Trò Chơi Suy Diễn

Chương 317: Du Viên Kinh Mộng (2)

Lúc đầu hắn không thể ngủ. được, định đi xem một buổi lễ hiến tế, lúc này ngược lại hắn lại cảm thấy buồn ngủ. Nằm trên giường, mí mắt hắn nặng trĩu, dần dần chìm vào giấc ngủ.



Vẫn là một giấc mơ.



Sau khi chìm vào giấc ngủ, giấc mơ lại tìm đến, trong chốc lát kéo Dư Hạnh ra khỏi thực tại, tiến vào một thế giới kỳ quái khác.



Ý thức của Dư Hạnh trôi nổi giữa những cảnh tượng kỳ quái. Khác với giấc mơ đêm qua, giấc mơ đêm nay không còn là những hình ảnh rời rạc, khó nhớ và khó nắm bắt, mà là những cảnh liên tiếp, giống như đây là những vở kịch mà hắn tự mình diễn, dù hoang đường nhưng dường như có một sợi dây vô hình xâu chuỗi lại thời gian thực. “Những đoá hoa đang đua nhau khoe sắc thắm, lưu lại nỗi tương tư dưới góc tường cạnh giếng nước...



Cảnh đẹp ngày vui biết tự bao giờ? Cảnh đẹp ý vui ở viện nhà ai thế? Bay cùng ánh chạng vạng buổi chiều tà, áng mây ngũ sắc ô cửa xanh biếc, cơn mưa phùn trong gió, khói sóng thuyền tranh...



Tâm tư nàng tiểu thư khuê các, cảnh xuân tươi đẹp chẳng lọt vào mắt nàng.” Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, tiếng hát nhẹ nhàng vang lên bên tai, Dư Hạnh biết rất rõ ràng rằng hiện tại mình đang mơ, giống như nhiều người cũng có thể cảm nhận rõ ràng bản thân đang mơ.



Hắn ngẩng đầu lên thì thấy trên sân khấu, hoa đán dáng vẻ xinh đẹp yểu điệu hát, giọng hát trong trẻo tuyệt đẹp.



Một thân váy đỏ, tóc búi cao, hai bên là những lọn tóc đen dài mầm mại, lông mày được tô bằng màu đỏ, mỗi bước đi của hoa đán này đầu rất vừa vặn, đem khúc cuối cùng của vở kịch diễn tả rất chân thật. Thời tiết âm u, không thể phân biệt là buổi sáng hay buổi chiầu, Dư Hạnh mặc bộ âu phục đang dần trở nên phổ biến trong các gia đình giàu có lúc bấy giờ, ngồi trên chiếc ghế kiểu phương Tây. “Du Viên Kinh Mộng.” (*) Trong thoáng chốc hắn mơ hồ nhớ lại đoạn kịch nổi tiếng này.



(*) Du Viên Kinh Mộng: Một trích đoạn nổi tiếng trong vở kịch “Mẫu đơn đình”.



Người trên sân khấu vẫn đang hát.



"Hoa đỗ quyên đỏ nở rộ khắp núi xanh, hoa tử đằng mềm mại ngoài vườn say sưa trong làn sương, mẫu đơn tuy đẹp nhưng không thể nở trước mùa xuân, ngắm nhìn tiếng chim én rõ ràng như tiếng cắt cùng tiếng chim vàng anh ngân nga tròn đầy..."



Dư Hạnh nhìn xung quanh, bên cạnh hắn có một người đang ngồi, khuôn mặt mờ ảo, khó mà xác định thanh âm đó thuộc giọng vùng nào. Không biết qua bao lâu, vở kịch kết thúc, hoa đán rời khỏi sân khấu, người kia mơ hồ nói: “Đã sớm nghe nói trong thành có một ca sĩ mới đến, giọng hát rất tuyệt, nay được nghe tận tai, lời đồn quả thật không sai. Được mời đến để biểu diễn chúc thọ ông Dư là điều may mắn của cậu ấy.” Hoa đán cúi đầu chào, khi nói chuyện bình thường lại phát ra giọng nam: “Linh Nhân có thể được ông Dư coi trọng, có thể biểu diễn để chúc thọ cho ông Dư đó là vinh hạnh của tôi.” Trên khuôn mặt anh ta hiện lên sự ôn nhu khó có thể bỏ qua nhưng không thiếu phần sắc sảo. Dù trên sân khấu đóng vai nữ nhưng ở dưới sân khấu, anh ta lại rất thoải mái, tuyệt đối sẽ không để người khác hiểu lầm rằng anh ấy là phụ nữ.



Như lời người khác nói, thì chính là “người đàn ông này đẹp quá.”



"Ông Dư" có vẻ rất vui vẻ, cười lớn hai tiếng, nhìn về phía Dư Hạnh nói: "Những thứ mang âm hưởng cổ điển của Trung Quốc thực sự rất đẹp. Đây là con trai tôi, mới từ nước ngoài trở về, nó nhất quyết muốn học nghệ thuật phương Tây. Tôi thực sự sợ nó ra ngoài một chuyến sẽ kiêu ngạo, quên mất cội nguồn của mình. Thế nào? Từ nhỏ con đã thích những thứ đẹp đề, tiết mục Du Viên Kinh Mộng này còn đẹp hơn so với bức tranh sơn dầu và tác phẩm điêu khắc mà con học đúng không?



Câu cuối cùng là nói với Dư Hạnh, mặc dù nhận thức được đây là mơ, nhưng lúc này hắn lại không thể khống chế được cơ thể mình, hắn giống như người ngoài cuộc, nghe thấy mình vui vẻ nói: “Ừm, nhìn cũng được.” Ông Dư rất thích Linh Nhân này, từ đó, Linh Nhân ở lại nhà hắn, trở thành khách thường xuyên.



Dư Hạnh thường xuyên nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai mặc trường sam và áo khoác ngoài đi lại trong nhà. Những chuyện xảy ra giữa chừng như một vực sâu đứt đoạn, khi mở mắt lần nữa, Dư Hạnh đang đứng trên mặt đất lạnh lẽo, xung quanh là kính vỡ và chất lỏng màu hồng nhạt, tóc dài phủ trên làn da trần trụi của hắn. Hắn đang chạy.



Trước mặt có một cánh cửa ánh sáng, một giọng nói trong lòng nói với hắn rằng, ra ngoài thì có thể thoát khỏi tất cả.



Phía sau có nhiều người đuổi theo hắn, la hét: "Đừng để hắn chạy ra ngoài! Đây là vật thí nghiệm thành công duy nhất của chúng ta!" "Đoàng!"



Tiếng súng vang lên, Dư Hạnh cảm giác được chân đau nhức, hắn mơ hồ cảm thấy, cơ thể mình chưa bao giờ phải chịu đau đớn như vậy, khiến hắn khắc sâu trong tâm trí.



Nhưng hắn chỉ loạng choạng một chút, tốc độ chạy cũng không giảm nhiều. Tiếng súng sau lưng ngày càng dày đặc hơn, một vài viên đạn xuyên qua cơ thể hắn, số còn lại nằm trong cơ thể hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận