Trò Chơi Suy Diễn

Chương 442: Địa ngục của Alice - Che giấ...

Cô ta nói liên một mạch, sau đó mới nhận ra có gì đó không ổn.



Dư Hạnh vẫn cứ ngồi xổm trên mặt đất, không hề nhúc nhích, không nói một lời, chỉ nhìn cô ta, sau đó đột nhiên nở nụ cười.



Chỉ trong tích tắc, đôi con ngươi của Hàn Tâm Di tức khắc trợn tròn: Bởi lẽ cô ta trông thấy, cùng với nụ cười này, trên khuôn mặt hoàn hảo tựa thần minh của Dư Hạnh bỗng nhiên xuất hiện vô số vết nứt, từng vết ngang, dọc xen kẽ vào nhau, tựa như những bức tượng sắp vỡ vụn ở đằng kìa.



“Anh làm sao vậy?” Cô ta vô thức ngồi xổm xuống, đưa tay ra chạm vào gương mặt này, Dư Hạnh cũng không hề trốn, ngay khi bàn tay cô ta chạm vào khuôn mặt hắn, một mảng da trên khuôn mặt đã rơi xuống đất.



Hàn Tâm Di cau mày, cơn giận không rõ nguyên do càng lúc càng lớn hơn.



Vì xuất hiện vô vàn vết nứt, nên cho dù ban đầu là một khuôn mặt đẹp, vẫn trở nên xấu xí như quái vật. Thần minh của cô ta vẫn còn chưa thuộc về cô ta, cũng chưa bị đày xuống địa ngục, sao nhan sắc có thể lụi tàn cơ chứ? Ai cho phép hắn... Biến thành kẻ xấu xí chứ? Người mà cô ta thích, sao có thể mang tỳ vết rõ ràng như vậy! “Ai gây ra chuyện này? Là chính anh sao?” Đây là lần đầu tiên Hàn Tâm Di tỏ thái độ không vui trước mặt Dư Hạnh, cô ta tha thiết nắm lấy tay Dư Hạnh: “Mau trở về như cũ đi, anh là đẹp nhất!”



Dư Hạnh đánh mắt nhìn cô ta, phía dưới lớp da vừa rơi xuống đất là máu đỏ tươi, là thịt đỏ hỏn, vô cùng chói mắt. 2t



Hàn Tâm Di nhìn khuôn mặt máu thịt lẫn lộn này, trong đầu nháy mắt hiểu ra.



Cô ta đang làm gì vậy? Điểm lạ thường rõ rệt như thế, vậy mà cô ta lại giãm phải bẫy mà chẳng phòng bị gì ư?



Da của Dư Hạnh đang ấm áp đột nhiên lạnh như băng, vậy mà cô ta lại tập trung nhìn vào... Không chỉ mỗi gương mặt, toàn thân thứ trước mắt này đã biến thành bức tượng, hoặc ngay từ đầu nó đã như thế. Bức tượng duy trì tư thế ngồi xổm, cúi đầu, chẳng có chút gì là giống Dư Hạnh cải Ảo giác ư?



Hàn Tâm Di trợn tròn mắt, cô ta hốt hoảng buông tay ra, đứng bật dậy, hồi chuông báo trong lòng reo vang, khiến cho cô ta hổ thẹn. Vậy mà cô ta lại nhận sai người mình thích, vậy mà cô ta lại ngó lơ mối nguy như một đứa thiểu năng trí tuệ. .. Là tiếng hát ban nãy đã quấy nhiễu cô ta sao? Hiệu quả của tế phẩm này... Còn nhanh hơn cô ta tưởng tượng! Ấy thế nhưng, cô ta chưa từng bắt gặp tế phẩm nào có khả năng tạo ảo giác trong video của Hòe. Hơn nữa, nếu như Hòe trốn trong chỗ tối, tại sao ảo giác hiện ra lại mang hình hài của Dư Hạnh?



Kẻ địch trong nhiệm vụ đối địch lần này... Là Hòe thật sao?



Ở đằng xa, con búp bê phụ trách nhạc nền đột nhiên quay đầu sang nhìn Hàn Tâm Di, nhìn cô ta chòng chọc: “La la la... La la la la la...”



Hàn Tâm Di: “...”



Không được, cho dù có bị đá ném trúng, cô ta cũng phải phá hủy thứ này trước! Ngay sau đó, một bàn tay nhợt nhạt vươn ra từ phía sau cô ta, cọ qua tóc cô ta, một con dao găm sắc lẹm, được bao phủ bởi làn sương mù màu xanh lam kề ngay bên cổ cô ta.



“Tuy rằng không biết ban nãy cô đã trông thấy những gì... Nhưng nói chuyện với tượng đá, trông đần hết sức.” Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu Hàn Tâm Di, cảm nhận được dao sắc bén đang kề ngay bên cổ, toàn thân cô ta cứng đờ, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt có phần túng quấn.



Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ta đã ung dung trở lại, thậm chí còn nhích về phía sau, dán lưng mình lên ngực người đứng sau lưng, điệu bộ quấn quýt chẳng rời xa: “Thì ra là năng lực của anh à... Hì hì, em làm vậy không phải vì quá thích anh hay sao? Anh thật lợi hại, sao ban nãy anh lại giả giọng của Hòe thế, giống thật đấy, em chẳng phát hiện ra được luôn. Dư Hạnh, em muốn được nghe giọng nói của anh nhiều hơn.”



Dư Hạnh rũ mắt, cảm nhận được giọng nói của cô ta chẳng hề có vẻ sợ hãi, lưỡi dao cứa sâu một nhát, một vết máu dài hiện ra trên cần cổ trắng nõn của Hàn Tâm Di. Việc giả giọng Hòe, là nhờ kỹ thuật giả giọng vốn có của hắn, kỹ xảo này hắn cũng từng dùng trong màn suy diễn Quán Rượu Kinh Dị. Hơn nữa, hắn đặt [Con rối kỳ lạ] ở nơi đó, chính là để kích hoạt năng lực của con rối...



[Con búp bê nhắm vào mục tiêu bằng đôi mắt không rõ vị trí trên khuôn mặt mơ hồ, dùng chiếc miệng không rõ vị trí để cất tiếng ca. Tiếng hát của nó có thể gây ra tổn thương tỉnh thần nhất định cho mục tiêu và cũng có thể dùng để an ủi mục tiêu. Chỉ cần mở được miệng, nó sẽ tiếp tục hát. Khi đối phương yêu cầu nó im lặng, nó sẽ rất tức giận, không thể sử dụng năng lực 2 và 3 trong một giờ. Một màn suy đoán chỉ có thể sử dụng đúng một lần.] Đối mặt với Hàn Tâm Di, tất nhiên con búp bê cũng sẽ phải chịu tổn thương tỉnh thần.



Bởi vì năng lực của Hàn Tâm Di chủ yếu dựa vào tinh thần, nếu như tinh thần bị tổn thương, vậy thì khả năng chiến đấu của cô ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tuy nhiên, đến bây giờ hắn vẫn chưa nắm chắc được, rốt cuộc tỉnh thần của Hàn Tâm Di đã chịu thương tổn ở phương diện nào. Nhìn qua thì, ngoài việc ban nãy cô ta nói chuyện với tượng đá ra, thì tất cả mọi thứ đầu bình thường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận