Trò Chơi Suy Diễn

Chương 490: Địa Ngục Của Alice - Cục tẩy (2)

Trùng hợp là nữ tu lại đi lên tươi hoa ở tầng năm rồi bọn họ đã bị lộ vị trí do mùi hương quá kích thích mũi khiến họ không kìm chế được mà hắt hơi hoặc do bọn họ đang gặp vận rủi hoặc là. .. Chính là cố tình.



Nữ tu hướng dẫn du lịch di chuyển nhanh chóng đến nơi phát ra tiếng ồn. Bước chân của cô ta nhẹ nhàng như không tồn tại, giống như quỷ vậy. Khó trách lúc nãy cô ta có thể im hơi lặng tiếng mà tiến đến gần nơi Dư Hạnh đang đứng, suýt chút nữa cô ta đã nhìn thấy Dư Hạnh.



Khả năng cảm nhận của Dư Hạnh thực sự không tệ. Đặc biệt là sức mạnh nguyền rủa bên trong cơ thể của Dư Hạnh có phản ứng đối với tế phẩm và quỷ. Thế nhưng khi ở trong vùng hoa hồng đỏ rực này, Dư Hạnh phát hiện ra khả năng cảm nhận của bản thân hắn dường như bị ảnh hưởng. Cộng thêm việc tiến vào lâu đài cổ, khí lạnh bên trong cơ thể hắn chưa bao giờ yên ổn, luôn luôn trào dâng không ngừng và hắn cũng đã quen với điều này. Vì vậy khi cảm giác đau đớn nhiều hơn một chút cũng bị hắn bỏ qua. Còn một khả năng nữa... Có lẽ do Dư Hạnh cảm nhận được lúc này Diệc Thần đối xử với hắn vẫn luôn tràn đầy thiện chí. Cho nên Dư Hạnh đã ỷ lại sức mạnh cường đại của hắn ta mà đã buông lỏng bản thân một ít.



Nhận ra điều này, Dư Hạnh nhắm mắt, bĩu môi, tự nhủ rằng lần sau không thể để chuyện như thế xảy ra thêm một lần nào nữa.



Trong khi đó, bóng dáng của nữ tu càng ngày càng xa dần. Dư Hạnh mạnh dạn bò ra từ sau cánh hoa hồng rồi đi đến nơi lúc nãy nữ tu đang tưới hoa và lấy lấy bình tưới cây. Khi chạm vào cái bình tưới cây, Dư Hạnh cảm thấy hơi lạnh lẽo một chút nhưng ít nhất nó còn ấm áp hơn nhiều so với khí lạnh trong cơ thể hắn.



Điều đó có nghĩa là vật này không phải tế phẩm.



Dư Hạnh ngửi mùi trong bình tưới cây rồi lắc lắc chất lỏng còn lại. Hai mắt của hắn loé sáng.



Có vẻ như... Không phải là mùi máu người và trong chiếc bình này vẫn còn đến một nửa chất lỏng đó. Diệc Thanh với hình dáng của làn khói xanh bay xoay quanh người Dư Hạnh: "Cậu muốn mang thứ đồ này đi sao?"



Dư Hạnh cười: "Lại bị anh phát hiện rồi."



Dư Hạnh không có ý định trả chiếc bình này cho nữ tu. Mấy cái việc như gió mới lưu lại dấu vết, đụa nước kéo cò, thừa cơ lợi dụng cũng không phải là lần đầu tiên mà Dư Hạnh làm. Mà hắn cũng không phải là người đầu tiên lấy cắp vật phẩm của NPC kỳ lạ trong trò chơi. Đúng thật là quen tay thì dễ làm mài



Khi Dư Hạnh đang nắm chặt bình tưới cây thì từ phía cầu thang truyền đến tiếng nói đầy uất hận và tức giận của nữ tu. Chỉ nghe cô ta nâng giọng: "Du khách thân mến, xin hỏi quý khách đang ẩn nấp ở đâu vậy? Quý khách có thể ra ngoài để hướng dẫn viên du lịch có thể dẫn quý khách đi tham quan."



Dường như nữ tu vẫn chưa tìm thấy người phát ra tiếng hắt hơi.



Dư Hạnh vẫn rất bình tĩnh quan sát xung quanh. Sau đó chỉ thấy làn khói xanh tụ lại, hoàn toàn rút lại vào dưới áo của hắn, cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.



Dư Hạnh đang chuẩn bị hành động thì bỗng nhiên có người vỗ nhẹ lên vai của hắn.



Một cái vỗ nhẹ nhàng trên vai nếu đặt trong tình huống bình thường có lẽ không có gì đáng kể nhưng nó lại ở trong trò chơi suy diễn, còn là trong thời điểm người ta đang chơi trò nhắm mắt trốn tìm với kẻ địch thì sức mạnh của cú vỗ này không kém phần so với việc giả quỷ dọa chết người. Dư Hạnh bình tĩnh quay đầu nhìn về phía sau. Khi thấy hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh khiến cô gái phía sau phát ra một tiếng tiếc nuối: ".. Sao cậu lại không sợ chút nào."



Hoang Bạch cầm một cái cục tẩy, tóc đuôi ngựa hơi rối, đôi mắt mở to tràn ngập vẻ ngạc nhiên. Cô ấy không ngờ đến việc Dư Hạnh vẫn giữ được bình tĩnh.



Hoè cũng đứng bên cạnh, đeo mắt kính màu bạc trên mũi, không nói nên lời mà nhìn hành động của Hoang Bạch.



Dư Hạnh nhìn bọn họ một cái: "Giật cả mình. Tôi đã rất sợ hãi đó."



Hoè: "..."



Hoang Bạch nhíu mày, buồn bực nói: "Cậu đã đoán ra chúng tôi đang ở đây phải không."



"Ừ. Cô cố ý phát ra tiếng để thu hút sự chú ý của nữ tu khiến cô ta đi qua đó. Với chiêu trò dương đông kích tây thì mục đích của hai người chỉ có thể là đi đến phía này, phải không?" Dư Hạnh cười nhẹ với cô ấy. Ánh mắt của hắn khi nhìn Hoàng Bạch giống như người lớn đang nhìn một đứa trẻ hư. "Ê, cậu thật sự rất thông minh. Nhưng tôi cũng muốn xem thử biểu cảm khi chàng trai đẹp bị sợ một chút..." Hoang Bạch hai tay ôm mặt, đôi mắt sáng lên, trên khuôn mặt ngập tràn vẻ háo hức. Vẻ mặt của Hoè thì lại hơi tối lại. Anh ta ngăn Hoang Bạch lại: "Cô muốn dọa cho Dư Hạnh giật mình rồi lại phát ra tiếng động. Cuối cùng khiến nữ tu nghe thấy và cô ta lại quay lại chỗ này sao? Cô đừng chơi đùa nữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận