Trò Chơi Suy Diễn

Chương 545: Anh tới để đối phó với tôi sa...

Dư Hạnh nhướng mày, cảm thấy lời Hứa Thụ sắp nói tiếp theo có lẽ là một trong những nguyên nhân đối phương thật sự mời hắn tới đầy.



“Tôi là một trong số ít những suy diễn giả có năng lực tương tự như quỷ vật và tôi là người đứng đầu trong số họ.” Trước tiên, Hứa Thụ tự khen ngợi mình, nhưng đó không phải là một kiểu khen ngợi kiêu ngạo và tự mãn. Hắn ta nói với giọng điệu nghiêm túc: "Tôi sắp thăng cấp lên cấp Tuyệt Vọng, lại còn có một cái... Khế ước quỷ vật." "Tôi có thể làm bất cứ điều gì mà Triệu Mưu làm cho anh. Tôi mạnh hơn anh ta và các mối quan hệ của tôi cũng vậy."



Một luồng gió đột ngột thổi qua, chiếc chuông gió treo ngoài tường lay động, xen lẫn với những lời này vào tai Dư Hạnh.



Dư Hạnh rất quen thuộc với khái niệm khế ước quỷ vật, bởi vì Diệc Thanh cũng là một trong số đó.



Nhưng bây giờ, hắn được chàng trai này đưa ra lời mời thế này, có lẽ là vì Hứa Thụ đã lầm tưởng hắn là một ác quỷ siêu đáng sợ chăng?



Anh bạn, tôi đột nhiên cảm thấy anh có chút ngốc đấy! Dư Hạnh muốn lấy một số thông tin từ Hứa Thụ, nhưng tình hình hiện tại rõ ràng không thích hợp để tiếp tục cuộc trò chuyện. Mặc dù người này có chút ngu ngốc nhưng năng lực cũng rất mạnh. Nếu như thực sự có xảy ra xung đột, tương đương với việc hắn sẽ xúc phạm đến Công hội Thâm Dạ và nhà họ Hứa cùng một lúc, điều này sẽ mang đến rất nhiều rắc rối không đáng có. Hơn nữa, những lời nói của Hứa Thụ chỉ nên nghe một nửa, nửa còn lại nên vứt đi. Trừ phi đầu óc hắn bị chập mạch, nếu không thì không thể tin được tất cả.



Hắn nhìn Hứa Thụ đang chân thành đề cao chính mình, nghiêng đầu: "Anh đoán sai rồi, tôi thật sự chỉ là người chơi mới. Đại lão, xin hãy thả cho tôi đi."



Hứa Thụ im lặng, dường như suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: "Việc phân biệt người và quỷ, tôi chắc chắn không nhầm."



Dư Hạnh: “...” Khá tự tin.



Hắn nhắc nhở: "Tôi cũng là một suy diễn giả. Anh đã bao giờ nhìn thấy một ác quỷ trở thành một suy diễn giả chưa?"



Lần này Hứa Thụ im lặng một lúc lâu. Lát sau, hắn ta mới đưa tay ấn chiếc mặt nạ xuống: "Trước đây chưa từng thấy, nhưng bây giờ đã nhìn thấy. Anh nói không sai, là tôi suy xét chưa toàn vẹn. Nếu anh là suy diễn giả như lời anh nói, những khế ước bình thường có thể không có tác dụng gì với anh."



Dư Hạnh gần như muốn vỗ tay khen ngợi hắn ta.



Nếu nói về diễn xuất thì có thể nói kỹ năng diễn xuất của Hứa Thụ rất tốt, hơn nữa rất chuyên nghiệp.



Nếu như không phải là diễn, chỉ có thể nói Hứa Thụ thực sự tin tưởng vào năng lực của mình. Hắn ta thà tin rằng Dư Hạnh từ chối hắn ta vì không muốn trở thành khế ước quỷ vật của hắn ta, còn hơn tin rằng mình đã phán đoán sai lầm.



Trong đầu hắn ta dường như chưa bao giờ nghĩ đến khả năng thừa nhận sai lầm của mình.



Hứa Thụ lui về phía sau mấy bước, hơi nghiêng đầu: “Xin lỗi, đợi đến khi tìm được loại khế ước có thể dung nạp loại quy tắc này, tôi sẽ lại đến tìm anh. Hôm nay đã đắc tội với anh, nhưng dù sao tôi cũng đã gặp được một quỷ vật dung hợp hoàn hảo vào trong thế giới con người, tôi không muốn bỏ cuộc."



Việc đã đến nước này, mặc dù Dư Hạnh vẫn không biết tại sao Hứa Thụ lại tìm kiếm loại khế ước, nhưng hắn có thể đoán được đây hẳn là thứ mà chỉ có cấp Than Khóc mới có thể tiếp cận được. Nhưng dù thế nào, hắn cảm thấy Hứa Thụ không phải là người có thể tìm ra được cách biến hắn từ một suy diễn giả “ác quỷ” thành một khế ước quỷ dữ. Vậy thì cứ để hắn ta đi. Dù sao thì khi không thể tìm thấy được, mục đích thực sự của đối phương là gì thì cuối cùng cũng sẽ lộ ra.



“Nếu đại lão cứ nhất quyết muốn nghĩ như vậy, tôi cũng không có cách nào.” Dư Hạnh thở dài: “Bây giờ tôi có thể đi được chưa?”



Hắn xua tay định rời đi, Hứa Thụ cũng không ngăn cản, mà chỉ ôm con ếch nhảy nhỏ không bị dính vết bẩn gì ở trên bàn, ngồi đó suy nghĩ. Dư Hạnh rời khỏi Phong Ngữ Các, đi vào vườn mận, cảm nhận được gió lạnh phả vào mặt, sự kinh ngạc trong lòng dần dần biến mất. Trong lúc đi về phía trang trại rượu nơi có nhiều người hơn, hắn lấy [Giấc mộng Nhiếp Thanh] ra khỏi bảng điều khiển.



Trước khi đến, Dư Hạnh đã đoán được người mời hắn đi có thể là Hứa Thụ. Hắn ta đã nhìn Dư Hạnh một hồi lâu khó hiểu tại buổi giao lưu tối qua. Hứa Thụ quanh năm giao tiếp với quỷ vật, nghe nói là cực kỳ nhạy bén. Hắn lo rằng nếu tiếp xúc lâu sẽ khiến Diệc Thanh cũng bị phát hiện nên đã cắm dao găm vào trước khi đặt chân đến gần vườn mận. “Thế nào rồi?” Diệc Thanh không bước ra, một giọng nói chỉ có Dư Hạnh mới nghe được từ bên trong con dao gáăm.



"Có rất nhiều nghi vấn và động cơ đáng ngờ." Dư Hạnh nhàn nhã nói: "Nó khá thú VỊ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận