Trò Chơi Suy Diễn

Chương 733: Chương 733: Ước Nguyện Xưa (11) - Huyết nhân (2)

Hắn mở cửa sổ ra, nhìn thấy cô gái lần trước đã từng đến truyền lời cho đại sư với sắc mặt âm trầm, biểu cảm rất đáng sợ.



Cô gái đứng trên thảm cỏ, hai tay giấu dưới ống tay áo dài, Dư Hạnh có thể nhìn thấy hình như trong tay nàng ta đang cầm thứ gì đó, làm vải áo nhô lên một chút.



"Lưu Tuyết đâu?" Giọng điệu của nàng ta cũng giống lần trước, nhưng rõ ràng, tình cảnh hiện tại của Dư Hạnh nguy hiểm hơn lần trước rất nhiều.



Hắn tin chắc rằng nếu hắn trả lời không tốt, cô gái này sẽ lập tức rút con dao đang giấu trong tay áo ra, một đường cắt vào cổ hắn.



Dư Hạnh chớp mắt, nhẹ giọng nói: “Nàng còn ở nhà, Lưu Bính Tiên có chút khó đối phó.”



“Đại sư đã dặn ta, ngươi thông minh hơn vẻ ngoài rất nhiều, cho nên ta không nên dễ dàng tin lời ngươi nói.” Cô gái nghiêng người về phía trước, đặt tay trái lên khung cửa sổ, lông mi dài lộ ra vẻ sắc bén: “Ta chỉ hỏi một lần, vì sao Lưu Tuyết không theo ngươi về?"



“Cha của nàng, Lưu Bính Tiên.” Giọng điệu của Dư Hạnh cũng trở nên nghiêm túc hơn, lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn và khó chịu khi bị nghi ngờ: “Ông ta nợ một đống nợ cờ bạc, muốn ta đưa tiền cho ông ta. Ta không có, tất nhiên, ta cũng không muốn đưa, Lưu Bính Tiên liền giữ Lưu Tuyết ở lại cửa hàng, nghe rõ chưa?”



Hắn nhìn cô gái, giọng điệu có phần sắc bén: “Ngươi muốn ta ép buộc Lưu Tuyết đi theo ta, để cho bố của nàng la lên rằng ta cướp con gái ông ta sao? Sau đó, cả phố đều biết ta muốn đưa nàng về Phương phủ? Đây là điều mà đại sư muốn ta làm sao?”



"Ngươi…" Cô gái không ngờ Dư Hạnh lại không khách khí như vậy, nàng ta nhíu mày, giận dữ nói: "Ngươi có thái độ gì vậy? Việc đại sư giao cho không làm xong, còn không biết đường tự kiểm điểm, lại còn mạnh miệng như vậy?"



"Không thì sao? Chẳng lẽ việc này là lỗi của ta sao?" Tiểu Cận do Dư Hạnh đóng vai trước đây ít nhiều cũng từng hầu hạ bên cạnh phu nhân, trong đám gia nhân của Phương phủ, ngoại trừ quản gia ra, không có ai có địa vị cao hơn cậu ta. Cậu ta hẳn là kiêu ngạo lắm, cậu ta chắc cũng chẳng thua kém gì so với người thị nữ thân cận của đại sư này.



Hắn đặt tay lên khung cửa sổ, tiến lại gần thị nữ, đối mặt trực diện với nàng ta: “Đại sư không nói cho ngươi biết ta thích nhất cái gì sao?”



Cô gái tuy rất tức giận nhưng trong tiềm thức liền nghĩ về những gì hắn nói, sau đó khí thế như bị phong ấn mà yếu đi.



Bởi vì đại sư quả thực đã nói với nàng ta: Thứ mà Tiểu Cận thích nhất chính là tiền tài.



Lúc trước nếu không phải do ăn trộm tiền của, cũng chẳng đến nỗi bị đại sư nắm được nhược điểm để uy hiếp.



Mà bây giờ, Lưu Bính Tiên lại đòi Tiểu Cận đưa tiền để trả nợ cờ bạc mới chịu thả Lưu Tuyết đi, nếu Tiểu Cận thực sự thích Lưu Tuyết, có khi còn có thể nhịn đau mà thỏa hiệp, nhưng trên thực tế, nàng ta biết Tiểu Cận tiếp cận Lưu Tuyết chỉ vì nhiệm vụ của đại sư!



Nghĩ tới đây, việc Tiêu Cận từ chối Lưu Bính Tiên, khiến ông ta nổi giận không hẳn là giả vờ, mà là phản ứng chân thực nhất trong tình cảnh ấy.



Cô gái buông lỏng nắm tay, để lộ ra một tia ánh sáng loé lên của hung khí. Nàng ta đứng thẳng người, giọng điệu hoà hoãn, nói: "Vậy ngươi cũng nên báo cáo với đại sư trước, chẳng lẽ đại sư thiếu tiền sao? Lưu Bính Tiên nợ bao nhiêu, đại sư lập tức có thể trả ngay."



"Ta có thể bay giống bồ câu truyền thư để truyền tin về sao? Ta muốn báo cáo đại sư, chẳng phải phải về trước sao?" Dư Hạnh cũng hạ giọng, nhưng vẫn tỏ ra có chút ủy khuất cùng cáu kỉnh: “Đừng nói sau khi trở về ta không đi gặp đại sư. Ta vừa vào trong phòng đã được đến hai phút chưa, ngược lại ngươi đã nóng lòng không chờ nổi mà tìm đến. Chẳng lẽ còn muốn gán cho ta cái tội danh cố ý?”



“…” Vẻ mặt cô gái vặn vẹo, dường như đang cố gắng kìm nén cơn giận.



Đại sư đã dặn nàng ta, nếu phát hiện Tiểu Cận có lòng hai, thì giết ngay.



Nếu Tiểu Cẩm không phản bội, vậy sau khi nghe được giải thích thì phải lập tức quay về báo cáo, dù sao cũng không được làm tổn thương đến Tiểu Cận, bởi vẫn còn cần hắn để tiếp tục kế hoạch.



Cô gái cảm thấy cực kỳ ngứa tay, chỉ mong Tiểu Cận thật sự phản bội, để nàng ta có thể băm vằm tên không có chút kính trọng với đại sư này ra thành từng mảnh.



Dư Hạnh giả vờ như không biết nàng ta đang tức giận: “Vậy chuyện Lưu Bính Tiên phải làm sao đây? Đại sư thực sự muốn giúp ông ta trả nợ cờ bạc sao? Ta nói trước, ông ta là một kẻ nghiện cờ bạc rất nặng, chỉ cần đại sư vừa trả hết nợ cho ông ta, có thể ông ta lại có thêm một món nợ khác, nếu như nghe ta, vậy thì cứ kiếm cớ để cho Lương ma ma kéo Lưu Tuyết qua đây, nói rằng, để Lưu Tuyết ở lại Phương phủ vẫn tốt hơn so với ở bên cạnh Lưu Bính Tiên rồi bị lợi dụng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận