Trò Chơi Suy Diễn

Chương 202: Chín hồn sầu lang thang (2)

"Anh rể à, em thật sự không có bị gì hết. Một vết thương nhỏ cũng không có luôn đấy, anh không cần phải như vậy đầu. Vâng, vâng vâng, vâng vâng vâng em biết rồi, em sẽ cẩn thận mà, vâng vâng vâng vâng." Hắn bất đắc dĩ đáp lại lời căn dặn của Võ Nhuận Hạo. Cuối cùng, Võ Nhuận Hạo thấy hắn không kiên nhẫn, mắng một câu —— "Nếu không phải sợ chị cậu lột da, tôi mới không thèm nói nhảm với thằng nhóc vô lương tâm như cậu đầu!" Cuộc gọi qua bộ đàm kết thúc.



A Bạch cười: "Ông chủ Võ thật sự rất quan tâm cậu nha. Còn cả chị cậu nữa nè, ừm, bà chủ Phương đúng không? Hóa ra ông chủ Võ là bị vợ quản nghiêm!"



Sau một chút gián đoạn, bầu không khí trong đội không còn quá nặng nề nữa, họ tiếp tục tiến về phía trước.



Dư Hạnh cũng nhân cơ hội này để lấy lại ít thể lực, hắn cảm thấy sức lực của mình chuẩn bị cạn sạch, linh hồn có ý định lên đường luôn rồi. Sau khi nghỉ ngơi, hắn mới miễn cưỡng đi được một lúc. Như đã nói qua, đảo Tử Linh không lớn cũng không nhỏ, muốn đi bộ đến trung tâm hòn đảo chỉ mất một ngày rưỡi.



Do hôm nay xuất phát sớm, tổ hai đã thăm dò được sâu hơn hôm qua rất nhiều. Khoảng hai giờ chiều, bọn họ đã đến một nơi rất kỳ dị.



Đây là một đường đứt gãy địa tầng, hay còn gọi là rãnh núi rộng khoảng hai mét.



Bên cạnh rãnh núi là một khu rừng khá bình thường, trên đường đi mọi người cũng không gặp nguy hiểm quá mức gì, ngoại trừ tự mình vào những nơi như hang động để tìm chết.



Ở phía bên kia khe núi, cuối cùng đảo Tử Linh cũng có mùi vị khủng khiếp mà lẽ ra nó nên có.



Cây cỏ khô héo, những cây chưa khô đều rặt một màu đen nhánh, những cây cao không thể nhận ra được chủng loài, chúng chỉ có cành mà không có lá, thân cây đầy những nếp nhăn rất dễ khiến người ta nhìn nhầm, tạo ra ảo giác rằng trên cây có những khuôn mặt mọc ra.



Dư Hạnh tức thì trở nên thích thú vô cùng, hắn dùng camera quay lại tất cả cảnh vật, vừa quay còn vừa nói: "Cho dù cuộc thực nghiệm Tử Linh cuối cùng vẫn không nghiên cứu ra được manh mối gì, nhưng những giống loài thực vật không có ở thế giới bên ngoài này cũng đã là thu hoạch lớn rồi!"



"Cậu đúng là hăng hái quá."Tống Tuyền ở bên cạnh dùng giọng điệu bình tĩnh nói.



"Nhìn xem, trên thân cây đằng kia hình như có thứ gì đó!"A Bạch ngắt lời hai người, chỉ vào một chỗ ở phía đối diện rãnh núi.



Dư Hạnh dùng camera quay qua nhưng cũng chỉ có thể thấy có cái gì đó đang treo trên cây ở cánh rừng phía xa xa. Nó cứ mờ mờ ảo ảo, không rõ ràng trong ống kính máy quay phim, dù có điều chỉnh tiêu điểm như thế nào cũng vô dụng.



Yểm nói: "Chúng ta phải qua đó. Nơi này rất có giá trị, nhất định phải nhảy qua để dò xét cho cẩn thận."



Cô ấy đứng ở rìa rãnh núi mà nhìn xuống. Đường đứt gãy địa chất này khá khiến cho người ra bàng hoàng. Nhìn thôi thì không thấy được đáy của nó, vách đá nhô ra rất nhiều, đá sỏi đủ để khiến người rơi xuống là phải mất mạng, hệt như vực sâu vậy. Dư Hạnh phát hiện, sau khi trải qua việc bị quỷ nhỏ đẩy xuống nước, Long Châu đã càng thận trọng hơn.



Tuy rằng thoạt nhìn, Long Châu như đang thản nhiên đứng cạnh rãnh núi, nhưng cơ thể cô ấy lại căng cứng, trong tư thế dùng sức. Dù lại có quỷ nhỏ đẩy cô ấy lần nữa thì cũng sẽ không dễ bị lung lay.



Vừa rồi trong hang núi, khi bọn họ lần mò đi lên bờ trong bóng tối, những con quỷ nhỏ đã chạy mất dạng hết sạch. Nhưng thứ đồ chơi đó cũng chả có bí mật gì hết, hầu như suy diễn giả nào cũng có thể nhìn thấy. Vậy nên, Dư Hạnh chắc chắn rằng Long Châu cũng vậy.



A Bạch hỏi: "Làm sao qua được đây? Nhảy sang hả?" Yểm gật đầu.



Hai mét mà thôi, đối với người trong đội vũ trang mà nói thì không tính là gì cả. Hai mép của rãnh núi này vừa lúc không có chênh lệch độ cao nên việc nhảy qua căn bản không hề khó.



Dư Hạnh, A Bạch và Tống Tuyền lại đồng thời biến sắc. Dư Hạnh: "Camera của tôi quá nặng..."



A Bạch: "Thật ra tôi chỉ là một bác sĩ yếu đuối. Từ khi bắt đầu làm nghề này, tôi đã không vận động nhiều năm rồi..."



Tống Tuyền: "Sức khỏe tôi kém.”



Yểm muốn chửi má nó nhưng nhớ lại thân phận của mình, cô ấy liền chửi thật: "Đồ chất bầm nhà các anh là đàn ông thật à, khoảng cách gần như vậy mà ỏn à ỏn ên cái gì?" Bà đây là người phụ nữ duy nhất ở chỗ này còn chưa có kháng nghị đầu!



Dư Hạnh: "Anh trai à, anh đừng hung ác như thế mà. Thể lực của em đã gần thấy đáy rồi..."



A Bạch: "Tôi sợ rơi xuống xong dễ chết lắm."



Tống Tuyền: "Sức khỏe tôi không tốt."



Yểm không còn cách nào khác ngoài việc cùng các đội viên mang theo máy quay của mình mà nhảy qua trước, giải quyết vấn đề máy quay của Phương Tiểu Ngư.
Bạn cần đăng nhập để bình luận