Trò Chơi Suy Diễn

Chương 126: Con rối ở dưới gầm giường (2)

Dư Hạnh liền cùng York và Martha dắt hai đứa trẻ vào phòng khách để trò chuyện một chút. Sau đó mỗi người quay trở lại phòng ngủ của mình để dọn dẹp.



Dư Hạnh leo lên cầu thang gỗ. Bà Brown nói rằng phòng của hắn là căn thứ hai khi đi lên cầu thang.



Hắn không mất sức lực để tìm thấy cánh cửa phòng. Dư Hạnh không đi thẳng vào mà trước hết nhìn sang phải. Bên phải dường như cũng là một phòng trống và bên cạnh căn phòng đó mới là phòng ngủ của Angel.



Trong phòng ngủ của Angel yên tĩnh, không biết có người ở trong hay không, cũng không biết tại sao Angel không xuất hiện.



Ngược lại, trong phòng ngủ của cặp vợ chồng ông bà Brown ở bên trái, đôi khi lại vọng lên tiếng ho của một người đàn ông. Có lẽ ông Brown đang bị ốm.



Dư Hạnh thấy phòng dành cho khách lại bị đặt giữa cặp vợ chồng ông bà Brown và cô con gái lớn Angel, một cảm giác kỳ lạ tràn ngập trong lòng hắn. Bình thường phòng ngủ của con gái thường được cách xa với phòng ngủ của bố mẹ như vậy sao?



Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên, Dư Hạnh thấy Susan đang ởi lên.



Susan nhìn hắn: "Anh đã tìm thấy phòng chưa? Tôi lo rằng anh sẽ không tìm được phòng nên cố ý lên đây để chỉ nó cho anh."



Dư Hạnh chỉ vào cánh cửa phía trước: "Ở đây phải không?"



Susan: "Đúng vậy!" Cô bé suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Mẹ tôi nói khi tới bữa tối, bà sẽ lên gọi anh. Bà còn nói rằng nếu anh đã dọn dẹp xong thì cũng có thể xuống phòng khách chơi."



Dư Hạnh cười: "Ừ, cảm ơn em đã chuyển lời."



Sau đó Susan lại che mặt, vẻ ngượng ngùng lộ ra rõ ràng. Dư Hạnh quay đầu, ánh mắt quét qua cơ thể Susan từ trên xuống dưới.



Liệu cô bé có mang theo hộp nhạc không nhỉ? Hai giây sau, Susan hạ tay xuống: "Vậy tôi đi xuống trước nhé!"



Dư Hạnh: "Tạm biệt."



Susan hoàn thành xong nhiệm vụ, bước đi với những bước nhỏ trông rất dễ thương. Nhưng khi đến chân cầu thang, chưa kịp đi đến bậc cuối thì Susan đột nhiên đứng lại cứng ngắc như bị ai kéo cổ rồi cứng đờ quay đầu lại.



"Roy.”"



Nghe thấy Susan gọi, Dư Hạnh nhìn về phía cô bé. Cô bé có mái tóc vàng được thừa hưởng từ bà Brown, nhìn có vẻ giống với cô gái trong bức tranh.



Biểu cảm của cô bé trở nên mơ hồ một chút, Dư Hạnh không thể nhìn rõ, chỉ cảm nhận được Susan có vẻ nhưữ đang tận lực cong khoé môi, lộ ra một nụ cười: "Anh hãy cẩn thận. Chị gái của tôi không thích ồn ào, đừng làm phiền chị ấy khi chị ấy đang nghỉ ngơi."



Dư Hạnh bình tĩnh: "Được rồi, tôi đã biết... "



Một chút mơ hồ xuất hiện trong tầm nhìn của hắn. Khi nhìn lại, không có bóng dáng của Susan trên hành lang.



Ngay cả tiếng bước chân đi xuống cầu thang cũng không còn.



Dư Hạnh đứng ở cửa phòng mình. Hắn suy tư một chút về vấn đề nhân sinh rồi cảm thấy khả năng Susan có lẽ không thực sự đã đi lên tầng hai.



Không nói đến việc Dư Hạnh vừa nghe từ Alex rằng Susan luôn mang theo hộp nhạc, gần như không rời khỏi bên mình nhưng Susan lại xuất hiện ở tầng hai một cách nhanh chóng...



Chỉ cần nói về điều vừa xảy ra, Martha và York đã chê Susan ngốc nghếch rồi bị Susan nghe thấy. Hai cô bé đã bắt đầu một cuộc tranh luận không ai chịu thua về câu hỏi "Ai ngốc hơn", "Ai giỏi hơn”.



Có thể thấy Susan có tính cách hoạt bát, trong khi Martha cũng tự tin vì có đồng đội bên cạnh nên cô ấy cứ kiên quyết đi tìm đường chết. Nhìn vào mức độ châm chọc đó thì có vẻ như hiện tại cuộc cãi nhau vẫn chưa kết thúc. Còn Dư Hạnh chỉ vì muốn nhìn thấy tầng hai nên mới trực tiếp đi lên.



Làm sao Susan có thể vừa tranh cãi với Martha, vừa đi đến nhà bếp nghe lời bà Brown rồi lên đây truyền đạt? Dư Hạnh nhẹ cười một tiếng. Hắn mở cánh cửa, chuẩn bị cầm túi xách và cây gậy của mình vào phòng ngủ.



Dư Hạnh không quan tâm đến việc gặp ma. Dù sao thì việc gửi càng nhiều thông điệp như vậy thì càng tốt. "Nếu khi Susan đi đến thì nghe thấy tiếng bước chân, thì lúc cô bé rời đi cũng phải bước chân. Nhưng cô bé cứ phải biến mất từ không trung chỉ để nhắc nhở suy diễn giả rằng cô bé là ma. Nói từ góc độ của trò chơi, không khác gì việc khiến suy diễn giả cảm thấy sợ hãi và suy luận sâu xa. Sau đó mọi suy nghĩ đầu bị rối tung lên vì thông điệp của cô bé.”



Dư Hạnh quyết định bỏ qua phần sợ hãi, chuyển sang phần suy nghĩ rối tung, trực tiếp vào chế độ trích xuất thông tin.



Người hay ma đều không quan trọng, thông điệp rõ nhất trong lời nói đó là có liên quan đến cô con gái lớn Angel. Angel hẳn là đang ở phòng kế bên của căn phòng kế bên phòng mình. Giọng điệu của "Susan" có một chút yếu tố đe dọa bên trong, có vẻ như nếu làm ồn ào gây ảnh hưởng đến Angel thì sẽ xảy ra chuyện không tốt.



Nói về điều đó, gia đình này thực sự rất kỳ lạ, suy nghĩ của Dư Hạnh trở nên linh hoạt. Ông Brown mắc một căn bệnh nặng, phải sống trong môi trường ấm áp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận