Trò Chơi Suy Diễn

Chương 225: Mức độ biến dị nhân cách tăng lên (2)

Không thể nghĩ sâu hơn, càng nghĩ sâu càng mất nhiều giá trị dị hóa.



"Nhưng sao cậu có thể chắc chắn đó là biển?" Yểm hỏi, lúc xuống thuyền cô ấy đang tập trung tìm kiếm những suy diễn giả khác, thật sự không để ý đến biển cả.



Dư Hạnh cười khẽ.



Sức mạnh của ảo giác trong biển còn mạnh hơn cả ở trung tâm hòn đảo, lúc đó hắn chỉ nhìn lâu hơn chút đã cảm thấy cả người như sắp trầm cảm. Đó mới thực sự là ảo giác không thể phòng bị, với sức mạnh khủng khiếp.



Nếu lúc ấy không nhờ lão Lưu dùng tay che mắt hắn lại, có lẽ hắn đã phải chịu đựng sự khó chịu đó một lúc lâu.



Lúc đó hắn không biết đến cùng thì dưới mặt biển đen sâu thẳm kia có gì, nhưng giờ sau một loạt suy đoán, tất cả đã kết nối lại.



Những Linh Hồn Chết Chóc này không đi xa, luôn quanh quấn trong vùng biển xung quanh Đảo Tử Linh, kéo bất kỳ ai nhìn vào mặt biển xuống vực sâu.



Đây có lẽ là câu chuyện hoàn chỉnh của suy diễn lần này, còn về việc thực sự không thể miêu tả được Linh Hồn Chết Chóc trông như thế nào, và nhân viên của tổ chức đã gặp phải chuyện gì mà phải vội vàng rời đi, có thể tất cả sẽ được giải thích trong một màn suy diễn khác, do một nhóm các suy diễn giả có cấp bậc cao hơn khám phá.



"Đợi đã..." Dư Hạnh nghĩ ngợi một lúc, đột nhiên nhíu mày. Carlos gần như đã hiểu được cốt truyện qua phân tích của Dư Hạnh, nghe vậy phát ra một tiếng nghỉ vấn: "Hử?" "Lão Lưu." Dư Hạnh nheo mắt lại, tay đút vào túi hai bên của chiếc áo khoác, lẩầm bẩm, "Không đúng, lão Lưu này..." Từ ngày đầu tiên, lão Lưu đã có vẻ thần bí, ban đầu Dư Hạnh nghĩ đó là hành vi chung của những người biết rố mọi chuyện trong đội này, nhưng sau khi tiếp xúc với Võ Nhuận Hạo và giải thoát cho Phương Nhiêu, hắn nhận thấy hai người này rất bình thường.



Dù biết mục đích đến đảo, dù biết có những thứ khoa học khó mà giải thích tồn tại trên thế giới, nhưng họ cũng không giống như lão Lưu, dường như luôn sợ hãi một thứ gì đó.



Đặc biệt là khi lão Lưu che mắt hắn lại không cho hắn nhìn biển, ông ấy đã nói một câu:



"Đừng cười, đây là chuyện rất nghiêm trọng, ông chủ Phương không nói với cậu đừng nhìn vào mặt biển sao?" Chính câu nói này khiến Dư Hạnh nghĩ rằng hai người Phương Nhiêu và Võ Nhuận Hạo cũng có "kiến thức phổ thông" giống ông ấy.



Nhưng giờ nghĩ lại, ngày thứ ba trên thuyền, hắn chạy qua chạy lại, thường xuyên lên boong tàu, nhưng Phương Nhiêu chưa bao giờ nói với hắn đừng nhìn xuống biển. Vậy nên... Hiểu biết của lão Lưu và những người khác thật ra không giống nhau, có phải ông ấy biết điều gì đó hay không?



Tuy nhiên, ba người đã đi quanh tổ chức rất lâu, trời cũng sắp tối.



Suy diễn sắp kết thúc.



Dư Hạnh nghĩ ngợi một lúc, rồi quyết định hắn không cần bận tâm liệu lão Lưu có từng làm việc tại tổ chức hay không. Ít nhất lão Lưu không hại hắn là được.



Có lẽ đây cũng là một câu đố để lại cho các màn suy diễn khác...



Với một sự kiên trì nào đó, ba người đã lang thang qua các tòa nhà suốt cả ngày, tham quan phòng hồ sơ trống rỗng, các bàn điều khiển không có điện và những nơi khác. Đợi đến khi trời hoàn toàn tối, không gian mờ ảo, không còn nhìn rõ gì nữa thì họ mới rời khỏi tổ chức. Những con bướm đêm bám trên tường bắt đầu rục rịch trở lại.



Tìm một chỗ thoải mái và nghỉ ngơi khá lâu, khi đếm ngược kết thúc thời gian năm ngày suy diễn trên đảo, ba người bừng tỉnh khi bất chợt thấy trước mắt xuất hiện ba cánh cửa.



[Đẩy cánh cửa này để trở về không gian chuẩn bị.]



Thông báo của hệ thống xuất hiện rất đúng lúc, Dư Hạnh vươn vai, gật đầu với Carlos và Yểm, sau đó tùy ý đẩy một cánh cửa và bước vào.



Hắn lại trở về hành lang dài tối om, chỉ có một màn hình lớn đang phát sáng. Trạng thái của màn hình đã thay đổi, chia thành hai phần lớn, phía trên là các dòng tin nhắn di chuyển liên tục, phía dưới là các thống kê khen thưởng dày đặc.



[Chúc mừng bạn đã hoàn thành cuộc thi đấu dành cho lính mới - Đảo Tử Linh.] [Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đi săn thành công.]



[Sau đây là đánh giá của suy diễn lần này (mở cho khán giả).]



[Độ khôi phục sự thật của vụ án: 90% (Do bản đồ Đảo Tử Linh có nhiều nhánh cốt truyện, phần lớn trong số đó cần hoàn thành các nhiệm vụ tiền đề từ các bản đồ khác trong thế giới hoang đường của Đảo Tử Linh, nên lần này chỉ tính độ khôi phục cho tuyến chính - khám phá tổ chức bỏ hoang).]



[Chúc mừng bạn đã nhận được danh hiệu: Người yêu thích cốt truyện.]



[Người yêu thích cốt truyện: Khi đeo danh hiệu này, điểm suy diễn từ đánh giá "Thông hiểu cốt truyện" tăng lên 10% (có thể mở khóa danh hiệu hệ thống khi suy diễn giả thăng cấp đến cấp Phân Hóa).] [Mức độ biến dị nhân cách tăng: 1%.] [Xếp hạng: S.]
Bạn cần đăng nhập để bình luận