Trò Chơi Suy Diễn

Chương 369: Bố trí bước cuối cùng (2)

"Trương Vũ này bị cái gì vậy? Ngớ ngẩn hả? Sao lúc nãy lại không chạy cơ chứ!" Vu Gia Minh nghiến răng nghiến lợi thấp giọng nói.



Anh ấy nhìn Trương Vũ đang ngoan ngoãn để Hàn Tâm Di giữ làm con tin, trong lòng cảm thấy khó hiểu vô cùng. Dư Hạnh đã hy sinh bản thân để kéo dài thời gian như thế rồi, Trương Vũ dù gì cũng là đàn ông trưởng thành, bị một cô gái khống chế mà phản kháng một tí thôi cũng không dám nữa là saol "Nhưng tôi đã có bạn gái rồi." Dư Hạnh tiếp tục hùa theo nói chuyện với Hàn Tâm Di để tiện cho hai cảnh sát hình sự rút ngắn khoảng cách.



"Bạn gái... Bạn gái của anh có thể hiểu được anh không?" Hàn Tâm Di thở dài, nhìn Dư Hạnh với vẻ thương hại khó hiểu: "Bạn gái của anh có thể hiểu được loại người như chúng ta sao? Chẳng lẽ anh muốn sống một cuộc đời chỉ toàn dối trá, hiểu lầm và hoài nghỉ sao? Dư Hạnh, chỉ có chúng ta mới dành cho nhau thôi. Em đã xem anh phát sóng trực tiếp rồi, chúng ta là cùng một loại người." Suy diễn giả không thể nói cho người thường không có liên quan về việc của suy diễn hoang đường, trừ khi bản thân người đó và sự vật hoang đường có dính dáng đến nhau.



Những người bị ảnh hưởng nhiều nhất là những người bị cuốn vào trò chơi suy diễn phản chiếu, ví dụ như bài kiểm tra tư cách của Dư Hạnh. Nhà máy bỏ hoang kia là có thật. Nếu như lúc đó người bình thường đi nhầm vào rồi may mắn không bị quỷ vật giết chết, vậy thì sau khi thành công sống sót, bọn họ cũng có thể nhận được thông tin liên quan về thế giới hoang đường, con đường để có được bài kiểm tra tư cách lần sau và có thể lựa chọn trở thành suy diễn giả hay không.



Còn một loại nữa chính là kế thừa trong môi trường nhỏ. Chẳng hạn như nhà họ Triệu, họ Lạc và họ Hứa bầy giờ vậy. Có rất nhiều người trẻ tuổi của những gia tộc này đã nắm vững một số năng lực được đúc kết từ trong trò chơi của các bậc cha chú trước khi tiến vào trò chơi suy diễn hoang đường, từ nhỏ đến lớn họ luôn phải nhận một phương pháp giáo dục kỳ dị nào đó. Kiểu người như thế này cũng có thể đạt được lộ trình kiểm tra tư cách.



Dễ thấy rằng Hàn Tâm Di đã coi "bạn gái" của Dư Hạnh là một người bình thường. Trong mắt người bình thường, lúc trò chơi suy diễn tiêu tốn thời gian thực, nó tương đương với việc những suy diễn giả trực tiếp biến mất.



Đối với bất kì người nào, việc có một bạn trai thỉnh thoảng là biến mất, điện thoại không thèm nghe, tin nhắn không buồn nhìn thì chắc chắn sẽ lo nghĩ rất nhiều.



Mà nói không chừng vào một ngày đẹp trời nào đó, bạn trai của mình tự dưng lăn đùng ra chết cũng nên.



Vì thế, nếu suy diễn giả muốn nói chuyện yêu đương hay thậm chí là lập gia đình, tốt hơn hết vẫn là nên ở cùng đồng bạn cũng là suy diễn giả. Mặc dù tương lai sau này của cả hai người đầu không ổn định và mờ mịt, nhưng ít nhất họ có thể thấu hiểu và động viên cho nhau.



Thế nhưng Vu Gia Minh và Cao Trường An đầu không liên quan đến thế giới hoang đường, Hàn Tâm Di lại không hề kiêng dè mà nói ra những lời này trước mặt hai người họ và Dư Hạnh. Dù nó không trực tiếp chỉ ra sự tồn tại của trò chơi nhưng cũng đã rất rõ ràng.



Hàn Tâm Di còn đang nghĩ một lúc nữa rồi giết quách hai người kia luôn cho xong việc, cho nên nói chuyện không có chút dè chừng nào. Nhưng Dư Hạnh muốn bảo vệ hai cảnh sát hình sự này, hắn đương nhiên sẽ không để kệ Hàn Tâm Di phơi bày mọi chuyện ra. Vì thế, hắn mở miệng ngắt lời cô ta: "Tôi và cô không giống nhau, tôi thông minh hơn cô một chút."



"Ừm, anh là thông minh nhất!" Hàn Tâm Di vô cùng vui vẻ mà phụ họa.



Một giây sau, cô ta quay sang chỗ khác, nhìn Vu Gia Minh và Cao Trường An đang rón rén đến gần mình, khóe môi cong lên.



"Dư Hạnh, em không giết Trương Võ lập tức vì muốn cho anh nhìn cho thật kỹ cảnh em giết người đó. Anh nhất định sẽ thích cảm giác sự sống tươi đẹp chói mắt như ngọc quý của tuổi trẻ tan biến trong hoa máu mà thôi." Hàn Tâm Di túm lưng áo của Trương Vũ, vẻ mặt có chút bệnh hoạn.



Từ lần đầu tiên nhìn thấy Dư Hạnh, cô ta đã cảm thấy hắn giống từ một vị thần giáng xuống thế giới này để cứu rỗi mình.



Nhưng đáng tiếc, cô ta lại là thứ giòi bọ thối nát không thể ngóc đầu khỏi bùn lầy hay chạm tới ánh sáng. Thần minh cách quá xa làm cô ta không thể trông mong, càng không thể chạm đến.



Huống chỉ... Vị thần minh này còn rất muốn điều tra ra hung thủ của vụ án cắt cổ nữa kia mà.



Vì thế... Kéo thần minh xuống vực thẳm, biến thần minh trở thành ma quỷ giống như mình mới là ý nguyện của cô ta.



Hàn Tâm Di đưa con dao vào sâu hơn, Trương Vũ cũng ngửa về đằng sau để tránh mũi dao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận