Trò Chơi Suy Diễn

Chương 275: Bẫy ngôn từ (1)

Với nần tảng “nhạy bén” này, Triệu Nhất Tửu còn thêm thắt cả suy nghĩ của mình rồi mới nói, rõ ràng cũng không có ác ý gì, nhưng lúc nói thành lời lại âm trầm, cần mật, khiến cho người ta lo lắng hắn sẽ lợi dụng bí mật của mình để làm ra chuyện kinh thiên động địa gì đó.



Cũng may Dư Hạnh biết rõ, có lẽ Triệu Nhất Tửu đã xem hắn như bạn bè, nên mới có thể nói với hắn những điều này. “Tôi biết cậu vẫn luôn đặt bản thân vào vai tiền bối, muốn chỉ đạo tôi, được thôi, tôi thừa nhận cậu có thực lực như thế.” Triệu Nhất Tửu khẽ thở dài một hơi, sau đó nhìn Dư Hạnh, vẻ mặt có phần hy vọng: “Vậy nên, mong cậu đánh giá tôi lại một lần nữa, đưa ra phương pháp chỉ đạo thích hợp hơn nữa, nếu không, đến quần sịp cậu cũng chẳng có mà mặc đâu.” “Chà, tự tin đấy nhỉ! Tôi biết cậu có ý gì, nhưng tâm tư của tôi cũng không dễ bị nhìn thấy như thế đâu, cậu vẫn phải nỗ lực nhiều vào...” Dư Hạnh đứng dậy: “Nhưng mà... Biểu hiện lần này của cậu quả thực rất xuất sắc, nếu thế, về chuyện tôi định nói với cậu, bản thân cậu cũng hiểu rõ mồn một, vậy thì tôi không cần phải tốn công lải nhải làm gì nữa.”



Triệu Nhất Tửu gật đầu, có vẻ hắn ta vẫn còn kém xa Dư Hạnh, ví dụ như vừa rồi, hắn cứ tưởng nếu mình nói hết tất cả, Dư Hạnh sẽ phủ nhận, sẽ che giấu, thậm chí có thể hắn còn tức giận, nhưng lại chẳng xảy ra điều gì hết.



Dư Hạnh vươn vai, kiềm chế cảm giác khó chịu mà năng lực nguyền rủa đem đến: “Tôi thừa nhận, đối với người mà tôi xem là đồng đội, tôi sẽ không làm ra chuyện thương thiên hại lý, cũng biết cậu đang cảm thấy áy náy với Lư Sơn... Tuy nhiên, về những người khác trong đội, cậu cũng chỉ nhìn thấy bề nổi của bọn họ, không ai biết giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì. Sắp xếp mối quan hệ của bản thân cho ổn thỏa đã chẳng phải chuyện dễ dàng gì, tội gì phải quan tâm đến người khác chứ.”



“Đi thôi, chúng ta đi xem thử trong máy bán hàng tự động có thứ gì.”



Triệu Nhất Tửu đứng dậy theo: “Cậu có thể lại gần máy bán hàng tự động ư?” “Không thể, cũng không cần, đi theo tôi là được.” Dư Hạnh dẫn theo hắn ta, quang minh chính đại băng qua phòng Hoàng Tuyền ồn ào nhốn nháo, không thèm để mắt đến ánh mắt nào của đám quỷ vật cuồng hoan đang thưởng thức bữa ăn của mình.



Hắn tiếp tục dẫn Triệu Nhất Tửu băng qua căn phòng đối diện, tới trước cửa căn phòng thay quần áo ban đầu.



Đẩy cửa bước vào, người quản lý vẫn còn ở đây, đang quay lưng về phía bọn họ. Nghe được tiếng mở cửa phòng, ban đầu người quản lý khó chịu tặc lưỡi vài cái, vậy mà vừa ngoảnh đầu lại đã thấy hai bóng người một đỏ một đen, anh ta hãi hùng tới mức làm rơi cả điện thoại xuống đất.



Dư Hạnh nhìn qua, thấy trên màn hình điện thoại là tin tức gì đó.



Hắn cười khanh khách, ngồi xuống chiếc ghế mà người quản lý đang ngồi: “Quản lý, lại gặp nhau rồi nhỉ?”



Phía sau, Triệu Nhất Tửu lẳng lặng ngồi xuống theo.



“Ha, đỉnh thật đấy, thì ra hôm nay trong số người mà tôi bước vào còn có kẻ mang thực lực áo đỏ nữa ư?” Người quản lý nhặt điện thoại lên, gãi đầu hỏi: “Không phải hai người nên ở lại hoạt động cuồng hoan sao, tới đây để làm gì? Đừng tưởng chỗ này của tôi là phòng an toàn đấy nhé, bọn chúng muốn vào là vào được ngay.”



Không gian trong phòng thay quần áo không lớn cũng không nhỏ, tuy rằng người quản lý nói đám quỷ vật có thể tùy tiện ra vào chỗ này, nhưng xét tình hình trước mắt, chưa hề có quỷ vật nào tiến vào đây cả.



Dư Hạnh nở nụ cười vô cùng ngoan ngoãn: “Cũng chẳng có chuyện lớn gì cả, chúng tôi chỉ... Muốn tâm sự với quản lý mà tôi.”



“Cậu nhàn quá nhỉ.” Người quản lý vốn định lườm bọn họ rồi lớn tiếng quát mắng, nhưng trông thấy chiếc áo dài màu đỏ thẫm Dư Hạnh khoác trên người, anh ta lại lằng lặng nuốt cục tức vào trong: “Định nói chuyện gì hả? Tôi nói cho các cậu biết, các cậu vẫn nên làm việc cho đàng hoàng đi thì hơn, nếu cứ ở đây làm phiền tôi mãi, tôi sẽ tiết lộ thân phận của các cậu đấy.”



“Vậy ý anh là, chỉ cần không làm phiền anh là được rồi phải không.” Triệu Nhất Tửu đột ngột cất lời, người quản lý cũng lạnh lùng “hừ” một tiếng đáp lại.



Dư Hạnh tiếp lời Triệu Nhất Tửu: “Đúng rồi, quản lý, cho chúng tôi thỉnh giáo một chút, chúng tôi ở đây bao nhiêu lâu thì sẽ làm phiần đến anh thế?”



Hắn vốn chẳng hề sợ lời uy hiếu của người quản lý.



Theo như những gì hắn đoán, nơi này chính là toàn phòng an, nhưng lại có thời hạn. Trong một thời gian nhất định, nơi này sẽ an toàn tuyệt đối, sau khoảng thời gian ấy sẽ lộ diện. Vì thế, dù bây giờ bọn họ có chỉ thẳng mặt quản lý mà mắng anh ta là cái đồ quỷ Nhiếp Thanh, người quản lý cũng không thể làm gfi bọn họ cả.



Quả nhiên, nhận ra được sự tự tin của bọn họ, người quản lý thở dài thườn thượt: “Nửa tiếng, các cậu có thể trốn ở đây nửa tiếng.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận