Trò Chơi Suy Diễn

Chương 283: Thật thú vị, cậu dám mắng t...

Sau này khi lớn lên hắn ta ra biết đến sự tồn tại của trò chơi Suy Diễn Hoang Đường, biết đến sự tồn tại độ dị hóa của nhân cách.



Hô hấp của Triệu Nhất Tửu ngừng lại, trong nháy mắt ký ức ùa đến khiến hắn ta không dám tiến lên, nhưng thân thể hành động còn nhanh hơn suy nghĩ, hắn ta duỗi tay túm chặt góc áo tung bay của em trai lệ quỷ.



Hắn ta nghe thấy giọng nói lạnh băng đến không giống con người nữa của mình, trong không gian yên tĩnh run rẩy nói: "Không cần qua đó.”



"Anh trai!!” Em trai lệ quỷ không để ý đến hắn ta, bị người sống lôi kéo lại nó bèn khuếch tán huyết khí màu đỏ về phía Dư Hạnh.



Dư Hạnh còn rất đau nhưng hắn phản ứng rất nhanh, ỷ vào sức của mình khỏe mà túm lẫy anh trai lệ quỷ đang ngã trên mặt đất làm lá chắn chặn sự tấn công của huyết khí lại.



Lệ quỷ áo đỏ thật sự rất khó giết, cho dù bị dao xuyên thẳng qua óc rồi nhận một đòn tấn công chứa đầy sự phẫn nộ đến từ em trai thì anh trai lệ quỷ vân chưa chết. Nhưng nó đã mất đi năng lực hành động, nằm mấp mé ở ranh giới tan thành tro bụi. Dư Hạnh ném nó xuống nồi cầm theo con dao ngắn đi về phía em trai lệ quỷ.



Đến gần một chút, gần thêm chút nữa mới có thể tấn công được.



Hắn nói: "Anh Tửu, đừng để nó lộn xôn.”



Triệu



Có lẽ Dư Hạnh chỉ đơn thuần là điên thôi... Hắn ta bừng tỉnh lại.



Nắm chặt tay lại, dưới cơn bạo nộ của em trai lệ quỷ Triệu Nhất Tửu cố gắng ngăn cản sự tấn công của huyết khí và ảo giác, rất nhanh Dư Hạnh đã cầm dao ngắn giết đến.



Áp lực nhẹ đi Triệu Nhất Tửu mới phát hiện bản thân bị thương, vết thương trên cánh tay sâu thấy cả xương, nhưng mà so với Dư Hạnh thì chưa là cái gì.



Em trai lệ quỷ cảm thấy thật sự uất nghẹn.



Nhân loại trước mặt nó thật cổ quái, cho dù bị trúng một vết thương trí mạng mà đáng ra phải chất ngay lập tức thì tên đó vẫn sinh long hoạt hổ, nó giết thế nào đối phương cũng không chết, ngược lại đối phương còn nắm lẫy cơ hội đó để làm nó bị trọng thương.



Quán bar này quá xui xẻo.



Em trai lệ quỷ bước vào vết xe đổ của anh trai, khoảnh khắc nó mất đi ý thức là đang nghĩ cái này.



Dư Hạnh thở phào một hơi, thoát lực ngồi bệt xuống mặt đất rồi ném con dao ngắn cho Triệu Nhất Tửu: "Tôi mệt quá rồi, không động đậy được nữa, cậu chém chết bọn nó đi, tôi phải nghỉ một lát...” Vừa nói hắn vừa dùng tay áo Sơ mi xoa xoa mặt, tốt xấu gì cũng lau khô máu được một ít.



Triệu Nhất Tửu bắt lấy con dao găm tế phẩm của mình nhưng không tấn công hai lệ quỷ áo đỏ đã mất đi khả năng phản kháng, thay vào đó, hắn ta bước đến cạnh Dư Hạnh trong im lặng, liếc nhìn đầu hắn vài lần.



Dư Hạnh: "..."



Hắn đưa tay che lại, ho khan hai tiếng: "Đừng nhìn nữa, còn chưa khỏi hẳn đâu, nhìn xong tối lại gặp ác mộng." "Tôi cũng không phải trẻ con." Triệu Nhất Tửu lạnh lùng trả lời, phát hiện đúng là năm lỗ máu đã nhỏ hơn lúc đầu rất nhiều, máu cũng không chảy ra nữa, lúc này hắn ta mới quay mặt đi: "Cậu có năng lực gì vậy? Cấu trúc não của cậu có bình thường không? Ngay cả khi bị như vậy mà cũng không chết?" "Cậu muốn tôi chết sao?" Dư Hạnh sẽ không nói cho Triệu Nhất Tửu, khi đầu hắn bị đâm thủng mấy cái lỗ, lập tức các loại mô và xương bắt đầu điên cuồng khép lại, quá trình này đau đớn dữ dội, nhưng hắn cố gắng ngăn bản thân không run rẩy, vẫn mỉm cười và nói với giọng điệu thường ngày của mình.



"Tôi không muốn, tôi chỉ tò mò thôi. Không đau sao?" Giọng nói của Triệu Nhất Tửu truyền ra từ trong mặt nạ, khó chịu và lạnh lùng như không có chút cảm xúc nào. Nhưng Dư Hạnh biết rằng đứa trẻ này... À, gọi hắn ta như vậy có vẻ không phù hợp lắm, sau khi Khúc Hàm Thanh và Chúc Yên lớn lên, hắn không còn nghĩ đến việc gọi các cô ấy là trẻ con nữa.



Hắn thầm suy nghĩ một chút, không thể không thừa nhận Triệu Nhất Tửu là một người có đầu óc và năng lực rất mạnh mẽ, tâm lý của hắn ta cũng rất trẻ, luôn tự nhận mình là thanh niên, tốt nhất cứ gọi hắn ta bằng tên đi.



Dư Hạnh biết Triệu Nhất Tửu không hề thờ ơ như bề ngoài, lúc nào cũng quan tâm nhưng lại không muốn thể hiện ra ngoài.



Hắn lắc đầu: "Không đau." "Lo cho mình đi, tay phải của cậu bị thương nặng quá, chắc là đau lắm nhỉ?"



Hắn chỉ vào tay phải của Triệu Nhất Tửu. Hắn ta bị thương do huyết khí của em trai áo đỏ khi Triệu Nhất Tửu dùng tay giữ em trai áo đỏ để ngăn nó đến gần Dư Hạnh. Để ngăn cánh tay của mình không bị tàn phế vĩnh viễn, Triệu Nhất Tửu không cử động bàn tay này nữa mà chỉ dùng tay trái để cầm kiếm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận