Trò Chơi Suy Diễn

Chương 308: Bà cốt bị bỏng (3)

Vậy nên hắn nghĩ chắc chắn phải có một cánh đồng ở gần đầy.



Mà mảnh đất có thể dùng làm đồng ruộng thường sẽ không quá nhỏ, chỉ chia đất cho mười hai nhà này hình như có hơi thua lỗ.



Sau khi suy tính một lúc, Dư Hạnh quyết định đi con đường ngược lại với nhà ông Trương, bởi vì việc hắn ngất xỉu trước cửa nhà ông Trương cho thấy hắn đến từ phía bên kia.



Mà phía bên kia có thứ gì đó làm hắn bị thương, nếu hắn đi lại con đường đó không may lại gặp nó, thì chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ chết.



Tốt nhất là đi theo hướng mình thấy an toàn hơn. Trong rừng núi cây cối thưa thớt, thỉnh thoảng còn có mấy cây bị bật gốc, ngã về phía ngôi làng, Dư Hạnh càng đi càng cảm thấy xung quanh tính mịch, cho dù có ánh mặt trời chiếu vào, hắn vẫn cảm nhận được một luồng âm u lan tỏa xung quanh.



Dư Hạnh nổi da gà, đưa tay sờ vào con dao phay đã rỉ sét trong người, hắn vô thức nhìn xung quanh, lấầm bẩm trong miệng: "Thật đáng sợ...” Cũng may đi được khoảng mười phút, Dư Hạnh nhìn thấy một con đường nhỏ vô cùng kín đáo, đã bị cỏ cây che phủ, rõ ràng có dấu vết bị giẫm lên, hắn biết mình đã đi đúng hướng.



Phía trước cách đó không xa quả nhiên có một cánh đồng, thực ra cánh đồng không có dấu hiệu quá rõ ràng, chỉ là mảnh đất này này tương đối bằng phẳng, mơ hồ có thể nhìn thấy dấu vết canh tác, nhưng hiện tại đã bị bỏ hoang.



Dư Hạnh đi qua cánh đồng, tiếp tục tiến về phía trước. Hắn muốn ra khỏi rừng, đi đến nơi có có người sinh sống, hoạt động.



Hiện tại hắn không có thức ăn, không có nước uống, cơ thể toàn là vết thương, nhìn từ góc độ nào cũng thấy không thích hợp để sinh tồn hoang dã, huống chỉ một chút kiến thức liên quan đến sinh tồn hoang dã hắn cũng không có, nếu cứ như thế này 80% hắn sẽ chết trước khi khôi phục trí nhớ...



Nói đến vết thương, Dư Hạnh thấy bản thân hồi phục rất nhanh, rất nhiều vết thương không còn đau nữa. Đi thêm một lúc, từ xa hắn đã nhìn thấy đường nét lờ mờ của một ngôi làng lớn. Nhưng mà lúc này, mặt trời thu mình vào tầng mây, chậm rãi rơi xuống, trời lại sắp tối rồi.



Tốc độ dòng chảy hình như không đúng lắm, như thể bị nhấn tăng tốc gấp mấy lần, Dư Hạnh cũng ý thức được điều không bình thường, đứng tại chỗ do dự một lúc. "Bình thường một ngày không phải có hai mươi bốn giờ sao?" Suýt chút nữa hắn còn nghỉ ngờ nhận thức của bản thân, dù sao với trí nhớ hiện tại không có bất cứ thứ gì có thể chứng minh suy nghĩ của hắn.



"Quá kỳ lạ, từ khi mình thức dậy đã thấy sự kỳ dị ở khắp mọi nơi, không lẽ mình đang nằm mơ?” Nhìn trời dần tối sầm lại, Dư Hạnh lắc đầu, bước chân tăng tốc đến ngôi làng lớn đó.



Đến gần ngôi làng, nhìn thấy khói bếp lượn lờ, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Trong làng này có người, hắn không sợ mình sẽ chết đói trong rừng nữa.



Chỉ là hình như bộ dạng bây giờ của hắn rất chật vật, có lẽ sẽ bị dần làng xem là vị khách kì lạ không mời mà tới.



Rốt cuộc hắn vẫn bước vào ngôi làng lớn này, nhẹ nhàng hít một hơi, gõ cửa nhà thứ nhất.



"Cốc, cốc, cốc!”



"Có ai ở nhà không?"



Dư Hạnh lo lắng hét lên. Mười mấy giây sau, cửa mở ra, một người đàn ông trung niên gầy gò thò đầu ra, khi nhìn thấy Dư Hạnh rõ ràng sửng sốt một chút.



Dư Hạnh vội vàng nói: "Xin chào, tôi đi ngang qua, có thể...”



"Rầm!" Người đàn ông đột nhiên đóng cửa lại với vẻ mặt chán ghét.



Dư Hạnh: “...”



Đến mức này luôn sao?



Hắn quay đầu gõ cửa một nhà khác, lần này mở cửa là một người phụ nữ nhỏ gầy gò.



Người phụ nữ không trực tiếp đóng cửa như người đàn ông vừa rồi, nhưng cô ta chỉ chừa ra một khe cửa nhỏ, vẻ mặt cảnh giác: "Cậu là ai?" “Xin chào, tôi đi ngang qua, tôi muốn hỏi..."



"Đừng tìm tôi.” Người phụ nữ đánh gãy lời Dư Hạnh, sắc mặt lạnh lùng hờ hững, chỉ về một hướng: "Cậu đi tìm bà cốt đi, chỉ có bà cốt cho phép cậu ở lại, chúng tôi mới dám cho cậu vào.”



Bà cốt?



Ngu Hạnh nhìn theo ngón tay của người phụ nữ, hướng đó có một ngôi nhà, là ngôi nhà lớn nhất trong ngôi làng này. Hắn chân thành nói với người phụ nữ: "Được, cảm ơn..." "Rầm!" Người phụ nữ cũng đóng cửa lại. Tại sao họ lại hung dữ với hắn như vậy?



Dư Hạnh có chút tủi thân, cảm giác mình bị cả thế giới ghét bỏ.



Hắn suy nghĩ như vậy cũng có nguyên nhân, trước mắt gia đình ông Trương và hai người dân này chính là toàn bộ thế giới trong trí nhớ của hắn.



Hắn thậm chí còn nghĩ: Có phải mình lớn lên quá xấu xí, dọa bọn họ sợ phải không? Do dự nhiều lần, hắn quyết định đi tìm bà cốt.



Dọa thì dọa, dù sao hắn cũng không muốn chất đói.



Chỗ ở của bà cốt còn lớn hơn so với nhìn từ xa, một vòng hàng rào xung quanh đã vây kín ngôi nhà.



"Thông thường không phải là chuồng lợn chuồng gà mới cần vây quanh sao, vây hàng rào quanh nhà, chẳng lẽ là muốn ngăn chặn ai chạy trốn?" Khi đẩy hàng rào ra, trong đầu Dư Hạnh dãy lên một ý nghĩ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận