Trò Chơi Suy Diễn

Chương 215: Đoán được suy đoán của đối phương

Trong doanh trại, bầu không khí dần trở nên ngột ngạt. Trời mưa rất to, chuyên gia sinh tồn nơi hoang dã đã nhóm lửa, việc cũng không quá có ý nghĩa trên hòn đảo không có dã thú côn trùng và luôn được chiếu sáng bằng Linh Hồn Chết Chóc, nhưng bọn họ làm vậy cũng để che giấu lo lắng trong lòng, kiếm ít việc cho bản thân làm.



Một số người ở lại nhìn Võ Nhuận Hảo cầm bộ đàm, sắc mặt càng lúc càng tệ, cuối cùng đi tới đi lui trong lầu vải. Chỉ có một lý do... Tổ hai cũng đã mất liên lạc.



Lần gần đây nhất tổ hai thông báo an toàn qua bộ đàm đã hơn bốn mươi phút, Võ Nhuận Hạo đã quy định cứ nửa tiếng sẽ liên lạc một lần, mà đội trưởng tổ hai lại không tuân thủ quy tắc này. Rất có khả năng tổ hai đã xảy ra chuyện.



Bởi vì có thể nói hôm nay Võ Nhuận Hạo đã kiểm tra đối chiếu đủ kiểu ở chỗ hậu cần, xác nhận thứ mình đang cầm là bộ đàm thật.



Mười phút nữa trôi qua, Võ Nhuận Hạo đã không thể ngồi yên được nữa, ra ngoài lều vải, ngẩn người nhìn chằm chằm vào rừng cây cạnh cờ của nơi hạ trại.



Mọi người đầu biết lý do tại sao sếp Võ lại lo lắng như vậy... Em vợ Phương Tiểu Ngư đang ở trong tiểu đội thám hiểm!



Cái cậu em vợ này cũng lạ, đang yên đang lành lại chứ muốn chạy lên tuyến đầu nguy hiểm nhất, ngoan ngoãn ngồi cùng thuyền sếp Phương không phải sướng hơn sao?



Nếu Phương Tiểu Ngư xảy ra chuyện, tình yêu mà sếp Võ theo đuổi lâu như vậy e rằng sẽ phải thêm ba năm nữa. Đương nhiên, điều mọi người quan tâm nhất bây giờ không phải chuyện tình yêu của sếp Phương mà là tổ hai có thể trở về an toàn được không. Không ai muốn đảo Linh Hồn Chết Chóc này quá nguy hiểm, không thì bọn họ sẽ rơi vào khốn cảnh.



Đúng lúc này, bộ đàm của Võ Nhuận Hạo cuối cùng cũng có tín hiệu.



Võ Nhuận Hạo vội vàng nghe, thái độ vừa căng thẳng vừa yên lòng. Giọng nói khàn khàn của Long Châu vang lên từ trong bộ đàm.



Rất nhiều người đầu chú ý, trốn ở bên cạnh nghe, bọn họ nghe không rỡ, chỉ bắt được mấy chữ mấu chốt.



“Tổ hai... Gặp nạn...”



“Chết... Mất tích... Xin cứu viện...”



“Phương Tiểu Ngư... Cứu thương... Không sao...”



“Ảo giác... Đang chờ tại chỗ...” Sau khi Võ Nhuận Hạo hay tin thì vừa lấy làm may mắn vì Phương Tiểu Ngư không sao, vừa tiếc thương cho đội viên đã hi sinh.



Bấy giờ, anh bèn gọi tổ trưởng của tổ bốn, đi vào lều bàn nhiệm vụ.



“Tổ hai gặp nguy hiểm, xin doanh trại cứu viện. Tình hình bây giờ là như vậy, tổ hai đã có bốn đội viên và nghiên cứu viên Tống Tuyền hi sinh, năm đội viên mất tích. Đội trưởng Long Châu của tổ hai, A Bạch của nhóm y tế và... Và người quay phim Phương Tiểu Ngư là vẫn tỉnh táo, bọn họ xin tôi phái người hỗ trợ bọn họ tìm kiếm năm đội viên mất tích.” Võ Nhuận Hạo kể lại tình hình một cách vắn tắt, thái độ nghiêm túc: “Bây giờ tôi cử anh đi hỗ trợ bọn họ, tìm kiếm giải cứu những người mất tích trong thời gian cho phép. Nhưng nhiệm vụ hàng đầu của anh là tập hợp với nhóm của Long Châu, đưa ba người bọn họ an toàn trở về.” “Nhớ kỹ, tìm kiếm chỉ là mục tiêu thứ hai, đưa ba người kia trở về mới là nhiệm vụ hàng đầu! Nghe rõ chưa?”



“Nghe rõ, vậy bây giờ chúng tôi xuất phát ngay.” Tổ trưởng tổ bốn nghiêm mặt, từ đầu đến chân tỏa ra hơi thở nguy cấp.



Giờ mới lên đảo được hai ngày đã liên tiếp xảy ra chuyện, có thể nói độ sát thương của “Linh Hồn Chết Chóc” còn vượt xa dự đoán nguy hiểm ban đầu.



Nhưng hôm nay đã khá hơn hôm qua, ít nhất tổ hai còn xin được cứu viện, bọn họ vẫn có cơ hội cứu người, đồng thời mang về những thông tin thu thập được.



Mà ở ngay ngoài lầu của Võ Nhuận Hạo, quỷ ăn xác nhấch môi mỉm cười.



Hắn ta đã nghe về thương vong của tiểu đội thám hiểm đảo hôm nay, trước đó hắn ta đã cảm nhận được trên người Long Châu và một nhần viên y tế có mùi của tế phẩm, mà hai người này đầu trong đội thám hiểm đảo hôm nay. Vậy nên với thương vong lớn như thế, trong đó nhất định có chuyện liên quan tới hai tên suy diễn giả này, nói không chừng còn là cuộc chiến giữa các suy diễn giả, nếu thế, chắc chắn lúc này bên thắng đã không còn ở trạng thái tốt nhất, đã vậy... Tại sao hắn ta không thừa nước đục thả câu, nhân lúc sức mạnh tế phẩm của người khác đang yếu đi chứ?



Nhân viên thực nghiệm chỉ có thể đợi ở doanh trại, hạn chế hơn rất nhiều so với quỷ ăn thịt, hắn ta đã quyết định, sẽ âm thầm rời đi theo tổ bốn. Sau đó sẽ không trở lại.



Hắn ta có thể ẩn mình trong rừng, hôm nay ngăn cản suy diễn giả trong tiểu đội thám hiểm đảo quay về doanh trại, sau này cũng có thể tiếp tục mai phục.



Dù sao ngày nào cũng sẽ có tiểu đội đi thám hiểm, dù trong tiểu đội không có suy diễn giả thì tập kích cho sướng cái thân cũng được, sau này chỉ cần đổi cho Linh Hồn Chết Chóc trên đảo thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận