Trò Chơi Suy Diễn

Chương 533: Tình báo (1)

"Thằng nhãi này chưa bao giờ quan tâm tôi nhiều như thế này đầu!" Sau khi nói xong chuyện chính lại thêm sự ghen ăn tức ở với thái độ Triệu Nhất Tửu, con cáo này cuối cùng cũng để lộ một chút bản chất thật của mình.



Dư Hạnh đi ngang qua anh ta, vẻ mặt thành thật: "Có lẽ là do anh cường tráng từ thuở bé, lớn lên lại đi ra vẻ ở hộp đêm ghê quá, nên người khác mới nghĩ anh không cần quan tâm chăng?"



Triệu Mưu: "..." Rốt cuộc là cái thằng A Tửu mặt liệt này đã nói cái gì với Dư Hạnh vậy?? Long Dược Các nằm ở trung tâm của toàn bộ Phong Cố Lan Đình. Nó nằm đối diện với hồ nước nhân tạo ở khu vườn phía sau, qua cửa sổ có thể nhìn thấy ánh đèn hành lang và trạm nghỉ chân hình bát giác trên mặt hồ. Phong cảnh khá đẹp.



Đây cũng thường là nơi tuyệt vời để tổ chức các bữa tiệc trang trọng.



Vào đêm đầu tiên họp mặt của ba gia tộc lớn, các vị khách lần lượt đến sảnh chính ở tầng một và ngồi vào chỗ của mình trong căn phòng có nội thất cổ kính. Bao quanh sảnh chính là hòn non bộ với nước chảy xung quanh. Ở những góc khuất, có thể nhìn thấy những cây xanh được đặt ở vị trí kỳ lạ, những đồng tiền cổ và những thứ đồ vật khác. Sau khi Dư Hạnh bước vào cùng với hai người là chàng trai trẻ mặc bộ Âu phục, đi giày Tây của nhà họ Triệu và một cô gái trẻ ăn mặc sang trọng, hấp dẫn, hắn đã ngay lập tức nhận thấy những sự sắp xếp này. Có vẻ như đó là cách bài trí theo Phong Thủy.



Hắn không biết nhiều về những điều này. Mà cho dù hắn có sống lâu thì cũng sẽ không học được hết tất cả mọi thứ, đặc biệt là loại công việc rất tốn công sức và luôn mơ hồ này. Hắn sẽ không tiếp xúc với nó trừ khi hắn bắt buộc phải làm vậy.



Tuy nhiên, toàn bộ bầu không khí của sảnh chính này bây giờ có cảm giác kỳ lạ.



Ngọn đèn trên tường lẽ ra phải rất sáng, nhưng lại mơ hồ chiếu sáng một luồng Sương mù màu xám, khiến người ta có cảm giác như một vũng lầy sâu đến ngột ngạt, thậm chí cử động cũng khó khăn.



Dù đã bật điều hòa nhưng vẫn có một cơn gió lạnh từ đâu đó thổi tới, xuyên vào lớp quần áo dày đặc, khiến người ta cảm thấy lạnh buốt. "Ở bên này." Thực sự, đây chính là lần đầu tiên Triệu Nhất Tửu đến đây. Vì trước đó hắn ta chưa trở thành một suy diễn giả nên hắn ta không đủ tư cách để tham dự buổi họp mặt.



Nhưng hắn ta làm như quen thuộc lắm, dùng mắt chỉ vào chiếc bàn tròn bên phải: “Đó là vị trí của chúng ta.”



Vị trí của bọn họ bây giờ trống không, không có người cũng không có quỷ.



Hai người bước tới. Nhiều người đến trước đã ngồi ở mấy bàn xung quanh họ, đang trò chuyện về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Mọi người đều có thể cảm nhận rõ ràng âm khí dày đặc trong không gian này. Nhưng dường như đã thành thói quen. sau khi kìm nén sự khó chịu, họ không còn quan tâm đến nó nữa.



Dư Hạnh thể hiện sự phụ thuộc của mình vào nhà họ Triệu một cách có chừng mực, nhưng ánh mắt của hắn thỉnh thoảng lại hướng về phía nhà họ Lạc và nhà họ Hứa.



Ở khu vực nhà họ Hứa bị ảnh hưởng nặng nề bởi âm khí, dường như có rất nhiều ma quỷ. Nhưng rõ ràng, bản thân họ chính là nơi phát ra âm khí, thậm chí trong bầu không khí dày đặc và u ám như vậy, họ vẫn có thể nói chuyện cười đùa thoải mái. Dư Hạnh và Triệu Nhất Tửu ngồi xuống, Triệu Mưu đổi sau vài bước. Vì sự nổi tiếng gần đây mà đã có nhiều người đến chúc mừng anh ta. Một số khá tử tế, còn một số trông giống như họ vừa thua lỗ rất nhiều, nếu dùng từ "đạo đức giả" để miêu tả nụ cười đó thì là một sự xúc phạm.



.. CÓ lẽ anh ta đã bị những người lớn tuổi bị ép buộc phải làm quen.



Lúc này, có thể nhìn thấy vai trò của Triệu Doanh Doanh và Triệu Miểu, đồng thời cũng khiến Triệu Mưu cảm thấy gọi hai người đó xuống chơi bài khi anh ta đi xuống lầu là một quyết định đúng đắn. Đó là bởi vì mỗi khi có thêm nhiều người đến tìm Triệu Mưu, đặc biệt là phụ nữ từ các gia đình khác, hai người phụ nữ này sẽ đóng vai những "cô gái ghen tuông", nắm lấy cánh tay của Triệu Mưu và thúc giục anh ta nhanh chóng ngồi xuống ghế của mình.



Nhìn tình huống này, trong mắt Dư Hạnh hiện lên vẻ thích thú. Hắn càng suy nghĩ nhiều hơn về quan hệ giữa ba người bọn họ. Triệu Nhất Tửu nhìn theo ánh mắt của hắn, đột nhiên quay lại chủ đề mà bọn họ đã nói trong phòng: “... Tôi khuyên cậu không nên đi đến hộp đêm với Triệu Mưu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận