Trò Chơi Suy Diễn

Chương 584: Tang lễ (8) - Âm trạch (3)

Triệu Nho Nho nhăn mày rồi nói ra điều không hài lòng: "Nhưng việc tìm một cánh cửa trong một không gian lớn như vậy đúng là... Thậm chí nếu chúng ta muốn tìm kiếm theo cách lục soát thì cũng không thể làm được. Cậu có nghe thấy tiếng khóc ồn ào không? Trong toà âm trạch này không biết có bao nhiêu những người mặc áo trắng được phân bố trong nhiều phòng. Liệu chúng ta có dám tuỳ tiện đột nhập vào những căn phòng đó."



Triệu Nhất Tửu suy tư một lúc rồi đưa ra quan điểm của mình: "Chỉ trong những căn phòng mà chúng ta gặp được đã có tận bảy người mặc áo trắng. Chắc hẳn chúng ta đã bỏ lỡ manh mối nào đó."



Hắn ta cảm thấy trong toà âm trạch này chắc chắn có manh mối chỉ đường tới "cánh cửa" nhưng do bọn họ chưa tìm thấy được.



Triệu Nho Nho đồng ý rồi nhìn Dư Hạnh dường như đang suy nghĩ về điều gì đó: "Hơn nữa trước khi cậu đến thì tôi đã tính một quẻ rằng nếu chúng ta tiếp tục dành thời gian tìm kiếm cánh cửa trong toà âm trạch thì sẽ là điềm báo xấu. Chắc chắn sẽ bị thương nặng. Tôi đoán ở giai đoạn này có một BOSS trong toà âm trạch đang ẩn trốn ở nơi tối tăm."



"Sau khi tôi đến thì sao?" Dư Hạnh đổi tư thế ngồi thoải mái hơn trên cái ghế đá cứng. Hắn hời hợt nói: "Mặc dù tôi không hiểu về bói toán nhưng khi nghe cô nói thì có lẽ tôi là yếu tố làm thay đổi chuyện đó đúng không? Khi tôi đến thì cô có nên tính lại một lần nữa không?"



"Ô... Tôi cần một chút thời gian để tính toán. Dù sao kỹ năng này cần thời gian hồi phục." Triệu Nho Nho cảm thấy bất lực. Kiểu tóc búi tròn của cô ấy hơi lỏng lẻo nên cô ấy quyết định búi lại từ đầu. Kỹ năng bói toán của Triệu Nho Nho chỉ có thể dự đoán được việc sẽ xảy ra gần đây chứ không thể dự đoán được những chuyện sẽ xảy ra ở thời gian quá xa. Vì vậy mỗi lần dự đoán một việc nào đấy thì cô ấy phải dùng nhiều lần phép bói.



Nhưng mỗi lần bói cũng tốn một lượng tinh thần nhất định và Triệu Nho Nho rõ ràng biết rõ giới hạn của bản thân. Vừa tìm đường với tìm người và vừa bói điềm báo khiến Triệu Nho Nho quá mệt mỏi và cần phải nghỉ ngơi một khoảng thời gian ngắn. "Vậy thì hãy phần tích manh mối đã tìm được trong quá trình thăm dò của hai người trước đã." Dư Hạnh thu hồi ánh mắt. Ngay khi lời nói vừa kết thúc thì hắn cảm thấy ánh mắt của Triệu Nhất Tửu và Triệu Nho Nho đều nhìn chăm chú vào mặt mình.



Dư Hạnh cảm thấy hơi bất ngờ một chút vì một phần tâm trí của hắn vẫn dành để xử lý thông tin mới nên ngay lập tức phản ứng đầu tiên của hắn là có quỷ ở phía sau lưng hắn: "Tại sao lại nhìn tôi như vậy. Phía sau lưng tôi có quỷ sao?"



Mình cũng không cảm nhận được hơi thở của quỷ. Liệu có phải vì đây là không gian linh dị đặc biệt nên quỷ không tính là quỷ à?



Triệu Nho Nho thấy hắn hiểu lầm liền ho khan hai tiếng: "Không phải. Chúng tôi đang chờ cậu phân tích."



Dư Hạnh: ”?"



Dư Hạnh chỉ nhận ra ánh mắt của Triệu Nho Nho lúc này giống như một chú cún con đợi được ăn cơm.



Còn Triệu Nhất Tửu lại giống như một con mèo kiêu ngạo muốn ăn cơm nhưng lại kiềm chế mình không được lộ ra biểu cảm. "Tuy rằng tôi đã có hướng suy luận nhưng tôi thực sự không muốn làm mình mất mặt tại đây. Nên nếu cậu đã phát hiện ra được điều gì thì hãy hướng dẫn tôi đi." Triệu Nho Nho đặt hai tay lên mặt bàn đá rồi giả vờ làm động tác cúng bài về phía Dư Hạnh. Tâm trạng của Dư Hạnh bỗng trở nên phức tạp.



Vì cảnh tượng trước mắt này khiến hắn lập tức nghĩ rằng mình đã chết và đàn em đang cúi đầu thắp hương cho mình...



Hình dung của chính bản thân Dư Hạnh khiến hắn giật mình một cái rồi hắn quyết định không nhìn vào Triệu Nho Nho.



"Được, tôi sẽ phân tích nhưng tôi cần phải sắp xếp lại suy nghĩ. Thế này nhé..." Dư Hạnh quay sang nhìn về phía Triệu Nhất Tửu: "Đại ca Tửu, cậu có thể nhớ được đường mà anh đã đi không?"



"có,"



"Về bố cục phòng ngủ bên lề con đường đó?"



"Có thể." Triệu Nhất Tửu rất quyết đoán nói.



Dư Hạnh cảm thấy an tâm rồi nói với Triệu Nho Nho: "Làm phiền cô thu thập một ít tro hoặc bụi tường cũng được. Tốt nhất là mang theo một mảnh vải lau."



"Ồ? Ôi ôi. . .Được thôi. Nhưng để làm gì vậy?" Triệu Nho Nho hơi ngạc nhiên. Khả năng của cô ấy liên quan đến bói toán nên tự dưng cô ấy lại nghĩ rằng Dư Hạnh sẽ vẽ sơ đồ bát quái.



"Lấy một ít tro để đại ca Tửu vẽ bản đồ của toà âm trạch này." Dư Hạnh lau qua mặt bàn đá bằng đầu ngón tay: "Vì vậy trước tiên phải lau sạch một chút."



Triệu Nho Nho chấp nhận nhiệm vụ. Cô ấy trực tiếp chạy đến góc tường và thu thập trong đống bụi tường đã khô thành bột.



Một lúc sau khi Triệu Nho Nho nhận ra rằng Dư Hạnh và Triệu Nhất Tửu đầu không đi theo cô ấy nên Triệu Nho Nho tự dưng lại nghĩ: "Chờ chút. Hoá ra chỉ có mình mình là đi làm việc này. Có hai tên đàn ông và một người phụ nữ thì kết quả lại để phụ nữ đi lượm tro bụi 2"



Triệu Nhất Tửu! Anh chọn đồng đội kém quá!
Bạn cần đăng nhập để bình luận