Trò Chơi Suy Diễn

Chương 502: Địa Ngục Của Alice - Chất dinh dưỡng (4)

Có lẽ sống lâu hơn so với người khác thì lại càng trần trọng những người có mối quan hệ tốt với mình.



Dư Hạnh luôn luôn tùy ý nhưng chỉ có điều hắn luôn cố gắng kiêng ky thể hiện thiện ý.



Vì mọi cảm xúc thiện ý có thể sẽ bị người có ý đồ xấu coi đó là nhược điểm để toan tính. Dù sao thì hắn vẫn đang bị Đan Lăng Kính và Linh Nhân nhìn chằm chằm. Huống hồ Dư Hạnh còn phải lo lắng rằng có ngày bản thân hắn sẽ mất kiểm soát và làm tổn thương đến người xung quanh.



Vì vậy dù Dư Hạnh có lo lắng cho người khác hay muốn dành điều tốt cho người khác thì hắn sẽ không thể hiện ra bên ngoài nên trong mắt người khác thì hắn chính là loại người lãnh đạm, đến cả người thân cũng không nhận, không có tình cảm với ai.



Dư Hạnh rất thưởng thức Tăng Lai. Nếu không ngay từ đầu hắn hoàn toàn có thể bỏ mặc Tăng Lai. Lúc đó gắn vẫn chưa biết vị trí của Tăng Lai là khu vực trung tâm để có thế kết thúc phó bản suy diễn nhưng hắn vẫn lựa chọn đi vẫn là cứu Tăng Lai trước rồi mới tìm hiểu về cốt truyện. ".,, Có vẻ như sau này mình phải cố gắng bảo vệ đồng đội rồi. Nếu không có ai đó bị thương thì mình sẽ phát điên mất." Người khác không thể hiểu được Dư Hạnh nhưng bản thân hắn đương nhiên phải hiểu rõ cái nết của mình. Vừa rồi khi từ xa nhìn thấy Tăng Lai quay đầu lại, suýt trước nữa Dư Hạnh còn tưởng rằng hắn ta đã chết. Trái tim Dư Hạnh lạnh đi một chút.



Lần này Dư Hạnh không thể kiểm soát được tâm tình của hắn, khiến cảm xúc bùng nổ ra bên ngoài là do một phần mọi chuyện đã xảy ra quá đột ngột. Cách đây không lâu Tăng Lai vẫn còn rất ổn nhưng khi Dư Hạnh gặp lại Tăng Lai thì hắn ta đã biến thành hình dạng kỳ quái. Còn một nguyên nhần nữa là do mùi hương hoa hồng kích thích và khí lạnh chảy điên cuồng chạy trong cơ thể đã khiến Dư Hạnh rơi vào tình trạng như vậy. Như vậy mối quan hệ của Tăng Lai và Dư Hạnh vốn dĩ không quá thân thiết mà khi thấy Tăng Lai gặp chuyện, cảm xúc của hắn còn chập chờn đến như vậy. Thế nên nếu người gặp chuyện là Khúc Hàn Thanh, Chúc Yên, hay Triệu Nhất Tửu thì hắn sẽ ra sao. Khi nghĩ đến đây, Dư Hạnh cảm thấy rất không vui: "Chậc, thật là phiền phức. Tự mình lại tạo ra rắc rối cho mình rồi."



Dư Hạnh đã tự rèn luyện tính cách của hắn. Tuyệt đối không thể chửi thề ra ngoài. "Anh nói cái gì cơ?" Tăng Lai đã xử lý xong hoa hồng trên người thì hắn ta nghe thấy tiếng thì thầm của Dư Hạnh. Nhưng tiếng quá nhỏ và đầu hắn ta cũng đang quá đau nên Tăng Lai không nghe thấy rõ.



"Không sao. Bây giờ tình hình của anh đã ổn chứ?" "Miễn. .. Miễn cưỡng được rồi" Tăng Lai thực sự không thể nói hai từ "ổn rồi". Nếu không thì giả dối quá.



Hắn ta ngẫm lại việc mình suýt nữa mất mạng mà không kìm được than phiền: "Bụi hoa hồng trong đường hầm này quá ma quái. Cắt một bông là mọc ra một bông. Hơn nữa anh nhìn chúng mà xem. Mọc cùng một chỗ lại đan xen với nhau, hoàn toàn không thể né tránh được chúng. Chắc chắn vẫn bị nó quẹt ra vài vết thương trên người..."



Nói đến đây thì hắn ta lại không nói nữa. Vì Tăng Lai đã nhìn về phía Dư Hạnh một lúc và hắn ta phát hiện rằng trên người của Dư Hạnh không hề có vết thương.



Được rồi. Coi như mình vẫn chưa nói gì.



Ngược lại, Dư Hạnh đồng ý với ý kiến của Tăng Lai. Mặc dù khi đi qua Dư Hạnh đã rất cẩn thận nhưng hắn vẫn bị chúng cắt quẹt qua tạo thành vết thương trên người. Chỉ là do vết thương của hắn khôi phục nhanh thôi. Nhưng công nhận một điều mật độ hoa hồng ở đây quá dày.



Vậy nên... Tại sao ở nơi này lại có nhiều hoa hồng đến vậy? Một vài đoạn kí ức ngắn hiện trong tâm trí của Dư Hạnh. Trong đó phần kí ức hiện lên rõ nhất chính là cảnh Diệc Thanh đập cái quạt vào đầu hắn.



Thanh âm của Diệc Thanh bắt đầu vọng trong tâm trí hắn. "Nơi này quá ô uế. Để tưới nước cho một diện tích lớn như vậy chắc chắn có không ít người chết."



"Cậu có biết hoa hồng ở đây từ đầu mà ra không?"



"Chậc, bị rơi xuống đất mất tiêu rồi.” Ra là vậy.



Dư Hạnh nhìn sang Tăng Lai. Trong lòng của hắn đã có câu trả lời.



Nguồn gốc của hoa hồng... Chính là con người.



Khi con người bị hoa hồng quẹt vào tạo thành vết thương trên cơ thể và không thể rời khỏi trong thời gian quy định thì bọn họ sẽ gặp phải điều tương như Tăng Lai.



Toàn thân mọc đầy nhành hoa hồng. Sau đó là cái chết.



Sau khi chết, cơ thể phân hủy trong đất và hoa mọc từ cơ thể sẽ thâm nhập vào đất. Cho nên khi nhìn từ bề ngoài thì chúng giống như đã được trồng trong đất.



Trên thực tế, tất cả các bụi hoa hồng ở cả hai bên của bọn hắn... Đầu chôn giấu một cái xác chết đã phân hủy thành chất dinh dưỡng từ lâu.



Hừ, hắn cũng không cảm thấy ngạc nhiên khi mùi hương hoa lại đan xen với mùi hôi thối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận