Trò Chơi Suy Diễn

Chương 454: Địa Ngục Của Alice - Cải tử h...

Lúc này, cảm giác bị ăn mòn ngập tràn trí óc, đem lại nỗi đau khiến cho hắn cũng phải hoảng sợ. Bên cạnh đó, một luông khí lạnh run người, nguyên nhân thực sự khiến hắn run rấy, xộc thẳng vào linh hồn hắn, như hình với bóng, chính là cơn ác mộng hằng đêm của hắn.



“Khu khụ khụ...” Cổ họng dần khô héo, giọng nói ngắc ngứ của Hàn Tâm Di truyền đến bên tai Dư Hạnh, hắn nén đau, ngẩng đầu lên, giọng nói trầm khàn rất khó nghe: “Thật không dám giấu giếm... Thứ mà lúc nãy cô hỏi có đau không ấy, là gương...”



“Anh... Khụ khụ khụ... Biết từ lúc nào... Sao có thể...”



Sao cơ?



Hàn Tâm Di nghe "lời đe dọa" lúc nỏ mạnh hết đà của Dư Hạnh, cười lắc đầu.



Tấm gương là một loại quỷ vật tên là “Bạn Tốt”, cô ta đã từng gặp qua, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức thấy mặt, chứ cô ta không rõ phương thức tấn công của Bạn Tốt. Nhưng cô ta cũng không quan tấm gương đã và Dư Hạnh đã xảy ra chuyện gì, bởi vì bất kể quá trình như thế nào, đều không liên quan gì đến cô ta. Kết cục của sự việc đã định, cô ta sẽ không giãm lên vết xe đổ.



Không phải Dư Hạnh cũng không còn cách gì để phản kháng nữa đấy sao sao? Qua mười mấy giây nữa, đại não của hắn sẽ giống như cơ bắp trên thân thể, bị hòa tan đến mức không còn sót lại gì.



Mà Dư Hạnh cũng không cần phải trải qua sự đau khổ cuối cùng, bởi vì trước đó, sinh mệnh của hắn sẽ kết thúc trước. "Hãy tận hưởng nỗi sợ hãi cuối cùng đi, Dư Hạnh.” Người trước mặt sắp chết rồi, giọng nói của Hàn Tâm Di đột nhiên bình tính hơn một chút. Thứ mình theo đuổi đến tay theo một phương thức khác, cô ta không giải thích được tại sao mình không vui vẻ như trong tưởng tượng.



Cô ta đang nghĩ, nếu như mình có thể giết chết Hàn Ngạn, cắt đầu của Hàn Ngạn đi, cô ta chắc chắn sẽ rất phấn khích.



Cô ta lùi lại một bước, rời mắt khỏi gương mặt đầy máu tươi của Dư Hạnh: "Đừng giả vờ nữa, chắc hẳn anh rất đau. Nhưng nếu anh không muốn kêu lên, muốn giữ lại tôn nghiêm cuối cùng, thì tùy anh nhé.”



Hàn Tâm Di cảm thấy mình thật sự rất nhân từ, nhân từ đến mức làm cho sự kiêu ngạo của cô ta yếu đi hai phần.



Cô ta vì để cho Dư Hạnh thấy mình đủ coi trọng, thà tự mình giết chết Dư Hạnh cũng không áp giải hắn đến chỗ quản gia đòi hệ thống khen thưởng.



Nhưng tại sao cô ta lại không vui? Từ sau khi lấy việc giết người để phát tiết, từ lâu cô ta đã không thấy vui vẻ.



Tại sao chứ? Chẳng lẽ bởi vì Dư Hạnh và Hàn Ngạn không phải cùng một loại người? Hàn Tâm Di đưa tay đè lên ngực, đột nhiên nhận ra trái tim đang đau âm Ï. Cô ta bỗng nghĩ đến tiếng hát của con búp bê, rốt cuộc nó đã gây ra ảnh hưởng gì tới cô ta. Nhất định là búp bê khiến cô ta rối loạn tâm trí, mới khiến cô ta xuất hiện những cảm xúc không nên có.



A, Dư Hạnh, kế hoạch rất hay đấy, phải không? Anh mới là người lợi dụng tình cảm người khác giỏi nhất, quả nhiên là người lừa đảo.



Máu tươi tí tách rơi trên mặt đất, Dư Hạnh lại ho khan vài tiếng. Dây thanh quản đã hoàn toàn khô héo, khiến hắn không thể trả lời.



Hắn cảm nhận được mình đang dần mất ý thức. Mặc dù biết sau khi chết một lát nữa hắn sẽ sống lại luôn, nhưng cảm giác đau đớn lúc sắp chết này là thật.



Hô hấp của hắn lộ ra mùi máu tanh nồng đậm, dưới tình huống này, trong mắt hắn lại nhuộm chút ý cười. Dây thần kinh trên mặt hắn đã mất kiểm soát từ lâu, không thể hợp tác với não để hoàn thành mệnh lệnh "cười", mà Dư Hạnh cảm thấy bây giờ nên nở một nụ cười.



Bởi vì hắn có chút tự giễu khi thấy tâm tư không cần thiết trong lòng mình. Dưới tiền đề đã phát hiện ra Cấm Đoạn Chỉ Y, vừa rồi hắn hoàn toàn có thể tránh được cái đẩy của Hàn Tâm Di, thậm chí hắn chỉ cần hơi dùng sức đứng lại, Hàn Tâm Di có dùng tất cả sức lực cũng không đẩy được hắn, hắn cũng không rơi vào tình huống như hiện tại. Nhưng... Hắn cảm thấy, mặc dù Hàn Tâm Di đã giết rất nhiều người, tội ác đầy mình, nhưng ít nhất cô ta hoàn toàn không làm hại hắn. Mặc dù cái thích của cô ta vặn vẹo và biến thái, nhưng cũng bắt nguồn từ sự chân thành. Vừa rồi khi hắn giết một mạng của Hàn Tâm Di, cô ta cũng không đánh trả. Nếu nói Hàn Tâm Di nợ máu bốn nạn nhân và người thân của họ, thì Dư Hạnh hắn thực ra cũng nợ Hàn Tâm Di chút gì đó.



Dư Hạnh nghị, vì Vụ Gia Minh, Cao Trường An và những người khác vì chính nghĩa mà bôn ba cố gắng, tận tụy hết mình, bản thân hắn cũng không thể buông tha cho Hàn Tâm Di.



Hắn càng không thể ở cùng với Hàn Tâm Di, giúp đỡ điều ác, xu hướng sa đọa.



Tình cảm của Hàn Tâm Di, hắn không thể chấp nhận, cũng không muốn chấp nhận. Đáp trả không được, cũng không cần thiết phải đáp trả. Nhưng hắn lại... Đột nhiên mầm lòng một lần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận