Trò Chơi Suy Diễn

Chương 601: Tang lễ (14) - Nhập quan (1)

“Thông thường thì sẽ không có chuyện đó xảy ra, nhưng không thể ngăn cản được vài người thích tự chuốc lẫy cái chết! Cậu có nghe một quy tắc cơ bản chưa? Những tình huống chết chóc không thể phản kháng thường rất khó để kích hoạt, ví dụ như khi cậu ở trong một căn phòng bông biển và thấy một quả bóng, điều kiện để bị thương là chạm vào nó, trong khi điều kiện để kích hoạt chết chóc là tìm một thứ sắc nhọn trong phòng bông biển và đâm vào nó.” Triệu Nho Nho cảm thấy tình hình khẩn cấp, tốc độ nói cũng nhanh hơn nhiều, như thể đang đổ hạt đậu ra khỏi bao.



“Vì vậy, khi đối mặt với quả bóng này,chỉ cần lơ là một chút thì có thể bị thương, nhưng rất khó để kích hoạt tình huống chết chóc tương ứng. Tình huống hiện tại cũng vậy! Cứ để những cổ quan tài này nằm yên ở đây đi, nếu cậu không động vào nó, dù cho bên trong có năm quỷ vật đi nữa, chúng cũng không thể phá vỡ sự giam cầm của quan tài và làm gì được chúng ta. Nhưng nếu cậu biết rõ có quái vật trong đó mà vẫn cố tình mở nắp quan tài...”



Triệu Nho Nho không nói tiếp, nhưng ánh mắt của cô ấy viết đầy chữ “Đừng tự gây rắc rối cho mình.”



Dư Hạnh dường như đã bị thuyết phục, hắn tiếc nuối nói: “Được rồi.”



Triệu Nho Nho không hề thờ ơ trước sự tiếc nuối trong lời nói của Dư Hạnh, vẫn quan sát hắn một cách hết sức cảnh giác.



Cô ấy quyết định ra ngoài hỏi thăm Triệu Mưu mấy câu, để tìm hiểu xem độ dị hóa nhân cách của người này là bao nhiêu.



Người là do Triệu Mưu dẫn tới đây tụ hội, chắc là anh ta phải biết chứ nhỉ?



Dư Hạnh vẫn giữ nụ cười trên khuôn mặt, ngẩng đầu lên, nói với di ảnh của tiểu thiếu gia: “Yên tâm, không mở quan tài của cậu đâu, nắp hòm đậy chặt, dán bùa kín mít như thế, tôi muốn mở cũng chẳng mở được.”



Trong bức di ảnh, khóe miệng, lỗ mũi, và cả hai bên tai người thanh niên cũng bắt đầu đổ máu ào ào.



“Xem ra tôi nói sai rồi thì phải.” Dư Hạnh cười khẽ, hắn vốn chẳng hề bận tâm đến bức di ảnh nhìn thì đáng sợ, nhưng lại không có sức tấn công nào thế này, mà chỉ đi tới phía trước chiếc quan tài không có ảnh chụp bên trên. Tuy hành vi mở nắp năm cỗ quan tài ở giữa đã bị ngăn lại, nhưng trong chiếc quan tài ở ngoài cùng lại không mang khí tức của quỷ vật như thế. Khi bước vào linh đường, hắn đã quét mắt nhìn qua một lượt, mấy chiếc quan tài có trạng thái không giống nhau. Ví dụ như quan tài của tiểu thiếu gia là chiếc quan tài duy nhất trong số mười mấy cái có đóng đinh. Ví dụ như quan tài đang nằm trước mắt hắn, vách quan tài chi chít những dấu tay bằng máu.



Trong số tổng cộng mười hai cỗ quan tài, có bốn cỗ quan tài mang dấu tay như thế. “Hạnh...” Triệu Nho Nho đỡ trán, vì sao Dư lại cố chấp với mấy cái quan tài này như vậy chứ.



“Sơ gì nào, không phải chúng ta đang tìm cửa hay sao?” Dư Hạnh nhận ra hành vi ban nãy của mình đã dọa cô gái trẻ hết hồn, bèn nói cho cô ấy nghe một tin tốt, xem như đền bù: “Hơn nữa tôi cũng tìm được rồi.”



Triệu Nho Nho ngẩn người. Sau một hồi nghĩ ngợi, cuối cùng cô ấy cũng nhận ra điều gì đó. “Chẳng lẽ cậu định nói...” Cô ấy trợn tròn hai mắt, sau đó chăm chú nhìn mười mấy cô quan tài.



“Không sai, đúng như cô nghĩ đấy.” Dư Hạnh đi vòng qua cỗ quan tài có dấu tay, tới trước một cô quan tài khác. Ngoài việc hơi mục nát, mốc meo ra thì quan tài này không có gì đặc biệt, hắn đặt tay lên nắp quan tài, đẩy một cái...



Không đẩy nổi.



Nhưng lời nhắc của phần suy diễn đã được kích hoạt.



[Bạn có chắc muốn mở nắp quan tài này không? Bất kể bên trong xuất hiện thứ gì, bọn chúng đầu sẽ quấn lấy bạn, cho đến khi bạn bỏ mạng thì thôi.]



Hừ, lời đe dọa cũng ra gì đấy, Sợ quá, sợ quá đi thôi.



Dư Hạnh nổi hứng bình luận về cách hành văn của hệ thống, hắn nhận xét: “Lời thoại trong trò chơi cũng khá đấy.”



Hệ thống: “..."



Hắn không do dự chút nào, thử đẩy quan tài lần nữa. Lần này, dưới sức lực hơn hẳn người thường của hắn, nắp quan tài bị đẩy ra một cách dễ dàng.



Bên trong... Rỗng tuếch. Không có quỷ vật, cũng không có mật đạo.



“Có phải cửa đâu.” Triệu Nho Nho khá thất vọng, cô ấy biết thời gian không còn nhiều nữa, nếu phen này Dư Hạnh đoán sai, Triệu Nhất Tửu không cầm cự được quá lâu sẽ quay trở lại, đến lúc đó, có lẽ bọn họ sẽ phiền phức lắm. Tuy nhiên, hình như lời tốt không linh mà lời xấu lại linh, lời cô ấy nói vừa mới dứt, ở bên ngoài đã văng vẳng tiếng bước chân từ đằng xa, cùng với một tiếng thét chói tai, cao vun vút.



Sắc mặt Triệu Nho Nho lập tức thay đổi, cô ấy sốt sắng: “Mau tìm cửa đi, nếu không sẽ xong đời ở đây thật đó!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận