Trò Chơi Suy Diễn

Chương 232: Kẻ làm công ăn lương trong ...

Ngoài bọn hắn, sáu suy diễn giả khác khác đã có mặt và dường như bọn họ mới đổi xong quần áo. Hai nam bốn nữ. Nam mặc quần âu và áo sơ mi kết hợp với áo gile, cực kỳ ôm sát người. Còn nữ thì mặc giống như nam nhưng bên dưới là váy ngắn màu đen và tất lưới đen.



Một người đàn ông là suy diễn giả cười nói: "Quản lý, lúc nãy anh nói chuyện với tôi còn hung dữ hơn so với hai người bọn họ."



Quản lý nhìn chằm chằm vào anh ta: "Cậu có thể so sánh được với hai người bọn họ sao. Tôi chỉ cần nhìn hai người bọn họ thì tôi biết ngay là có thể bán được nhiều loại rượu đắt tiền. Còn cậu thì sao?”



Các suy diễn khác có người cười to, có người thì không nói nên lời.



Khi nghe thấy những lời này, Dư Hạnh biết một điều rằng. . . Ở đây, khách quỷ cũng đánh giá nhau dựa trên ngoại hình. Dư Hạnh tranh thủ quan sát xung quanh. Phòng thay đồ này có hai phòng thay đồ có rèm. Hầu hết không gian đã được bài trí thành phòng nghỉ. Phía tường có một hàng ghế, cùng với bàn trang điểm. "Tôi đã để quần áo của các cô các cậu ở trong phòng thay đồ rồi và có số thứ tự trên đó. Mau nhanh chóng thay đồ đi. Tôi còn nhiều quy định muốn nói với mấy người lắm." Quản lý chỉ vào sau rèm, Dư Hạnh gật đầu. Sau đó hắn cùng với Triệu Nhất Tửu đi vào hai phòng thay đồ khác nhau. Trong phòng thay đồ có một quần áo. Trên có một tờ giấy viết chữ "01".



Dư Hạnh thay chiếc áo sơ mi và quân tây. Sau đó đi đôi giày da đen ở bên cạnh. Khi hắn nhìn vào gương phía trước một hai lần, hắn cũng phải công nhận rằng lời khẳng định của quản lý về việc hắn có thể bán được nhiều rượu đúng là quá đúng đắn.



Không lâu sau khi Dư Hạnh đi ra ngoài, Triệu Nhất Tửu cũng kéo rèm lên và hắn ta không tháo kính.



Hai người học theo các suy diễn giả khác mà đứng thành một hàng. Bên trái của Dư Hạnh là một người đàn ông khoảng hai mươi lăm tuổi, cao khoảng một mét bảy lăm, vẻ mặt buồn buồn trông không có tỉnh thần gì cả.



Mà người đàn ông nói năng sôi nổi khuấy động bầu không khí chỉ khoảng hai mươi tuổi. Trên khắp cơ thể toát lên sự năng động của tuổi trẻ, có vẻ mạnh mẽ. Tiếp tục nhìn sang trái là bốn cô gái, tuổi tác có lớn có nhỏ. Người trưởng thành nhất nhìn qua đã ba mươi tuổi, tràn đầy phong cách "chị đại lạnh lùng”.



"Rất tốt! Còn sáu phút nên tôi sẽ nói một số lưu ý." Quản lý bình chân như vại chắp tay sau lưng rồi đi đi lại lại: "Đầu tiên, tôi muốn tuyên bố rằng mặc dù các cô các cậu chỉ là nhân viên làm việc tạm thời nhưng cũng phải làm việc một cách chăm chỉ. Nếu không hoàn thành đủ hiệu suất làm việc..."



"Khụ khụ. Nếu không phải nhóm nhân viên ban đầu của quán rượu đi chơi và bị quỷ bắt đi thì tôi sẽ không tuyển dụng nhóm người sống này!" Quản lý khi nói về việc này dường như cảm thấy rất tức giận nên ánh mắt anh ta nhìn bọn họ cũng không thân thiện lắm.



"Hả? Cái gì? Cái gì là bị quỷ bắt đi? Cái gì là chúng ta là nhóm người sống?" Cô gái tóc đuôi ngựa trông nhưữ chưa có nhiều kinh nghiệm khẩn trương hỏi.



Khách hàng ở đây trông giống như người sống nên trừ trường hợp đặc biệt như Dư Hạnh thì tạm thời chưa có ai nhận ra rằng mấy người đó đầu là quỷ. Bọn họ cũng chỉ nghĩ rằng rằng quán rượu này hơi lạnh lẽo.



"Chỉ việc nghe mà cũng không hiểu à? Cả quán rượu này chỉ có duy nhất tám người sống là mấy người đó. Mấy người chỉ là nhân viên làm việc tạm thời mà tôi phải tuyển dụng vì không có lựa chọn khác!"



Quản lý đe doạ nói: "Vì vậy, đừng để lộ ra bí mật. Nếu mấy người để cho khách hàng biết rằng các cô các cậu là con người thì sẽ bị phạt đó. Và tôi cũng nghĩ rằng mấy người cũng không muốn bị nhận ra rồi bị một đám lệ quỷ ngoài kia tra tấn phải không?"



"Làm ra hành động như thế nào thì sẽ bị nhận ra?” Người phụ nữ hơn ba mươi tuổi mở lời hỏi.



"Câu hỏi khá thông minh đấy. Tôi sẽ nói cho các cô các cậu biết. Khi làm việc thì đừng bao giờ cười, cũng đừng khóc. Các nhân viên phục vụ là quỷ ở đây không bao giờ cười hoặc khóc. Nếu bị mấy vị khách quỷ nhìn thấy một trong hai biểu hiện



đó. ..Chúc mừng mấy người! Mấy người sẽ chết." Không thể cười cũng không thể khóc. ..Dư Hạnh cảm thấy may mắn vì không cười khi từ chối người phụ nữ mặc váy đỏ ban nãy. Nếu không, nếu gặp lại cô ta với tư cách là một nhần viên phục vụ thì sẽ rất khó khăn.



Người quản lý vẫy tay: "Được rồi. Các cô các cậu cứ dựa theo những gì tôi nói mà làm. Mấy người hãy chia nhau ra thành hai người một nhóm để hoàn thành công việc tiếp theo đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận