Trò Chơi Suy Diễn

Chương 694: Thời gian quanh bàn dài - Bao che khuyết điểm (1)

Lương Nhị Ny là kẻ lừa đảo.



Thời điểm bóng tối bao phủ trước mắt, Dư Hạnh không nhịn được nghĩ như vậy.



Bởi vì sau khi Lương Nhị Ny nói với hắn câu cuối cùng, hắn cảm thấy thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ một cách chậm rãi, ý thức cũng mất khống chế dần mơ hồ, giống y như thời khắc cuối cùng lúc ở trong hòm sắt trong giai đoạn thứ nhất.



Mở mắt ra lần nữa, Dư Hạnh thấy mình đang tựa vào một chiếc ghế lạnh lẽo, cổ đau nhức vì cúi đầu quá lâu. Ngoài ra, áo lông vũ khoác trên người vẫn còn, tri giác dần khôi phục, tất cả đau đớn biến mất như chưa từng xuất hiện. Chỉ có cơ thể suy yếu nhắc nhở hắn rằng, [Lồng Giam] đã có hiệu lực, những gì hắn đã thấy và làm trước đó không phải ảo giác.



Trước mắt là bàn hội nghị màu xanh băng quen thuộc. Hắn hơi nghiêng đầu, một bên là màn hình lớn đang hiện sóng bình luận tràn ngập sự vui vẻ, một bên khác là hai cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.



Cuối cùng, Dư Hạnh cũng không thể nhìn thấy, trong thiết lập của suy diễn lần này, thế giới hiện thực rốt cuộc trông như thế nào.



"Tỉnh dậy còn ngẩn người, tôi thấy cậu chính là không đặt chúng tôi vào mắt!" Triệu Nho Nho ngồi đối diện thấy hắn cứ mãi nhìn quanh phòng họp mà không nói lời nào, làm động tác xắn tay áo sẵn sàng đánh người.



Lúc này Dư Hạnh mới đặt tầm mắt lên người hai đồng đội. Vừa rồi thoáng nhìn qua, hắn đã xác định được vết thương trong suy diễn sẽ không mang đến thời gian quanh 0bàn dài, bởi vì mắt và khóe miệng của Triệu Nhất Tửu đã khôi phục bình thường.



Đây chắc chắn là tin tức tốt. Nếu không cho dù Triệu Nhất Tửu có thể nhịn đau, sớm muộn gì hắn ta cũng chết vì mất máu quá nhiều.



Triệu Nhất Tửu im lặng nhìn chằm chằm hắn, trong ánh mắt có chút ý tứ, Dư Hạnh cảm thấy ánh mắt ấy như đang nhìn "động vật quý hiếm".



Hắn lại nhìn Triệu Nho Nho nhe nanh múa vuốt bên cạnh, cười nói: "Cô gái nhỏ này, cô muốn làm gì?"



Triệu Nho Nho làm bộ hung dữ: "Tôi muốn làm gì sao? Tôi muốn mổ xẻ cậu xem bên trong rốt cuộc có cái gì.”



Mặc dù nói như vậy, nhưng ai cũng có thể nhìn ra cô ấy chỉ là quá khiếp sợ, đến nỗi không thể nói chuyện bình thường, câu vừa rồi mang ý nói đùa là chính.



Dư Hạnh cười không nói, Triệu Nho Nho im lặng vài giây, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh: "Nói xem… Rốt cuộc cậu đã làm gì? Chu Tuyết vừa chạy về nói với chúng tôi Linh Nhân tìm cậu, tôi còn chưa kịp tính quẻ, hệ thống đã thông báo hoàn thành nhiệm vụ rồi!?"



Bốn phút.



Chu Tuyết chạy rất nhanh, giả sử cô ấy chạy với tốc độ nhanh nhất, cộng thêm thời gian hốt hoảng kể lại, nhiều nhất cũng chỉ mất hơn bốn phút.



"Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ một mình.” Triệu Nhất Tửu thật vất vả thoát khỏi trạng thái bị thương. Mắt phải đột nhiên hồi phục, trong thời gian ngắn hắn ta có chút không quen, dùng tay che lại, giọng điệu vẫn lạnh lùng như mọi khi: "Cậu ở lại bốn tiếng đồng hồ, nhưng thật sự gặp nhau chỉ mất bốn phút.”



Điều này giải thích thế nào?



Triệu Nhất Tửu ở trước mặt Linh Nhân hoàn toàn thất thủ, bị thương nặng như vậy, Triệu Nho Nho sớm đã nhìn thấy thông tin mà Linh Nhân công khai với bên ngoài, biết được vị đại lão cấp Tuyệt Vọng này mạnh như thế nào.



Bọn họ đều đã chuẩn bị để tránh Linh Nhân, trước tiên tìm bạch ngọc, sau đó hợp lực đối phó với Linh Nhân. Ai mà biết được, ngoài miệng Dư Hạnh nói "đến phòng bà ấy xem", trở tay đã dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ.



Mặc dù không biết Dư Hạnh làm như thế nào, nhưng quá trình không quan trọng, kết quả mới khiến bọn họ khiếp sợ.



Cái này giống như lúc đi thi, người bình thường vừa mới viết xong họ tên trên giấy thi, học sinh xuất sắc trong lớp đã làm xong hết, lại còn đạt điểm tuyệt đối.



Có còn cho người ta sống không chứ!



Đặc biệt là Triệu Nhất Tửu, người nhìn thấy toàn bộ quá trình Dư Hạnh tiến vào hoang đường trở thành suy diễn giả. Mặc dù lúc đó hắn ta đã cảm nhận được người này không đơn giản, nhưng rõ ràng thời gian của hai người như nhau, Dư Hạnh lại có thể đối đầu trực tiếp với Linh Nhân, còn chiến thắng.



Luôn cảm thấy đối phương còn che giấu nhiều thứ hơn cả mình.



“Trùng hợp thôi.” Dư Hạnh nhìn hai đồng đội vẫn chưa thể chấp nhận được, mỉm cười trấn an: “Là do tôi may mắn.”



Triệu Nho Nho liếc hắn một cái: "Được, cậu nói cái gì thì chính là cái đó, tin cậu thì tôi thua.”



Người đồng đội mới hợp tác lần đầu này, thực sự đã liên tục phá vỡ nhận thức của cô ấy.



"Thật sự là do may mắn. Không nói chuyện này nữa, chúng ta rút thưởng thôi nhỉ?" Dư Hạnh dứt khoát đổi chủ đề, ra hiệu cho hai người xem màn hình lớn, trên đó sóng bình luận đang vô cùng náo nhiệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận