Trò Chơi Suy Diễn

Chương 697: Ước nguyện (1) – Người tốt (1)

Triệu Nhất Tửu thu lại ánh mắt nhìn Dư Hạnh, dư quang vẫn nhìn màn hình lớn, những người gây chuyện kia vẫn đang nhảy nhót. Có điều những khán giả khác đã phản ứng lại, nhiều người tự nguyện giúp hắn dẹp mấy bình luận ác ý đó bằng cách bình luận những thứ khác liên tục, mấy bình luận ác ý kia lẫn vào trong đó, rất khó đọc được.



Dư Hạnh khẽ cười một tiếng, đứng dậy ngồi vào chỗ ngồi bên cạnh Triệu Nhất Tửu, còn đẩy ghế ngồi sát vào.



"Anh Tửu." Dựa vào việc livestream trong phòng họp chỉ có góc nhìn từ màn hình lớn, quay lưng lại khán giả sẽ không nhìn thấy khẩu hình, tránh xa sẽ không nghe thấy âm thanh, Dư Hạnh nhếch khóe miệng, nói khẽ, "Cậu không giống người khác, tôi đã sớm nhận thấy rồi. Những chuyện này cậu muốn nói với tôi lúc nào thì nói, không muốn nói cũng không sao. Chỉ có một điểm cậu nên nhớ…”



“Linh Nhân không toàn năng như cậu nghĩ. Khả năng nắm bắt tâm lý của hắn ta đối con người là có hạn, có thể chống lại, ví dụ như tôi... Lời nói của hắn ta về tôi, không bao giờ tin được, bởi vì muốn đoán tôi đang nghĩ gì, hắn ta không bao giờ làm được.”



"Cậu cũng đừng tin.”



Linh Nhân nói với anh Tửu: Hắn ghét cậu!



Anh Tửu: Thật sao?



Dư Hạnh: Hắn ta đánh rắm!



Triệu Nhất Tửu cảm thấy đầu óc của mình đang kêu ong ong hết cả lên.



Lúc này Triệu Nhất Tửu bản thân mình không được khoẻ cho lắm nên sau khi nghe Dư Hạnh chủ động nói ra những lời như vậy thì hắn ta cảm thấy khá ngạc nhiên và không kịp phản ứng lại.



Hắn ta luôn có cảm giác rằng mặc dù Dư Hạnh nhỏ tuổi hơn hắn ta nhưng hình như cái gì Dư Hạnh cũng đều hiểu và đều biết và hắn lại không bao giờ để ý đến chúng.



Cảm giác này vô cùng kỳ lạ. Chính là cái cảm giác an tâm khi có Dư Hạnh ở bên nhưng đồng thời Triệu Nhất Tửu lại cảm thấy bản thân Dư Hạnh có một cái gì đó mà hắn ta không thể nào hiểu được.



Dư Hạnh giống như một người đã ngồi trên hàng ngàn chiếc thuyền khác nhau nhưng cuối cùng hắn lại chọn ở trên một chiếc thuyền lá nhỏ lênh đênh trên mặt nước chảy bèo trôi.



Tất cả khán giả đều nghĩ rằng bản thân Dư Hạnh khi ngồi trên con thuyền lá nhỏ đó nên hắn không thể nào trụ vững nên bất cứ lúc nào hắn sẽ bị sóng gió cuốn trôi. Chỉ cần một cơn sóng nhỏ thôi cũng đủ làm hắn chìm xuống đáy biển mà không nổi lên được.



Và bất ai nhìn thấy Dư Hạnh như thế đều muốn đi khiêu khích hắn nhưng lại phát hiện ra rằng bản thân Dư Hạnh đã hòa mình vào biển từ lâu cho nên hắn mới dám hành động không có ranh giới như vậy.



Khi nghĩ đến phép so sánh này, trong đầu Triệu Nhất Tửu tự nhiên xuất hiện một kết luận . . . Dư Hạnh thật sự là một người biết sống một cách thoải mái.



Có lẽ bí mật mà Dư Hạnh đang cất giấu còn to lớn so với suy nghĩ của hắn ta nên bản thân Dư Hạnh mới có thể không thèm quan tâm ánh mắt của người ngoài nhìn vào, không cần để ý rằng bản thân mình có giống với những con người bình thường không.



Triệu Nhất Tửu lấy tay phải che kín trên mắt rồi ho nhẹ một tiếng: "Tôi không tin."



Dư Hạnh nhíu mày. Hắn biết rằng Triệu Nhất Tửu luôn có thói quen miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, mạnh miệng nhưng tâm mềm.



Tuy nhiên cho dù Triệu Nhất Tửu có bị ảnh hưởng bởi lời nói của Linh Nhân thì khi lúc này chính Dư Hạnh đã nói lại đến mức như vậy nên Dư Hạnh tin rằng đại ca Tửu có thể phân biệt mọi chuyện rõ ràng.



Hắn vẫn luôn tin tưởng vào ý chí bản của đại ca Tửu.



Sau đó Dư Hạnh nghe Triệu Nhất Tửu nói nhỏ: "Không có gì là không thể nói. Nhiều người ở cấp cao trong gia đình nhà họ Triệu đều biết. Đến cả Triệu Mưu cũng biết nên sau khi trò chơi Suy Diễn kết thúc, tôi sẽ kể cho cậu nghe."



Dư Hạnh khẽ cười. Hắn cảm thấy tình huống này giống như hồi hắn vẫn còn chăm sóc Khúc Hàm Thanh và Chúc Yên khi bọn họ còn nhỏ. Hồi đấy Dư Hạnh cũng phải dịu dàng nói chuyện với hai đứa trẻ đó khi hai đứa không có cảm giác an toàn.



Dư Hạnh dịu dàng đáp ứng: "Được rồi. Tôi sẽ lắng nghe. Ngoài ra cậu có ý kiến gì về việc tham gia một đội ngũ cố định. . . Thôi vậy, chuyện này chúng ta sẽ nói sau. Nhưng mà nếu cậu quyết định tham gia đội của tôi thì tôi sẽ giới thiệu một số người để cho cậu nhân biết. Sau đó tôi sẽ nói cho cậu về chuyện của tôi, chuyện của Linh Nhân và cũng sẽ nói thêm cho cậu một ít chuyện mà cậu cần phải biết."



Triệu Nhất Tửu im lặng. Vì việc tham gia đội ngũ của Dư Hạnh thì hắn ta phải về nói chuyện lại với Triệu Mưu và những người trong gia đình nhà họ Triệu. Cho nên Triệu Nhất Tửu không thể trực tiếp đồng ý nên chỉ có thể gật đầu tỏ ý đã biết.



Triệu Nho Nho cũng cảm thấy đầu óc của mình đang kêu ong ong hết cả lên.



Cô ấy chỉ ngồi chống cằm mà ngắm nhìn Triệu Nhất Tửu và Dư Hạnh đang thì thầm nói chuyện trước mặt cô ấy và khán giả đang xem livestream. Sau đó Triệu Nho Nho lúc thì than thở rằng hai người này không hổ là bạn bè đã quen biết từ sớm khi tham gia phó bản Suy Diễn, lúc thì thi thoảng nhìn vào mấy dòng bình luận đang chạy trên màn hình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận