Trò Chơi Suy Diễn

Chương 448: Địa ngục của Alice - Ý tưởng ..

Hoặc là đã chết, hoặc là, đã mai danh ẩn tích.



Tròng mắt Dư Hạnh lóe sáng, nếu Hàn Ngạn còn sống, nhất định sẽ là nhân tài trọng yếu của Đan Lăng Kính, ngồi lên vị trí tối cao của tổ chức là chuyện hiển nhiên. À, nhờ lợi dụng Hàn Tâm Di, cuối cùng hắn cũng có được manh mối về nhân vật càng quan trọng hơn của Đan Lăng Kính.



Có lẽ thấy Dư Hạnh im lặng hơi lâu, Hàn Tâm Di đã ổn định lại cảm xúc của mình, bước tới huých vào người hắn: “Dư Hạnh, nghĩ gì thế hả? Em thề đó, chuyện em thích anh là sự thật, anh với Hàn Ngạn chẳng giống nhau chỗ nào cả, nhưng em vẫn rất thích anh.”



“Bây giờ, anh có thể cho em biết đáp án được không? Ban nãy chúng ta đã thống nhất rồi mà.”



Dư Hạnh hoàn hồn, cúi đầu nhìn Hàn Tâm Di với nụ cười ngọt ngào như lúc ban đầu. Đã đến nước này rồi, Hàn Tâm Di vẫn không quên dùng năng lực của mình để quấy nhiễu tâm trí hắn, nhằm làm ảnh hưởng quyết định của hắn. Đáng tiếc, trò mèo của cô ta lại bị con búp bê không ngừng ca hát kia phá bĩnh, tiếng ồn “La la la” kia khiến cho người ta muốn xem nhẹ cũng khó.



Đối mặt với năng lực của Hàn Tâm Di, cộng thêm sức mạnh từ tế phẩm của cô ta, Dư Hạnh không có cách ngăn chặn nào quá hữu hiệu, cũng không chuẩn bị đề phòng trước, ở điểm này, con búp bê thật sự đã lập công lớn.



Bởi lẽ, khi Hàn Tâm Di sử dụng sức mạnh thao túng tinh thần với Dư Hạnh, cô ta đang hướng về phía mặt hắn, nhưng ánh mắt lại nhìn lệch hướng, nói chuyện với khoảng không đằng sau lưng hắn.



“Đây là... Thị lực bị tổn hại ư?” Dư Hạnh tránh sang một bên, thầm nghĩ: “Khả năng của [Con rối kỳ lạ] chẳng lẽ là khiến cho các dây thần kinh trong đầu Hàn Tâm Di gặp sai sót, hạn chế khả năng thị giác của cô ta?” Chuyện này đúng là bất ngờ thật!



“La la la... Đầu óc cô ta giờ hỏng rồi! La la la...” Con búp bê ở đằng xa như thể biết hắn đang nghĩ gì, trong tiếng hát bỗng nhiên xuất hiện thêm một lời chế nhạo.



Dư Hạnh không để ý tới con rối, nghe thấy cụm từ chung chung như “Đầu óc hỏng rồi”, hắn cũng không biết nên nói thế nào. Vì thế, [Mộng Cảnh Nhiếp Thanh] trong tay hắn khẽ dao động, rồi đâm thẳng về phía Hàn Tâm Di.



Nếu Hàn Tâm Di có khả năng miễn chết một lần, vậy thì cứ tạm vô hiệu hóa khả năng này đi đã, cùng lắm thì giết cô ta hai lần.



Quá rõ ràng, trong vòng nửa tiếng, người tiến vào phòng triển lãm này chỉ có thể vào, không thể ra. Cho dù Hàn Tâm Di mất mạng rồi được hồi sinh tức khắc, thì địa điểm sống lại cũng chỉ vỏn vẹn nằm quanh căn phòng này. Đối với Dư Hạnh, việc hạ sát cô ta thêm lần nữa dễ như trở bàn tay.



Quả nhiên thị giác của Hàn Tâm Di đã bị tổn hại nặng nà, cô ta đi về phía trước, muốn ôm lẫy cánh tay Dư Hạnh mà làm nũng, nhưng lại chạm vào không khí, cô ta đã nhận ra được vấn đề ngay lập tức. Chuông cảnh báo trong lòng cô ta kêu vang, ngay sau đó, một con dao găm xuyên qua làn sương mù mịt trước mắt, cắm thẳng vào ngực cô ta. Cảm giác lạnh như băng lan ra từ trái tim tới khắp cơ thể, theo cùng cảm giác lạnh lẽo ấy là tâm trạng xót xa. Hàn Tâm Di không biết đây có phải năng lực từ con dao găm của Dư Hạnh hay không, sắc mặt cô ta tối tắm mù mịt, vì cô ta đã biết lựa chọn cuối cùng của Dư Hạnh.



Cái mạng này của cô ta giao cho Dư Hạnh, coi như món quà tặng cho người mình thích đi. Nếu Dư Hạnh nhất quyết muốn lẫy mạng cô ta, vậy thì cô ta cũng chỉ đành... Biến Dư Hạnh thành một món kỷ vật không có sự sống. “Roet.”



Máu tươi ấm áp rỉ ra từ miệng vết thương, Hàn Tâm Di ho ra máu, trái tim đau đớn không gì tả nổi.



Gương mặt cô ta tái nhợt, cô ta ngẩng đầu nhìn đôi mắt lãnh đạm của Dư Hạnh, sau đó ngã xuống mặt đất, lập tức biến thành một vũng bùn màu đen, lẩn đi trong giây lát, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt Dư Hạnh. Dưới chân không có thi thể người, quả đúng như lời Hàn Tâm Di đã nói ban nãy, cô ta có cơ hội sống lại một lần nữa.



Dư Hạnh nhìn vũng bùn ẩn mình trong bóng tối, lấn trốn khắp nơi, hắn ngẩng đầu nhìn thời gian đếm ngược phía bên trên.



Từ giờ đến khi hất nửa tiếng đồng hồ, vẫn còn khoảng... Mười lăm phút nữa.



Trong vòng mười lãm phút này, hắn phải tìm cho ra vị trí của Hàn Tâm Di, nhổ cỏ tận gốc. Nếu vậy, Hàn Tâm Di quả quyết muốn biến hắn thành kỷ vật cũng sẽ nhân lúc có thể tự do tấn công để ra tay với hắn. Hay nói cách khác, kể từ giờ, nếu không có Suy Diễn Giả hay quỷ vật nào xuất hiện, hắn và cô ta sẽ thuộc hai phe đối địch, không kiêng nể gì mà sống mái với nhau. Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn bọn họ sẽ đắn đo chuyện bị giết ngược,
Bạn cần đăng nhập để bình luận