Trò Chơi Suy Diễn

Chương 527: Sự tích phong lưu (3)

“Vậy không được, anh Tửu sẽ giận đó, lần đầu tôi vào trò chơi là được anh Tửu dẫn, chỉ gọi anh ấy là anh thôi.” Dư Hạnh quyết không nể mặt, còn muốn nói thẳng trước mặt người ta, “Đúng không anh Tửu.”



Triệu Nhất Tửu nheo mắt, nói với mấy người chơi bài: “Biết vậy là tốt, không cần quan tâm tới người của chi nhánh khác, livestream suy diễn đều là đối thủ.”



Nhà họ Triệu cạnh tranh nhau khốc liệt, nhưng lại thích nói chuyện vòng vo, dù quan hệ có tệ đến đâu cũng sẽ luôn khách sáo, ví dụ như bây giờ, hai người không hợp nhau, không cùng chi nhánh mà vẫn có thể ngồi một chỗ đánh bài chung, thậm chí có thể nói cười vui vẻ, tạo ra bầu không khí hòa thuận giả tạo. Bất kể là Triệu Mưu, cô gái tóc xoăn, tóc ngắn, và cả Triệu Gia Minh, Triệu Húc thì đầu có thói quen này, đầu tập mãi thành quen, có thể nói khả năng lật mặt đã khắc sâu vào trong gen, giống hệt con buôn có cùng danh lợi.



Chắc chỉ có Triệu Nhất Tửu là người duy nhất trong gia tộc không quan tâm tới gì hết, thấy ai ngứa mắt là không nể mặt luôn.



Lúc hắn ta nói câu này, thái độ của Triệu Gia Minh không tốt lắm, nhưng vẫn cười cười cho qua.



Cô gái tóc xoăn thì lại càng vui vẻ, cười hì hì vươn người về phía trước, lộ ra đường cong ngạo nghễ: “Tảng băng Nhất Tửu thì tôi chịu, gọi không thưa, thế cậu em đẹp trai họ Dư có vào chơi bài không?”



Còn chưa đầy hai phút mà danh hiệu đẹp trai đã được nâng lên.



Dư Hạnh không quan tâm một lúc khẩu Phật tâm xà này, bình tĩnh liếc nhìn ba người đàn ông, nhưng rõ ràng Triệu Nhất Tửu không muốn phí thời gian ở đây, thế là đáp thay hắn: “Cậu ấy không chơi, lát nữa anh của tôi hãy tìm cậu ấy.”



“Ôi, lát nữa Triệu Mưu đến à?” Cô gái tóc xoăn nắm được từ khóa, ngón tay mảnh khảnh vuốt đuôi tóc xoăn: “Vậy cậu lên đi, lát nữa cùng ăn cơm nhé.”



Triệu Nhất Tửu không trả lời, dẫn Dư Hạnh rời đi.



Dù cầu thang được làm bằng gỗ nhưng chất lượng vô cùng tốt, có phủ một lớp phủ mỏng màu nâu, bước đi không phát ra âm thanh. Lên đến tầng bốn, xung quanh vắng lặng, Triệu Nhất Tửu vừa lấy thẻ ra vào từ trong quần Tây ra cho Dư Hạnh, vừa điềm nhiên nói: “Hài lòng chưa?”



Dư Hạnh nhận thẻ phòng, ngay lúc đưa tay quét cửa phòng thì lại khựng tay lại: “Hài lòng cái gì?”



“Không phải cậu muốn nhân cơ hội thăm dò địa vị của tôi và anh trai tôi trong nhà họ Triệu, chuẩn bị cho những chuyện tiếp theo sao?” Triệu Nhất Tửu đứng im, đút tay túi quần nhìn hắn, “Tôi đã nói rồi, cậu nên đề phòng tôi, đừng có coi tôi là đồ ngu không biết gì hết.”



“À!“ Nhìn núi băng lần thứ hai tỏ thái độ muốn chứng minh cảm xúc của bản thân, Dư Hạnh đẩy cửa, khác với bên ngoài, bên trong vô cùng hiện đại xa hoa.



“Vào đi."



Triệu Nhất Tửu do dự một thoáng, nghĩ dù sao lát nữa Triệu Mưu cũng đến, thế là cũng đi vào.



Trong phòng có bật điều hòa, yên tĩnh và thoải mái, Dư Hạnh cởi áo lông treo lên móc cạnh cửa, nghiêng đầu nói: “Quả đúng là vậy, tôi nhận ra cậu rất có ý thức rèn luyện tư duy nhạy cảm, giỏi giỏi, rất đáng khen đấy.”



Núi băng càng lạnh hơn, cảm giác như bị xúc phạm, thuận tay đóng cửa lại rồi đứng im ở đó, như một con hamster bị đuổi khỏi nhà.



Dư Hạnh nói móc, nhưng rồi cảm thấy đùa có giới hạn, đùa nữa sẽ chọc tức người ta, lúc này mới nghiêm túc trả lời Triệu Nhất Tửu một vấn đề: “Ừ, kết quả thử nghiệm khá ổn, không sai khác quá nhiều so với kế hoạch của tôi, gia tộc lớn ấy à. bình thường trải rộng từ Bắc vào Nam, tình thân có vẻ không được thực tế, mà thậm chí còn giống như đồng nghiệp tranh công tham thưởng, ai làm tốt thì càng được ông chủ chú ý... Ý là thế này hả?”



Triệu Nhất Tửu im lặng gật đầu.



Chi nhánh này của hắn ta không nhiều người, rất nhiều việc đều đổ lên người Triệu Mưu, dẫn đến Triệu Mưu không chỉ phải cố gắng sống sót trong suy diễn với độ khó ngày một tăng mà còn phải uổng phí công sức quản lý rất nhiều chuyện, bồi dưỡng một số người, vậy thì chỉ nhánh mới không bị rơi vào thế yếu trong cuộc cạnh tranh của gia tộc. Có thể nói, nhà họ Triệu là một trong ba đại gia tộc có lợi ích to lớn nhất, không nói tới tình người, mặc dù nghe có vẻ cay nghiệt nhưng có lẽ lại là phương thức phù hợp cho một nhóm người này sống chung với nhau. “Nhưng...” Triệu Nhất Tửu đột nhiên nói: “Cậu không cần tỏ thái độ với những người khác giúp tôi, tôi không quan tâm tới bọn họ, bình thường ở thành phố Di Kim, tôi cũng không hay giao du với bọn họ.”



Dư Hạnh miễn cưỡng nói: “Ông đây tình nguyện được chưa.” Triệu Nhất Tửu trầm mặc một thoáng rồi đột nhiên bật cười. Cái biểu cảm này xuất hiện trên mặt của hắn ta có thể nói là phù dung sớm nở tối tàn, nhưng rõ ràng là tâm trạng của hắn đã tốt hơn hăn. ( cầu đề cử kim phiếu )
Bạn cần đăng nhập để bình luận