Trò Chơi Suy Diễn

Chương 331: Chỉ là vài miếng thịt mà thôi (2)

Lẽ ra đây là một cảnh tượng rất bình thường của việc chuẩn bị đi săn, nhưng giờ đầy, ông Trương lại đang nhíu mày, vừa tức giận vừa bất lực nhìn vợ mình đang cãi nhau với ba bốn người đàn ông.



Những người đàn ông đó có người to khỏe, người gầy yếu, người cao, người thấp. Người đứng đầu có vẻ mặt nhọn hoắt, má hốc hác như khỉ đang nhìn chằm chằm với vẻ rất đương nhiên: "Cô nhìn ngôi làng của chúng ta thử xem, từ khi được xây dựng, chúng tôi không có bữa ăn no đủ, chỉ có chú Trương nhà cô có thể đi săn để bổ sung thêm chút thịt. Còn chúng tôi thì sao? Ăn rau mà miệng mồm nhạt nhẽo luôn rồi! Vậy mà muốn xin chút thịt từ nhà các người còn phải trả tiền sao? Làng bên cạnh có ai không sống tốt hơn chúng tôi không?”



"Các người lấy tiền làm gì chứ, ở đây đâu có chỗ để tiêu tiền! Nếu không muốn chia sẻ thì cứ nói thẳng, việc gì phải kiếm cớ... Hứ, bản chất nhà các người cũng chỉ đến thế này thôi."



Vợ ông Trương liên cắm tay vào hông, mắng mỏ: "Tiền đó là để dành cho con gái tôi sau này đi học ở thành phố, các người không dùng được thì để nhà tôi dùng!"



Người đàn ông với mặt nhọn hoắt và má hốc hác cười nhạo, tỏ ra chế giễu: "Ô, cô con gái nhà các người còn mơ mộng đi học à? Đang mơ mộng gì vậy? Tôi thấy con bé làm việc khá nhanh nhẹn đấy, không bằng để nó đi làm ruộng giúp đỡ cô sớm hơn đi!"



"Lý Phú Quý, anh đừng có quá đáng! Con gái tôi vẫn tốt hơn nhiều, có tương lai hơn đứa con trai thất vọng chỉ biết trộm gà trộm chó của anh đấy!" Ông Trương vốn luôn im lặng, dường như không muốn làm mọi chuyện căng thẳng thêm, nhưng khi thấy người khác công khai coi thường Mạch Mạch, ông Trương đã nổi giận.



Ông Trương có vóc dáng vạm vỡ, lại là thợ săn thú duy nhất trong làng nhỏ, kỹ năng nhanh nhẹn. Bình thường tính tình ông ấy hiền hòa đến đâu nhưng khi đã nổi giận thì đến Lý Phú Quý cũng có phần e dè.



Tuy nhiên, Lý Phú Quý bị những người đứng bên cạnh nhẹ nhàng đẩy một cái. Ông ta ho khẽ hai tiếng, rồi lại cười với ông Trương: "Tôi nghiêm túc đấy, hừ hừ. Trước đây, vợ chồng các người đâu có nghĩ đến việc cho Mạch Mạch đi học? Kể từ khi có một gã đàn ông không biết ở đâu đến nhà, dạy Mạch Mạch vài chữ, các người đã nảy sinh ý nghĩ không thực tế như vậy à? Ha ha ha... Không chừng gã đó chỉ dạy chơi cho vui thôi, có khi nào là ~ cũng không biết gã thích vợ anh hay là cô con gái mười tuổi yêu dấu của anh đây?"



"Mày đừng có nói bậy!" Khi câu này vừa thốt ra, không chỉ vợ ông Trương tức giận đến mức suýt bùng nổ, mà ông Trương cũng giận tái mặt, ông ấy mắng một câu làm cho tình hình ngày càng căng thẳng. Dư Hạnh vừa mới bước ra ngoài nửa chừng, đã nghe rõ tất cả những lời đó.



Mạch Mạch ởi theo sau bắt đầu khóc thút thít nhẹ, rõ ràng bị dọa sợ, cũng bởi cô bé hiểu những lời lẽ thô tục của Lý Phú Quý.



Những lời đó thực sự rất bẩn thu.



Dư Hạnh híp mắt lại, bước hẳn ra ngoài.



Ở bất cứ nơi nào hắn đến, hắn luôn là người nổi bật nhất, những người đứng quanh cửa đầu chú ý đến sự xuất hiện của hắn. Ngay lập tức, Lý Phú Quý thế mà lùi lại một bước, không còn dám tiếp tục bịa đặt sau lưng hắn. Phản ứng chùn bước đã trở thành thói quen, Dư Hạnh nhận ra, dù không bị mất trí nhớ, hiện tại trông hắn cũng không có vẻ bình tĩnh lắm. Khi thấy Dư Hạnh, vợ ông Trương nói ngay lập tức: "Dư Hạnh, cậu đừng giận, đừng hiểu lầm, gia đình chúng tôi không hề nghĩ như vậy về cậu!"



Bà ấy còn thấy Mạch Mạch đang khóc thút thít, sắc mặt thay đổi ngay lập tức, liên bước tới ôm Mạch Mạch vào lòng và dỗ dành: "Con ngoan, đừng buồn, đừng khóc nữa được không, anh Dư Hạnh là người tốt lắm, con đừng nghe những lời bịa đặt của người khác. Mẹ sẽ đưa con về phòng nhé..."



Hai người đàn ông trong gia đình đầu đã ra ngoài, bà ấy nghĩ rằng cứ để cho đàn ông giải quyết chuyện còn lại đi. Bà ấy vốn lo lắng vì chồng mình có lòng tốt, có thể sẽ không tính toán và cho đi phần thịt khó khăn lắm mới săn được, nhưng thấy Dư Hạnh ra ngoài thì bà ấy đã yên tâm hơn.



Bà ấy biết đến bây giờ đứa trẻ này sẽ không để gia đình họ phải chịu thiệt đâu. Dư Hạnh nghe thấy Mạch Mạch nhỏ giọng trách móc: "Con không sợ, nhưng họ đã nói xấu anh Dư Hạnh." rồi nhìn lên những người dân làng vừa đến để đòi thịt nhưng giờ thì nói năng mất lịch sự.



Dù hắn vừa mới trở về từ một dòng thời gian khác và không có nhiều tình cảm với gia đình ông Trương, nhưng với sự tin tưởng mà họ thể hiện ra... Hắn không muốn làm họ thất vọng.



"Thế sao không tiếp tục nói nữa? Câm miệng rồi à?" Trong mắt Dư Hạnh ánh lên vẻ lạnh lẽo, đối diện với nhóm dân làng bằng một biểu cảm mà ở hiện đại gần như không bao giờ xuất hiện trên khuôn mặt hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận