Trò Chơi Suy Diễn

Chương 450: Địa ngục của Alice - Ý tưởng ..

Bởi vì rất nhiều năm về trước, khi hắn vẫn còn là một cậu ấm ngây thơ, thứ mà hắn học được khi ra nước ngoài chính là hội họa. Chuyên ngành nào ở học viện nghệ thuật cũng có rất nhiều học viên, viện Điêu Khắc nằm ngay cạnh viện Mỹ Thuật. Vì nguyên nhân quốc tịch, hắn đã kết bạn với một cô nữ sinh cũng đến từ Trung Quốc, thi thoảng hai người sẽ ngồi lại với nhau, hàn huyên về những vấn đề liên quan đến nghệ thuật.



Nhưng từ sau khi về nước, bọn họ không liên lạc lại với nhau nữa, cũng không biết khi nhà họ Dư gặp chuyện, cô gái bây giờ hắn còn chẳng nhớ nổi tên ấy, có từng xót xa cho Dư Hạnh hắn hay không. Nói tóm lại... Dư Hạnh cảm nhận được, xét về tạo nghệ, rõ ràng bán thành phẩm trong căn phòng này và tượng đá bên ngoài khu triển lãm đến từ cùng một người. Nhưng trong một chốc một lát, hắn vẫn chưa thể hình dung được, trong lâu đài cổ của Alice, sao lại xuất hiện mấy thứ như thế này.



Phong cách của khu vực này chẳng ăn nhập gì với bối cảnh cổ tích trời Âu của tòa lâu đài. Cho dù giải thích rằng Alice thích phong cách nghệ thuật đương đại thì vẫn cực kỳ khiên cưỡng.



Nếu vậy, chẳng lẽ có thợ điêu khắc không xuất hiện ở đây sao? Cũng không đúng, bởi ít nhiều gì, người thợ đó cũng phải để lại dấu vết tồn tại ở đầy.



Dư Hạnh cảm thấy rất kỳ lạ, trong những quy tắc mà lâu đài cổ định ra, có vẻ như đã xuất hiện những lỗ hổng không thể giải thích rõ ràng. Lần trước, nơi có phong cách cận đại, cơ khí rõ rệt là phòng bếp phải không nhỉ? Vừa hay, hắn tình cờ biết được, trong thông tin của tờ giấy tìm thấy ở tầng năm có viết, ba vị đầu bếp có vẻ ngoài gần giống nhau, cũng từng là “du khách”...



Ngoài ra còn một điểm đáng ngờ khác, bất kể thợ điêu khắc có thân phận như thế nào, với sức của một người, nếu muốn làm ra được số lượng tượng đá khổng lồ như vậy, có lẽ cả đời cũng không làm được.



Vì tin chắc rằng tất cả những thành phẩm điêu khắc ở đây là do cùng một người làm ra, Dư Hạnh càng cho rằng lâu đài cổ Alice đã dùng phương pháp nào đó để phục chế tay nghề điêu khắc của một nghệ nhân lão luyện, gây dựng nên nơi này.



Trùng hợp thay, trong tám suy diễn giả, mỗi một người đầu có quỷ vật tương ứng, cũng là thứ có liên quan tới tượng điêu khắc [Sản phẩm lỗi bị vứt bỏi.



Có phải trùng hợp không? Không thể nào.



Dư Hạnh đặt tay lên tượng đá, linh cảm xuất hiện, một ý nghĩ vụt qua.



Có vẻ hắn đã nắm được manh mối gì đó, tuy nhiên tư duy vân còn chưa đủ mạch lạc, không đủ để giúp hắn làm sáng tỏ mọi chuyện. “Nghĩ xem nào...”



“Nếu như làm từng bước một, sau khi giải quyết Hàn Tâm Di, chắc chắn sẽ phải trải qua đêm nguy hiểm, tranh thủ được rất nhiều thời gian để tìm kiếm xâu chuỗi manh mối. Các suy diễn giả hoặc ra ngoài, hoặc ngủ, đợi đến mai nghỉ ngơi và tìm hiểu quy tắc mới. Đến buổi sáng ngày thứ ba, những người còn sống, hẳn là có thể kết thúc phần suy diễn... Bề nổi của quy tắc thì đúng là như thế.”



“Rất khó để cải thiện tiến độ thu thập của Giấy Thông Báo Ma Quỷ. Từ việc mình có được Vòng Tay Tình Yêu, dễ thấy, đạo cụ không hề chỉ ra phương thức tấn công của quỷ vật. Hay nói cách khác, sau khi quỷ vật tương ứng với Mặt Trắng biến mất, cho dù những người khác có được đạo tương ứng, cũng không gom đủ giấy thông báo kia. Phải gom đủ chín tờ giấy thông báo thư mới có thể nhận được tế phẩm khen thưởng, chuyện này đã quá xa vời, như vậy có hợp lý không?”



“Độ khó cao quá mức cho phép, tạm chưa bàn tới sự nguy hiểm, chuyện này yêu cầu vận may vô cùng cao, không phù hợp với phong cách của hệ thống, lúc nào cũng ưu tiên cho suy diễn giả được tự do phát huy hết mức có thể.”



Tư duy của hắn ngày một rõ ràng. Trong khi yên lặng phân tích manh mối, một đáp án từng bị hắn bỏ qua bỗng nhiên xuất hiện.



“Vả lại, cho tới bây giờ, mình đi đến đâu cũng có thể nhìn thấy dấu vết cháy xém, cộng thêm việc Tăng Lai rơi vào hố đen kia nữa. Tất cả những điều này như đang chứng minh, màn suy diễn Địa Ngục Của Alice vẫn còn một phần cốt truyện bị che giấu.”



“Có lẽ cảm giác bất thường khó tả bằng lời của lâu đài cũng có liên quan đến cốt truyện, nhưng...”



Hai mắt Dư Hạnh chợt lóe sáng, phải chẳng phần cốt truyện ẩn này sẽ gây ảnh hưởng hoặc phá hỏng quy tắc ban đầu? Nếu đã bị che giấu, chứng tỏ đây là thứ mà suy diễn giả phải nỗ lực và trả giá mới có thể đạt được, và tầm quan trọng của nó còn lớn hơn cả quy tắc trong công viên Alice!



Hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng mới



Ý nghĩ này có vẻ hơi điên rồ, nhưng nếu như nó đã xuất hiện, Dư Hạnh luôn sẵn lòng tự sát cũng rất muốn thử xem SaO.
Bạn cần đăng nhập để bình luận