Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 360: Thứ 3 con đường

"Ý này hay đấy!" Vẻ vui mừng rốt cuộc lộ ra trên mặt Di Lặc, "Anh G nói không sai, quả nhiên bất kể gặp phiền phức gì, ngài đều sẽ có cách giải quyết.""Vậy à, hắn còn nói gì với ngươi nữa?" Trương Hằng cắm súng vào hông."Lần này đúng là hắn sai trước, hắn không nên giấu diếm ngài về chuyện chuyển phát nhanh, cho nên chờ chúng ta trở về tầng một, anh G nói hắn sẽ đích thân xin lỗi ngài, không chỉ tìm người phẫu thuật cho ngài, còn cung cấp 5 triệu điểm tín dụng tiền công, còn có đền bù khác, nhất định phải làm ngài hài lòng." Di Lặc cung kính nói."Khách khí vậy à? Chắc là chỉ khi bị dồn vào đường cùng hắn mới nhớ đến ta thôi." Trương Hằng thản nhiên nói.Di Lặc cười cười, nhưng cũng không phủ nhận, "Dù sao có giá trị lợi dụng còn tốt hơn là không có, chỉ có người có bản lĩnh mới bị người khác lợi dụng, còn như ngài có người có bản lĩnh, thậm chí có thể nắm giữ vận mệnh của mình ở một mức độ nào đó.""Vậy còn ngươi?" Trương Hằng không tỏ ý kiến, "Vì sao ngươi lại cam tâm mạo hiểm tính mạng làm nhân viên chuyển phát nhanh đêm nay.""Vì tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, không giai cấp, không bóc lột, không lừa gạt, mọi người đều tìm được ý nghĩa tồn tại của mình..." Mặt Di Lặc lộ vẻ khao khát. "Thứ lỗi cho ta nói thẳng, dù là ở bất cứ hình thức tổ chức xã hội nào, cũng đều đầy rẫy giai cấp và bóc lột," Trương Hằng nói, "còn về cái gọi là ý nghĩa tồn tại của bản thân ngươi, cho dù không có người nhân bản thì đại đa số người bình thường cũng đều định không tìm ra được.""Thật là lời bi quan, thảo nào cô F nói ngài không tin bất kỳ lý tưởng nào." Di Lặc thở dài, "Cuộc sống của ngài chắc chắn rất vô vị, cho dù có được sức mạnh khiến mọi người hâm mộ, lại chẳng tìm được lý do để sử dụng, giống như một kỵ sĩ mang theo bảo kiếm, nhưng lại không có lãnh chúa có thể trung thành.""Ta gặp nhiều người theo chủ nghĩa lý tưởng thuần túy rồi, thường thì trước mặt bọn họ chỉ có hai con đường, hoặc là bị hiện thực đánh bại, từ bỏ lý tưởng của mình, hoặc là chọn kiên trì lý tưởng, chết trong tuyệt vọng.""May là chúng ta không đi hai con đường này, bởi vì chúng ta có một thủ lĩnh ưu tú." Di Lặc mỉm cười. "Lời của ta còn chưa nói hết," Trương Hằng nói, "còn có số ít người sẽ đi đến con đường thứ ba, họ nhận thức được trong lý tưởng có chứa năng lượng lớn, ngược lại bắt đầu khai thác, lợi dụng những năng lượng này, lý tưởng càng mang tính chất không tưởng thì càng có động lực lớn, một số người sẽ lấy danh nghĩa lý tưởng tập hợp tín đồ, chỉnh đốn quân mã, dụ dỗ người khác theo chủ nghĩa lý tưởng phục vụ cho mình, sau đó dùng máu tươi của những người này trải đường tiến tới vương tọa."Sau khi Trương Hằng nói xong, trong phòng rơi vào yên tĩnh hoàn toàn, một lúc lâu sau Di Lặc mới mở miệng, "À, thuyết pháp này lại thật mới mẻ, nhưng tôi tin rằng anh G không phải người như vậy.""Chỉ là tùy tiện nói thôi, không cần để bụng, cũng đừng đánh số vào." Trương Hằng lại nhìn phía trước, sau đó chỉ vào tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai trên mặt đất, "Cũng gần liên lạc với đội phản ứng khẩn cấp rồi, đi thôi, mang theo hắn, chúng ta phải đổi chỗ khác, nơi này không thích hợp gặp đám người đội phản ứng khẩn cấp kia."...Trương Hằng chuẩn bị gặp đội phản ứng khẩn cấp tại một công viên trò chơi, anh và Di Lặc lái xe đến đây, thấy cổng lớn đóng chặt.Bình thường nơi này chín giờ đã tan tầm, chỉ còn một bảo vệ già trông cổng, mà người sau rõ ràng không phải đối thủ của Trương Hằng và Di Lặc.Sau khi gọn gàng đánh gục bảo vệ già, Di Lặc tìm trong phòng trực của ông một chùm chìa khóa, mở cửa lớn công viên trò chơi, sau đó hai người lái xe thẳng vào trong công viên trò chơi.Đây là một công viên trò chơi hai tầng có diện tích lớn nhất, bên trong có không ít công trình trò chơi, rất được bọn trẻ yêu thích vào ngày thường. Trương Hằng đỗ xe ở góc tây nam khu vực Sân đua xe vương quốc, nơi này có không ít mô hình xe một-một, xe thật giấu vào rất khó phát hiện nếu không thử từng chiếc.Trương Hằng và Di Lặc hẹn nếu như lát nữa người của đội phản ứng khẩn cấp đến quá đông thì hai người sẽ quay lại đây, lái xe rời khỏi công viên trò chơi. Sau đó, Di Lặc còn lắp camera HD tự chế của Phong Tử trên vòng đu quay cao nhất, cùng với một số nơi khác theo yêu cầu của Trương Hằng.Đúng 12 giờ, một chiếc ô tô năng lượng mới màu đen dừng lại trước công viên trò chơi.Hai nam một nữ bước xuống xe, đều mặc áo chống đạn, vũ trang tận răng, bọn họ đi tới trước cổng chính, nhìn ổ khóa trên cửa, chuẩn bị dùng thủ đoạn bạo lực mở khóa, thì một khắc sau loa trước cổng phát ra giọng nói của Trương Hằng, "Để xe ở ngoài đi, cửa nhỏ đang mở, đi vào từ đó là được."Hai người một nam một nữ ở phía sau nhìn người đàn ông dẫn đầu ở phía trước, thấy người sau gật đầu nhẹ, cả ba mới đi về phía cánh cửa nhỏ đang khép hờ kia. Bọn họ vừa đi vừa cảnh giác đánh giá bốn phía, người nữ duy nhất còn giơ máy dò nhiệt cảm trong tay, kiểm tra mấy công trình trò chơi nửa kín xung quanh, xem bên trong có phục kích hay không.Cả ba mất chừng 20 phút mới đi từng bước một đến vị trí trung tâm công viên trò chơi, nhưng vẫn không thấy Trương Hằng và Di Lặc đâu, mà lại ngoài ý muốn phát hiện ra tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai mất tích trước đó, hắn bị trói ở bên ngoài vòng đu quay, dừng ở vị trí cao nhất, không rõ sống chết.Người đàn ông dẫn đầu ra hiệu, sau đó một người đàn ông khác chui vào phòng điều khiển bên cạnh, tìm kiếm nút khởi động bên trong.Di Lặc nhìn hình ảnh được camera truyền đến, có chút căng thẳng, nói với Trương Hằng, "Bọn chúng đến ba người, chúng ta chiến hay trốn?" "Chúng ta không thể trốn, bọn họ hiện tại còn 8 người, đến đây ba người cũng đồng nghĩa bên phía nhà ga còn năm người, số lượng quá nhiều, chúng ta không cách nào vượt qua được phong tỏa của họ, chỉ có thể giải quyết trước ba người ở đây, buộc họ phải phân tán nhân thủ." Trương Hằng nói, "trình độ xạ kích của ngươi thế nào?""Tôi từng phục vụ trong lục quân, đã học xạ kích, cuối cùng lấy được kết quả xuất sắc, nên tôi đoán trình độ xạ kích của tôi vẫn khá tốt so với người bình thường, nhưng chắc chắn là kém so với đám quái vật ngoài kia." Di Lặc cười khổ nói. "Vậy lát nữa giao chiến, ngươi cứ tìm cách ẩn nấp, chú ý mấy cái camera, báo cáo tình hình của họ cho ta kịp thời." Trương Hằng nói. "Rõ." Di Lặc không cố tỏ ra mạnh mẽ. Trương Hằng sắp xếp xong nhiệm vụ, vác cây súng Barth được anh dùng gỗ vui vẻ lắp ráp hoàn chỉnh, bò lên trên con thuyền hải tặc phía trước, nơi này cách vòng đu quay chừng hai nghìn mét, ngay cả máy dò nhiệt cảm cũng không thể dò được.Trương Hằng dựng súng trên thuyền hải tặc, đo tốc độ gió, sau đó xem nhiệt độ, độ ẩm và áp suất không khí, sửa đổi xong xuôi, nhắm vào người đàn ông dẫn đầu, không chút do dự bóp cò.Một tiếng súng vang lên, viên đạn chính xác vượt qua khoảng cách hai ngàn mét, bắn trúng ngực mục tiêu, cả người hắn bị động năng cực lớn đẩy bay về phía sau, giống như có người nhấc búa thần Lôi khổng lồ lên nện vào lồng ngực hắn vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận