Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 168: Vườn hoa

Chương 168: Vườn hoa
Địa chỉ trên phong thư nặc danh kia là tu viện Jacques mới tu sửa, cách tòa thị chính đi bộ ước chừng chỉ cần mười phút.
Tu viện theo phong cách Gothic này do hội tu sĩ dòng Mến Thánh Thể xây dựng vào năm 1215, đến nay đã hơn tám trăm năm lịch sử. Toàn bộ kiến trúc được làm từ gạch ngói nung đỏ, chia thành ba phần chính: giáo đường, hành lang nội viện và sảnh ăn của tu sĩ. Nhà thần học và triết học nổi tiếng nhất của Công giáo, Thomas Aquinas, được chôn cất ở đây.
Trương Hằng và Leah bước vào giáo đường, điều đầu tiên đập vào mắt là những cột trụ cao gần ba mươi mét, đỡ lấy mái vòm của giáo đường, trông như những cây cọ thẳng tắp. Các cửa sổ hình vòm dài được khảm bằng kính màu, ánh nắng xuyên qua chiếu xuống những hàng ghế dài ở giữa, tạo cho người ta một cảm giác thần thánh.
Trương Hằng nhìn quanh một lượt, trong giáo đường lúc này ngoài bọn hắn còn có vài du khách khác, nhưng không thấy ai có vẻ đặc biệt. Bản thân Edward không thích chụp ảnh, trong phó bản song song mười hai năm sau, Trương Hằng cũng chỉ có được từ Leah một tấm ảnh Edward chụp trên bằng lái xe năm mười sáu tuổi. Theo như Leah nói thì sau mười năm Edward đã có không ít thay đổi, đây cũng là lý do Trương Hằng muốn mang Leah theo bên người.
Nhưng rõ ràng người sau cũng không thể tìm được anh trai của mình trong giáo đường.
Hai người hiện đang ngụy trang thành một đôi tình nhân, Leah khoác tay Trương Hằng, cùng những du khách khác tham quan kiến trúc cổ kính từ thế kỷ 13. Cô gái đã nhuộm tóc từ màu xanh lam sang màu bạc, hạ giọng nói: “Cảm giác chúng ta giống như gián điệp vậy, anh ta bây giờ cẩn thận vậy sao?”
"Cậu nhóc lo lắng không phải là không có lý, Edward đổi hòm thư liên lạc với chúng ta cho thấy cậu ta cảm thấy hòm thư cũ đã không còn đáng tin, điều này cũng có nghĩa là Hắc Sào đang đến gần cậu ta hơn." Trương Hằng nói.
Nhớ lại việc khuôn mặt hắn bị lộ ra khi chạm mặt tên đàn ông đeo khuyên tai ở quầy rượu, hình tượng hiện tại của Trương Hằng cũng đã thay đổi rất nhiều. Hắn tham khảo linh cảm khi gặp hồ ly lần đầu, mặc lại bộ vest, xịt nước hoa Cổ Long, chải tóc gọn gàng, trông chẳng khác gì một tinh anh tài chính.
Trong phó bản song song mười hai năm sau, Hắc Sào tìm được Edward sau ba tuần trong một viện dưỡng lão. Edward tình nguyện thay thế một công nhân ở đó, tuy nhiên, viện dưỡng lão không phải là nơi ẩn náu đầu tiên của Edward ở Toulouse, trên thực tế để đề phòng Hắc Sào tìm đến, Edward liên tục thay đổi nơi ở.
Do đó, Trương Hằng không biết trước đó Edward đã trốn ở đâu. Nếu như việc tiếp cận không thuận lợi, hắn chỉ có thể lựa chọn đến viện dưỡng lão đó thử vận may sau một tuần, nhưng lần này vì người chơi tham gia nên rất nhiều chuyện đã không còn như cũ, không chỉ bên 01 mà cả Hắc Sào cũng trong tình huống tương tự.
Thêm vào đó, Trương Hằng rất khó giải thích được vì sao mình lại biết chỗ ẩn náu của Edward. Vì thế, hai tháng trước hắn đã không hành động thiếu suy nghĩ. Hai tháng sống ở thị trấn rõ ràng là thời gian quý báu mà hệ thống dành cho người chơi học tập, đẩy nhanh quá trình này chưa chắc đã mang lại lợi ích, ngược lại còn có thể mang đến nguy hiểm lớn hơn.
"Có muốn đi chỗ khác dạo không?" Leah hỏi, hai người đã đợi gần hai mươi phút trong giáo đường mà vẫn chưa có kết quả gì.
"Ừ." Trương Hằng gật đầu. Phía sau giáo đường là một hành lang rất đẹp, đây là nơi các tăng lữ giao lưu và tĩnh tâm. Có hai đoạn bị hư hại trong chiến tranh, sau đó được xây dựng lại vào năm 1964. Chính giữa hành lang là một khu vườn, trồng đầy cây cối và thực vật xanh.
Hai người bước đi trên nền đá gạch đỏ, cảm nhận dấu vết lịch sử còn lưu lại. Tiếc là vẫn không tìm thấy bóng dáng Edward ở đây. Thực tế, bọn họ đã chờ gần hai giờ trong tu viện Jacques, tìm kiếm khắp mọi ngóc ngách, nhưng vẫn không có manh mối gì.
Cuối cùng hai người chỉ có thể rời khỏi tu viện, ở lối ra có người đang phát tờ rơi tuyên truyền, Leah cũng cầm lấy một tờ. Khi trở lại xe, cô tháo mũ và chiếc kính râm lớn trên mặt.
“Có khi nào hôm nay anh ấy không có ở đây không?”
“Khả năng này không lớn lắm.” Trương Hằng cau mày nói: “Thật ra có một điều mà ta vẫn chưa rõ, trong thư Edward gửi cho chúng ta chỉ có địa điểm mà không có thời gian. Điều này có nghĩa là chúng ta có thể đến bất cứ lúc nào, còn cậu ấy thì không thể cứ ở mãi trong tu viện, như vậy sẽ quá lộ liễu. Cho nên hẳn là chúng ta đã bỏ qua thứ gì đó, thứ đó ở trong tu viện nhưng sẽ không quá đột ngột, ngày mai chúng ta lại đến một chuyến, để ý những thứ không bình thường.”
Vừa dứt lời, Leah chợt "ồ" lên một tiếng, "Vật mà anh ấy để lại có thể ở bên ngoài tu viện không?"
“Ừ? Em có phát hiện gì sao?”
"Hồi nhỏ, em và anh ấy thường chơi trò mật mã, dùng tiếng Hebrew tạo thành một dạng văn bản."
“Em còn biết tiếng Hebrew sao?”
"Không, không, đây là một mật mã đơn giản thôi. Bản thân nghĩa tiếng Hebrew thì chúng ta không quan tâm, chỉ là đem chúng đối chiếu với các chữ cái tương ứng trong tiếng Pháp. Sau khi phiên dịch lại sẽ được tin tức mà chúng ta cần.” Leah giải thích, vẫy vẫy tờ rơi tuyên truyền của nhà thờ, chỉ vào một vị trí không đáng chú ý: "Chỗ này nè, anh xem đi."
Trương Hằng nghiêng đầu, thấy một nhóm chữ Hebrew, nhìn cách sắp chữ và phần giải thích trên dưới thì có vẻ như là một đoạn trích từ Kinh Thánh, nhưng sau khi Leah tìm các chữ cái tương ứng thì cuối cùng lại ra chữ "vườn hoa".
"Vườn hoa? Ý là khu vườn trung tâm mà trước đó chúng ta đã thấy sao, ở đó có thứ gì chúng ta bỏ qua ư?" Leah hiếu kỳ nói, có cảm giác như sắp tìm ra đáp án của trò chơi tìm kho báu hồi bé.
Trong bộ đàm lại truyền đến tiếng của cậu nhóc: “Ta vừa kiểm tra các vườn hoa ở Toulouse, tìm được một nhà hàng, một phòng tập quyền kích và một trường tiểu học. Edward sẽ ở một trong những nơi này sao?"
“Chọn một địa điểm đi.” Trương Hằng nói với Leah ngồi hàng ghế sau.
"Nhà hàng? Vừa hay em cũng hơi đói bụng rồi."
"Được." Trương Hằng dùng điện thoại để định vị đến nhà hàng có tên là Vườn Hoa kia, nhưng ngay khi bước vào cửa hắn biết Edward rất khó có thể đợi ở đây, bởi vì nhà hàng này khá nổi tiếng, mỗi ngày đều có rất đông thực khách tìm đến, với một người cần ẩn mình để trốn tránh truy lùng mà nói thì đây không phải là một nơi lý tưởng.
Nhưng may mắn là món gan ngỗng ở đây rất ngon, xúc xích cũng không tệ, đối với Leah, người đã đi bộ mệt cả buổi ở tu viện mà nói, quả thật không thể tuyệt hơn, giúp cô phục hồi lại thể xác và tinh thần.
Hai người ăn xong thì trời cũng sắp tối, Leah nói: "Còn lại phòng tập quyền kích và trường tiểu học, lần này anh chọn đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận