Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 135: Trận đầu phân tổ

"Chương 135: Trận đầu phân tổ"
"Bach, đối thủ Rufus."
Gabi vừa dứt lời, đám người mới liền xôn xao kinh ngạc, không nhịn được thì thầm bàn tán.
Việc Gabi hôm nay xuất hiện ở đây thực sự nằm ngoài dự đoán của nhiều người, bởi vì mặc dù mọi người ở đây đều đã vượt qua khảo hạch cuối cùng, trở thành dũng sĩ giác đấu, nhưng theo lẽ thường, phần lớn dũng sĩ giác đấu sẽ không nhanh chóng ra trận như vậy, mà phải trải qua vài tháng huấn luyện, tất nhiên cũng có một số kẻ không may không được coi trọng lắm sẽ bị kéo ra ngoài rất sớm, những người này sẽ có nguy cơ t‌ử v‌o‌ng rất cao.
Nhưng Bach lại là người mạnh nhất trong số những người mới lần này, sao có thể sớm bị đem ra thí như vậy?
Hơn nữa, phải biết đối thủ của hắn là Rufus, Rufus có danh xưng Hắc Liêm Đao.
Rufus làm nghề người bảo vệ, coi như một nhánh của võ sĩ lưới, bất quá tương đối hiếm thấy, v‌ũ k‌h‌í của hắn có Tam Xoa Kích và lưới đ‌á‌n‌h cá, ngoài ra hắn còn có một chiếc găng tay kim loại và một bộ khôi giáp toàn thân. Găng tay bao trùm cả một cánh tay, có thể làm khiên đỡ đòn cùng khôi giáp, bù lại điểm yếu phòng hộ của võ sĩ lưới, đồng thời trên găng tay còn có lưỡi d‌a‌o hình liêm đ‌a‌o, khi cần thiết có thể dùng làm v‌ũ k‌h‌í.
Khác với võ sĩ lưới, người bảo vệ là một nghề nghiệp mà ai cũng không muốn gặp.
Huống chi Rufus còn là một người bảo vệ nổi bật, dù không nổi tiếng như Habitus nhưng danh tiếng cũng ngang ngửa Garba. Nếu phải chọn một trong hai người làm đối thủ, người tỉnh táo nào cũng sẽ chọn Garba.
Bởi danh tiếng của Garba có được một phần lớn nhờ tuổi tác và thời gian làm việc tại đấu trường Victor, nhưng danh xưng Hắc Liêm Đao lại do chính Rufus tạo dựng, hơn nữa năm nay hắn 26 tuổi, độ tuổi vàng của một võ sĩ giác đấu, có kinh nghiệm ba năm, ngoài ra còn có quãng thời gian phục vụ trong quân đội, cả thể chất và tinh thần đều đang ở đỉnh cao.
So với Bach, người chỉ mới lần đầu bước lên đấu trường thì rõ ràng có sự khác biệt rất lớn.
Dù hắn có tài năng đến đâu, được Marcus coi trọng như thế nào, vừa lên đã phải đối đầu với một kẻ cứng cỏi như Hắc Liêm Đao thì quả thật có chút bất công.
Nếu không phải do Gabi đã đặc chế không ít buổi huấn luyện nhằm vào Bach trước đó, có lẽ mọi người sẽ cho rằng Bach đã chọc giận vị người phụ trách trường võ sĩ giác đấu kia, nên mới bị ông ta t‌r‌ả t‌h‌ù như vậy.
Tuy nhiên, Bach nghe vậy lại không hề tỏ vẻ sợ hãi, hừ một tiếng, "Hắc Liêm Đao gì chứ, gặp ta thì coi như hắn xui xẻo."
Bởi vì trước đó Gabi đã đổi đối thủ trong bài khảo hạch cuối cùng thành một võ sĩ giác đấu chính thức, gây ra ma s‌á‌t giữa người mới và người cũ, bầu không khí cũng không mấy dễ chịu, Bach, với tư cách đại diện người mới, lúc này cũng chẳng hề nể nang gì, huống hồ người Germanic vốn dĩ cũng chẳng thích khách khí.
Còn Hắc Liêm Đao thì trầm ổn hơn nhiều, không hề có động tác hay lời nói khiêu khích nào, nhưng khi nghe thông báo sắp xếp đối chiến, mặt hắn cũng thoáng hiện lên một tia vui mừng, người đứng bên cạnh cũng nhao nhao chúc mừng hắn, trong mắt bọn họ, Hắc Liêm Đao lần này gặp may, không phải đối đầu với nhân vật khó nhằn gì.
Mặc dù bọn họ cũng nghe phong thanh về Bach, cả việc Marcus xem trọng hắn, muốn để hắn trở thành người kế thừa của Cisnertus, nhưng điều đó không thể thay đổi sự thật Bach chỉ là một người mới.
Nếu Hắc Liêm Đao đến một con gà mờ mới ra sân cũng không hạ nổi thì hắn thực sự quá thất bại khi có danh tiếng này.
Về phía Gabi hoàn toàn không để ý đến phản ứng hay động tác của người phía dưới, tiếp tục đọc danh sách sắp xếp đối chiến.
Sau một chuỗi những cái tên không mấy quen thuộc được xướng lên, lại có hai cái tên quen thuộc lọt vào tai người mới.
"Trương Hằng, Varro, Nạp Tây Thẻ, Sur da Tề Lỗ... ... Mười hai người hỗn chiến."
Nếu sự xuất hiện tên của Bach trước đó khiến đám người mới kinh ngạc thì bây giờ, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Trương Hằng và Varro lại là sự đồng tình.
Mười hai người hỗn chiến là một tiết mục lâu đời của đấu trường Victor, đồng thời cũng là tiết mục được người xem yêu thích nhất.
Nguyên nhân rất đơn giản, đó là do mười hai người hỗn chiến quá náo nhiệt và tàn khốc.
Quy tắc rất đơn giản, mười hai người chia thành từng cặp, cùng một đội khác tiến hành chém g‌iế‌t, đội thắng sẽ tìm mục tiêu tiếp theo, đồng thời không được phép hai đội trở lên cùng tấn công một đội, đội cuối cùng còn lại sẽ là đội chiến thắng.
Điều này không những là bài kiểm tra về kỹ năng chiến đấu mà còn yêu cầu mức độ phối hợp ăn ý, mặt khác, chiến đấu luân phiên cũng đòi hỏi thể lực bền bỉ. Hai đội chiến đấu cuối cùng thường có rất nhiều vế‌t th‌ươ‌ng trên người, và trận c‌h‌é‌m g‌iế‌t sau cùng lại càng kích thí‌ch giác quan.
Tất nhiên, việc bố trí mười hai người hỗn chiến cũng có rất nhiều kỹ xảo. Ví dụ, trường võ sĩ giác đấu thường sắp xếp một đội có thực lực tương đối nổi bật để thu hút người xem, thêm một vài đội không có tiếng tăm nhưng có thực lực tương đối tốt để đảm bảo tính hấp dẫn, và cuối cùng để giảm thiểu thương vong của các ngôi sao võ sĩ giác đấu, cũng như kiềm chế chi phí, sẽ có một số người mới và những tổ hợp bình thường.
Vai trò của Trương Hằng và Varro rõ ràng thuộc nhóm cuối cùng.
Trong đó, việc Varro bị gọi tên không khiến ai ngạc nhiên, bởi vì nghe nói hắn đấu với Habitus không chống nổi vài chiêu, dựa vào bộc phát chớp nhoáng cuối cùng mới miễn cưỡng qua ải, bị ném vào mười hai người hỗn chiến cũng là bình thường. Thắng cuộc e là không thể, nhưng nếu có thể thể hiện chút đặc điểm nào đó, có lẽ khán giả sẽ không nhất quyết đòi g‌iế‌t hắn, còn việc Trương Hằng lọt vào danh sách khiến mọi người có chút bất ngờ.
Bởi vì Trương Hằng trong bài kiểm tra cuối cùng đã thể hiện không tồi, đ‌á‌nh bại Garba có chút danh tiếng, cũng là người mới hiếm hoi có thể trực tiếp vượt ải bằng cách đ‌á‌nh bại đối thủ. Thêm vào thân phận người phương Đông, có lẽ vẫn có giá trị bồi dưỡng nhất định, không hiểu sao cũng bị xếp vào mười hai người hỗn chiến.
Hơn nữa đối thủ mà bọn họ phải đối mặt có Nạp Tây Thẻ, người này còn nổi tiếng hơn Rufus, tính tình thì tà‌n bạo hơn nhiều, có thể thấy qua danh hiệu “Xương Vỡ”, Nạp Tây Thẻ là khách quen của những trận mười hai người hỗn chiến, vì ra tay hung á‌c, nơi hắn đi qua luôn có máu me tung tóe và tiếng gào thét của xương cốt, lại càng được khán giả yêu thích, nhờ đó đấu trường cũng bán ra không ít vé.
Nghe được tên của hắn, Varro thực sự cảm thấy có chút căng thẳng, nhất là khi Nạp Tây Thẻ còn cố tình nhìn về phía bọn họ, làm ngón tay cái chỉ xuống dưới, một dấu hiệu thường tượng trưng cho sự c‌hế‌t chó‌c trên đấu trường.
Tuy nhiên Varro nhanh chóng chú ý tới Trương Hằng bên cạnh, biểu cảm của Trương Hằng khi nghe tên mình hầu như không hề thay đổi, vẫn cứ tỏ vẻ bình thường, nhớ lại việc trước đây, chỉ nhờ Trương Hằng chỉ điểm một ngày mà đã khiến Habitus gặp phiền phức, Varro lại cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Dù thế nào, tình hình này vẫn chưa phải là quá tệ, ít nhất so với những người khác, hắn và Trương Hằng quen thuộc hơn, cũng có thể phối hợp ăn ý phần nào, chỉ là so với các đội khác, họ chắc chắn đang ở thế yếu. Varro quả thực muốn đến đền miếu hỏi một chút xem vận khí mình gần đây sao lại kém thế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận