Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 46: Chỉ có người còn sống sót mới có tư cách vì ngày mai sầu lo

Chương 46: Chỉ có người còn sống sót mới có tư cách vì ngày mai lo lắng
Thành tích huấn luyện sau khi công bố, đám người chơi đều mang tâm tư, đến giờ ăn cơm trưa thậm chí còn xuất hiện cảnh lúng túng, bởi vì lo lắng đồ ăn trước mặt có vấn đề nên không ai muốn cầm dao nĩa lên trước.
Đồng thời, người chơi cũng xuất hiện phân hóa rõ rệt, ngoại trừ Trương Hằng vẫn là một mình một phe, thì người trung niên và học sinh cấp ba sau khi bắt tay với nhau, đã chính thức trở thành đồng minh với Chân Xương và Giả Lai. Xét về thực lực thì tổ hợp của hai người này mạnh hơn Chân Xương và Giả Lai, nhưng cho đến bây giờ đám người chơi vẫn không biết sát thủ bí ẩn trước đó là ai, đây cũng trở thành một nhân tố bất ổn cực lớn.
Số người còn lại càng ít, mỗi người càng đến gần người chiến thắng cuối cùng, nhưng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy hiểm cao hơn. Trong tình huống này ai ra tay trước, người đó sẽ chiếm thế chủ động...
“Gấp gáp vậy sao?” Học sinh cấp ba nghe kế hoạch của người trung niên xong có vẻ hơi do dự.
“Ngươi cứ mãi xoắn xuýt vào việc hai người kia có phải do ta giết hay không, nếu giờ chúng ta là đồng minh thì ta có thể nói chắc chắn với ngươi, không phải ta giết. Nếu như ngươi không nói sai thì tốt nhất chúng ta nên cầu nguyện Bruno chính là hung thủ, bằng không hung thủ chắc chắn nằm trong hai người kia.”
Người trung niên nói: “Chúng ta không biết bọn hắn đã làm thế nào, đây là điều tồi tệ nhất, nhưng theo hai lần tai nạn trước đó, thì đạo cụ trong tay bọn họ rõ ràng có liên quan đến khí cụ bay. Mà sáng mai chúng ta có một buổi huấn luyện không trọng lực, phải leo lên nôn mửa sao chổi để bay vòng cung, nếu như ngươi không muốn đánh cược liệu có xảy ra chuyện bất trắc trong buổi huấn luyện kia không, thì tốt nhất nên giải quyết mối đe dọa trước lúc đó. Nói đi nói lại, đây là lần thứ mấy ngươi tham gia phó bản một mình cạnh tranh? Sao vẫn còn ảo tưởng không thực tế vậy?”
“Lần thứ hai, lần đầu tiên của ta hoàn cảnh còn hiểm nghèo hơn bây giờ, những người chơi cùng ta vào phó bản đều có không ít người chết do động đất, cuối cùng số người sống sót còn thiếu so với số người thông quan.” Học sinh cấp ba ngượng ngùng nói.
“Vậy thì ngươi rất may mắn đấy, trong một phó bản ta từng tham gia, vì tranh đoạt suất cuối cùng, hai người chơi là bạn thân ngoài đời đã ra tay đánh nhau, vì mọi người đều dùng tên giả, tướng mạo đặc thù đều đã qua chỉnh sửa, mãi đến giây phút cuối cùng họ mới nhận ra nhau.”
“Sau đó họ cùng liên thủ xử lý người chơi khác sao?”
Người trung niên lắc đầu, “Đã muộn rồi, khi đó liên thủ đi đối phó người khác căn bản không còn thời gian, huống chi thực lực những người chơi khác cũng không yếu, đâu phải cứ hai người liên thủ là nhất định thành công, nên một người đã nhân lúc người kia do dự mà ra tay trước, giết chết bạn mình ngoài đời để giành lấy suất cuối cùng.”
“Hả!” Học sinh cấp ba rõ ràng có chút chấn kinh, bất quá vì che giấu sự kinh hãi của mình, cậu ta vội vàng nói: “Tôi không có đồng tình cho bọn họ, tôi chỉ đang lo cho người NASA, ừm, dù sao thì trong ngày hôm qua đã xảy ra quá nhiều tai nạn, người NASA bây giờ chắc chắn cũng đang nghi ngờ xem có người đứng sau gây ra chuyện này không, hơn nữa dư luận bên ngoài bây giờ cũng rất tệ, đám báo chí truyền thông kia cứ mãi xoáy vào chuyện này, đặt ra câu hỏi về an toàn và tính cần thiết của việc lên mặt trăng, chúng ta mà hành động nhanh như vậy có ảnh hưởng đến kế hoạch Apollo sau này không...”
“Chỉ có người còn sống sót mới có tư cách lo cho ngày mai.” Người trung niên đẩy mắt kính, ngừng lại một chút rồi nói, “Không cần lo lắng cho kế hoạch Apollo, càng đến thời điểm này NASA càng cần thành công lên mặt trăng để chứng minh tất cả chất vấn của người ngoài là sai. Cho nên, chúng ta cần phải làm là xử lý những đối thủ cạnh tranh để ngồi lên khoang chỉ huy Apollo 11.”
“Anh nói đúng, tôi hoàn toàn đồng ý. Buổi chiều trong buổi huấn luyện xử lý tình huống hỏa hoạn chúng ta sẽ làm theo lời anh nói.” Học sinh cấp ba cuối cùng cũng hạ quyết tâm...
...Sau hơn một tháng huấn luyện và học tập, mọi người đã quen thuộc với trung tâm vũ trụ Kennedy, do đó học sinh cấp ba rất dễ dàng lẻn đến cổng nhà kho trong lúc nghỉ ngơi. Nhà kho ở tòa nhà số 7 diện tích không lớn, mức độ an ninh cũng không cao, chủ yếu dùng để cất giữ đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, bình thường chỉ có một nhân viên quản lý, rất dễ đột nhập vào.
Nhưng sau khi xảy ra nhiều vụ tai nạn như vậy, NASA đã tăng cường lực lượng an ninh của trung tâm vũ trụ một cách chuẩn xác, dù nhà kho không chứa đồ vật quan trọng thì bên ngoài cũng được trang bị bảo vệ.
Nhưng điều này không làm khó được học sinh cấp ba, cậu ta móc ra một mảnh thủy tinh từ trong ngực, kiên nhẫn điều chỉnh góc độ dưới ánh mặt trời. Sau vài lần thử thì cậu ta đã có thể chiếu ánh sáng phản xạ vào mặt người bảo vệ, sau đó cậu ta đặt mảnh thủy tinh ở bên ngoài tường, chờ người bảo vệ đến, nhặt lấy.
Khoảnh khắc sau một chuyện kỳ diệu xảy ra, sau khi nhặt được mảnh thủy tinh thì nét mặt của người bảo vệ trở nên ngơ ngác.
Học sinh cấp ba khẽ thở phào, đi từ phía sau tường đến, nhìn xung quanh không thấy ai khác, liền nhanh chóng lẻn vào kho.
Một lúc sau cậu ta từ trong kho đi ra, trừ dưới bụng hơi nhô lên thì trông không có gì khác thường so với trước đó, học sinh cấp ba đi đến trước mặt người bảo vệ, lấy lại mảnh thủy tinh từ tay người bảo vệ, một giây sau thì vẻ mặt của người bảo vệ cũng hồi phục bình thường.
“Tuyệt quá, tôi đang tìm cái này đây, hóa ra bị anh nhặt được, rất cảm ơn anh.” Học sinh cấp ba nở nụ cười rạng rỡ.
Người bảo vệ vẫn còn chút hoảng hốt, hắn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra sau khi nhặt được mảnh thủy tinh, nhưng là lực lượng an ninh được NASA sắp xếp thì hắn vẫn nhận ra phi hành gia tiềm năng của trung tâm vũ trụ Kennedy, gật nhẹ đầu với đối phương, rồi lại quay về vị trí của mình.
Lấy được thứ muốn lấy, học sinh cấp ba lại chạy vội trở lại nơi huấn luyện, cuối cùng cũng kịp đến nơi trước khi buổi huấn luyện xử lý tình huống hỏa hoạn bắt đầu, cậu ta đứng cạnh người trung niên thở hổn hển, thu hút không ít ánh nhìn.
“Có phải ngươi muốn nói với mọi người rằng mình vừa lén làm vài chuyện sau lưng bọn họ không?” Người trung niên cau mày nói.
“Anh nói thì dễ đấy, sao tự anh không thử xem trong thời gian ngắn như vậy mà chạy từ nhà ăn đến nhà kho, rồi lại chạy từ nhà kho đến đây?” Học sinh cấp ba phàn nàn, “Tôi có thể gấp rút quay về đúng giờ đã không tệ rồi, anh có cách nào để thượng úy chia chúng ta vào cùng một tổ mà không khiến hai người kia nghi ngờ không?”
“Không cần chúng ta mở miệng.” Người trung niên thản nhiên nói, “Thực lực bọn hắn không bằng chúng ta, giờ bọn hắn mới là người nên lo lắng mới đúng.”
Lời còn chưa dứt thì thấy Chân Xương chỉ vào tên mập ú rồi nói với thượng úy: “Thưa Hans, hai chúng tôi có thể cùng một tổ trong buổi huấn luyện xử lý tình huống hỏa hoạn không?”
“Lý do?” Thượng úy hỏi.
“Trong những buổi huấn luyện trước tôi đều đã bắt cặp với người khác rồi, chỉ còn thiếu Anderson, tôi muốn có thể phối hợp với đồng đội khác nhau để quen với phong cách làm việc của mỗi người.”
“Rất hợp lý, được.”
Trương Hằng không muốn bị cuốn vào cuộc tranh đấu của hai nhóm này, vì vậy về sau đã chủ động đề nghị vào một tổ với huấn luyện viên, vậy là các đội hai người của buổi huấn luyện xử lý tình huống hỏa hoạn cũng đã được chia xong.
Nhưng ai cũng biết buổi huấn luyện lần này sẽ không đơn giản như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận