Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 182: Cá xông khói ngõ hẻm

Chương 182: Hẻm cá hun khói?
Karina đi đến cạnh xe ngựa, Mã Long mở cửa xe cho nàng, nhưng nữ thương nhân lại dừng bước, không lên xe. Karina nhìn về phía quán cà phê đối diện, Malcolm đang thắt khăn ăn và ăn trưa ở đó. Thấy nữ thương nhân nhìn sang, hắn dùng tay ra dấu mời nàng. Sau một thoáng do dự, nàng vẫn đi tới. Mã Long cũng định đi theo nhưng bị hai người đàn ông vạm vỡ chặn lại bên ngoài quán. Hắn hơi nóng nảy, nhưng Karina khẽ gật đầu, ra hiệu rằng nàng không sao.
"Cô muốn dùng chút gì không?" Malcolm vừa ăn trứng ốp la vừa nói với nữ thương nhân đang ngồi đối diện. "Tôi giới thiệu cà phê và bánh sandwich cá ngừ ở đây, hương vị rất tuyệt."
"Sao cũng được, tùy ngài."
"Người quen tôi đều biết, tôi không thích ai từ chối lời đề nghị của mình." Malcolm nói với người phục vụ, "Cho thêm một phần cà phê và trứng chiên, cùng một bánh sandwich cá ngừ."
Karina cười, không hề để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này, cô nhìn xung quanh, "Tôi ở Nassau lâu vậy mà chưa đi dạo quanh thành phố. Không ngờ nơi này có một quán cà phê."
"Cô không trách được. Quán này bình thường không mở cửa, chỉ khi tôi có mặt thì mới hoạt động. Ngồi ở đây cho tôi cảm giác như trở về xã hội văn minh."
"Nếu ngài trẻ lại mười tuổi, có lẽ tôi sẽ yêu ngài mất."
"Tôi và cha cô, Fagan, quen biết đã lâu mà không biết ông ấy có cô con gái ưu tú như vậy." Malcolm ăn trứng chiên, uống một ngụm cà phê rồi nói: "Lần đầu cô xuất hiện trước mặt tôi, tôi còn tưởng cô là kẻ lừa đảo ở đâu tới, nhưng giờ tôi tin cô là con gái của cha cô. Hai người đều có đặc điểm chung, đó là đã đặt mục tiêu thì không bao giờ từ bỏ."
"Có lẽ là vì cuộc sống không cho chúng tôi quyền từ bỏ." Karina cảm ơn người phục vụ khi cô ấy mang cà phê tới.
"Cô vẫn còn giận tôi chuyện đã xảy ra khi cô mới đến đảo phải không?"
"Tôi nên giận sao?"
"Dù có ngồi ở vị trí của tôi, tôi cũng không thể muốn gì được nấy." Malcolm đặt nĩa xuống, lau tay bằng khăn giấy. "Hay nói chính xác hơn, chính vì ngồi ở vị trí này, tôi lại càng không thể muốn gì làm nấy. Mọi người chỉ thấy Hắc Thương liên minh hiện tại lớn mạnh, chứ đâu biết lúc mới thành lập khó khăn thế nào. Chúng tôi phải đối phó với đủ loại nguy cơ, không chỉ bên ngoài mà còn cả bên trong liên minh. Có quá nhiều sự thỏa hiệp và trao đổi."
"Xin lỗi, nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến tôi sao?" Nữ thương nhân hỏi lại, "Các người không chịu cho tôi, tôi đã tự lấy được. Hiện giờ, tôi không cần bất cứ ai thương hại. Tôi không quan tâm các người đã tốn bao nhiêu tâm tư để thành lập liên minh, hay nó quan trọng thế nào trong lòng các người. Nếu hôm nay, mục đích của ngài chỉ là để nói chuyện tình cảm với tôi, thì thôi đi, tôi không rảnh như ngài, tôi còn nhiều việc cần làm. Xin lỗi, tôi xin phép."
Karina nói xong liền đứng dậy.
"Cô không quan tâm đến cha mình sao?" Malcolm thản nhiên hỏi.
Nữ thương nhân đứng khựng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ căm hờn. Nhưng nghĩ đến những việc Laeri đang làm, cô vẫn cố đè nén cảm xúc, quay đầu lại, cố gắng để giọng nói không khác gì bình thường: "Cha tôi?"
"Tôi thấy tiếc nuối về chuyện xảy ra với cha cô. Trong gia tộc tôi, một người bác họ có chút quan hệ với bá tước tư Raute, người đang giam giữ cha cô. Có lẽ tôi có thể nhờ ông ấy giúp đỡ để sớm giải quyết chuyện này." Malcolm nhìn vào mắt Karina nói. "Chẳng phải cô cũng muốn cha cô ra khỏi tù sao?"
"Điều kiện là gì?"
"Rời khỏi Nassau. Chuyến hàng hương liệu ở Hàn Nha hiệu lần trước chắc cũng kiếm cho cô chút tiền rồi nhỉ? Với khả năng của cô và cha cô, dùng số tiền đó làm vốn khởi nghiệp, dù kinh doanh cái gì cũng đủ để trang trải gia đình."
Karina định lên tiếng thì Malcolm giơ một ngón tay, "Đây không phải là giao dịch. Mà là vì nể mặt cha cô, tôi cho cô cơ hội cuối cùng để giải quyết mọi chuyện một cách êm đẹp. Cô hẳn cũng biết rõ, mấy trò vặt của cô hiện tại không trụ được lâu. Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn."
"Nếu tôi từ chối thì sao?" Karina trầm mặc một lát rồi hỏi.
Malcolm nhướng mày, hơi ngạc nhiên. "Có lẽ tôi đã hơi xem thường cô. Tôi vẫn cho rằng cô đến đảo chỉ vì muốn kiếm tiền cứu cha mình. Nhưng hóa ra cô đã biến việc này thành sự nghiệp của mình rồi. Tiếc là cô đến không đúng lúc, tôi thay đổi ý định, không muốn dây dưa với các người nữa. Trò chơi và thời gian hàn huyên đã kết thúc. Nếu cô không rời đi, tiếp theo có thể sẽ có chuyện tàn khốc xảy ra."
...
Một tiếng đồng hồ sau, Karina từ trong quán cà phê đi ra. Mã Long lập tức tiến đến đón nàng: "Sao rồi, hắn có làm khó dễ gì cô không?"
Nữ thương nhân lắc đầu. "Vẫn là mấy trò cũ rích. Malcolm xem tôi vẫn còn là trẻ con, nghĩ rằng chỉ cần dọa dẫm là có thể đuổi tôi đi. Không cần để ý hắn. Tính toán thời gian thì Hàn Nha hiệu cũng sắp trở về rồi. Trước đó, chúng ta cũng cần làm tốt việc của mình. Trong kho vẫn còn chút hàng tồn, chỉ sợ phải nhờ đến Mã Long thúc một chuyến nữa."
Thuyền trưởng Breeze gật đầu, "Ta đã mua xong đồ tiếp tế rồi, tối nay sẽ chất hết hàng lên tàu, là có thể xuất cảng."
"Tốt quá. Anh chuẩn bị chuyện ra biển đi, tiếp theo ta muốn đến hẻm cá hun khói, chúng ta sẽ tách ra ở đây." Karina lên xe ngựa.
"Hay là chúng ta đi chung? Chuyện còn lại không tốn đến một buổi chiều đâu. Hẻm cá hun khói là một trong những nơi hỗn loạn nhất trên đảo, toàn là trộm cắp với ác ôn. Một cô gái trẻ không nên một mình đến đó." Mã Long nhíu mày nói.
"Không sao, ở đó ta có bạn." Karina lại đóng cửa xe lại, bỏ lại một câu: "Chú ý an toàn, Mã Long thúc thúc", rồi rời đi.
"Câu này ta nói mới phải chứ." Mã Long nhìn bóng xe ngựa có chút bất đắc dĩ.
Nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng ở đầu hẻm, Karina xuống xe, mấy tên lưu manh ngồi xổm trên mặt đất huýt sáo trêu nàng. Dù lúc đáp lại Mã Long, nữ thương nhân tỏ ra rất nhẹ nhàng, nhưng lúc này cô cũng có chút lo lắng. Dù vậy, những áp lực trước đó do Malcolm mang đến, cô đã cố gắng vượt qua, không có lý gì để bị mấy tên lưu manh này làm cho sợ hãi.
Vì thế, nữ thương nhân hít một hơi thật sâu, bước vào hẻm nhỏ. Nhưng vừa đi không xa, cô đã chạm mặt một đám tiểu quỷ. Chúng còn cầm mực cá ném vào người cô. Karina bất đắc dĩ lấy khăn tay lau chùi nửa ngày mà vẫn không sạch. Mà lúc này họa vô đơn chí, cô phát hiện mấy tên lưu manh ở đầu hẻm lại đang đi theo sau mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận