Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 234: Quay về Nassau

Chương 234: Quay về Nassau.
Sau khi đem đồ ăn và nước ngọt phát cho những người sống sót trên đảo, Trương Hằng cũng tập trung sự chú ý vào việc vớt vàng. Thời gian còn lại cho bọn họ không nhiều, hải quân đã hẹn hai tuần sau sẽ tái tập hợp ở đảo Anh Vũ, hiện tại đã qua hơn phân nửa thời gian, chỉ còn lại khoảng năm ngày, nhưng thực tế thì hải quân không thể nào đến đúng hẹn như vậy, bình thường họ sẽ quay lại sớm hơn một hai ngày. Cho nên thời gian thực sự để Hàn Nha hiệu vận chuyển vàng chỉ còn khoảng ba bốn ngày, hơn nữa còn phải tính đến việc sau khi chuyển xong vàng thì rời đi, cũng như đến địa điểm xuất phát để gặp hải quân càng xa càng tốt, việc này cũng cần thời gian. Tính toán như vậy, ngoài đêm nay ra thì Trương Hằng và đồng đội chỉ còn khoảng hai ngày an toàn để vớt vàng.
Tuy nhiên, cũng có tin tốt, chiếc Kent hiệu trước đó neo đậu ngoài cảng không có việc gì làm cũng đang nghĩ đến việc vớt vàng, thợ mộc trên thuyền còn làm ra một bộ công cụ vớt đặc biệt. Kết cấu của nó thực ra rất đơn giản, chỉ là cải tiến cái móc câu, tăng thêm hai móc nữa, dùng dây thừng ngắn buộc ở phía trước, trước kia là móc hình tam giác, như vậy sẽ tăng thêm độ ổn định, nhờ đó có thể móc rương từ đáy biển lên, đương nhiên, dù có công cụ này thì người lặn xuống biển vẫn phải móc móc câu vào đúng rương vàng. Walden vốn định bắt hết những tên hải tặc còn sót lại trên đảo rồi ép chúng xuống nước làm việc này, nhưng Trương Hằng chắc chắn sẽ không làm như vậy, hắn hỏi thợ mộc Gaye trên thuyền: “Thế nào, có khó không?”
“Chỉ riêng việc mô phỏng thì không có gì khó, kích thước lớn nhỏ họ đã đo đạc xong cả rồi, cứ thế làm thôi, trên thuyền cũng không ít móc câu, trước khi mặt trời lặn ta có thể làm thêm được mười bộ.”
"Người vớt ta cũng chọn xong rồi." Dufresne nói: "Đều là những người bơi giỏi nhất của Hàn Nha hiệu, nhưng cho dù người giỏi nhất trong số đó cũng không thể ở dưới nước quá lâu, còn những người khác thì thậm chí còn không bơi đến chỗ có rương được."
"Đó là vì bọn họ đã lãng phí quá nhiều sức và dưỡng khí trên đường rồi." Trương Hằng nói: "Khi lặn xuống thì mỗi người ôm một tảng đá để đi, như vậy không tốn sức gì mà có thể chìm ngay xuống đáy biển, mặt khác cũng buộc dây thừng vào lưng, hẹn giờ, đến giờ thì kéo họ lên, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian để tập trung vào việc gắn móc câu."
Về vấn đề áp lực, Trương Hằng cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể để người lặn xuống tự khắc phục, cũng may độ sâu hai mươi mét đối với cơ thể con người không phải là quá lớn, chắc chắn sẽ có phản ứng không tốt nhưng có lẽ không đến mức mất mạng, đương nhiên người chịu trách nhiệm vớt này cũng phải được thưởng xứng đáng để khích lệ họ làm việc tích cực. Những chi tiết cụ thể này thì giao cho Billy và Dufresne thảo luận, còn quản tiếp liệu nghe vậy liền gật đầu, hắn phái người làm thử trước, khi chiếc rương vàng đầu tiên được đưa lên thành công, và xác nhận phương pháp này khả thi, thì những việc sau đó là hoàn thiện và lặp lại. Đến đêm ngày thứ hai, Hàn Nha hiệu đã vớt thành công hơn một nửa số vàng.
Nhưng công việc vớt sau đó lại rơi vào bế tắc, tàu Tây Ban Nha rất chắc chắn, đã phải chịu rất nhiều loạt đạn pháo mới bị đánh chìm, kho hàng bên trong cũng bị pháo kích rất nghiêm trọng, số rương vàng đã được chuyển đi gần hết, số còn lại thì lại là vàng thỏi tản mát khắp nơi. Việc thu thập chỗ vàng này vô cùng khó khăn, những công cụ trước kia không có tác dụng gì nữa, chỉ có thể dựa vào sức người đi nhặt từng thỏi, hiệu suất đương nhiên giảm đi rất nhiều, mặt khác, thời gian một người có thể ở dưới nước mỗi ngày cũng có hạn, lặn xuống nhiều lần thì nhiều người cũng sẽ không chịu nổi.
Cũng may, đến ngày thứ hai thì một bộ phận hải tặc sống sót trên đảo cũng đã hồi phục được kha khá sức khỏe, để báo đáp ơn cứu mạng của Hàn Nha hiệu, họ không những từ bỏ quyền sở hữu vàng mà còn bằng lòng giúp Hàn Nha hiệu hết mình vớt vàng, nhưng dù vậy, đến đêm ngày thứ ba, tất cả mọi người cùng cố gắng cũng chỉ vớt được gần ba ngàn hai trăm pound vàng. Còn lại một ngàn tám trăm pound vàng, một là tản mát quá rộng, hai là bị kẹt dưới xác tàu, không phải là hoàn toàn không thể vớt lên, chỉ có điều sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Mà Trương Hằng cũng không định chờ đợi thêm nữa, những ngày qua Hàn Nha hiệu trải qua quá nhiều trận chiến, từ khi trốn khỏi đảo Anh Vũ thì mọi người trong lòng đều nghẹn một hơi, nhưng sau khi đánh chìm Kent hiệu thì khẩu khí đó cũng ra được kha khá, các thủy thủ trên thuyền bắt đầu thấy mệt mỏi, cùng lúc đó dù họ đã nhận được một số thuốc nổ bổ sung từ Kent hiệu, nhưng không đủ để chống đỡ cho một trận chiến khác. Vì vậy, Trương Hằng không định ở lại thêm nữa, mà đón Brook và những người khác lên đường trở về Nassau.
So với lúc đến thì thời gian trở về của họ lâu hơn gần gấp đôi, ngoài việc phải né tránh năm chiếc thuyền khác ra, thì một phần cũng là vì trên Hàn Nha hiệu có thêm nhiều người và hàng hóa, nhưng may mắn thay, đoạn đường này vẫn an toàn, cho đến khi một lần nữa nhìn thấy tường đá và thành lũy của Nassau, thì mọi người mới hoàn toàn yên tâm.
Tuy nhiên, khoảnh khắc nhìn thấy đất liền tâm trạng của mỗi người lại không giống nhau, đối với các thủy thủ của Hàn Nha hiệu thì lần ra khơi này mặc dù trải qua nhiều khó khăn trắc trở, nhưng kết quả cuối cùng lại là Hàn Nha hiệu lại một lần nữa giành được thắng lợi lớn, Trương Hằng với tư cách là thuyền trưởng cũng lại tiếp tục kéo dài truyền kỳ của mình, trong tình cảnh gần như tuyệt vọng, Hàn Nha hiệu là chiếc thuyền hải tặc duy nhất đã thành công chạy thoát khỏi sự truy đuổi của hải quân, không những thế mà lại còn hoàn thành cú lội ngược dòng không thể tưởng tượng nổi, liên tiếp hạ Miranda hiệu và Kent hiệu, đoạt lại phần lớn vàng, đồng thời cứu cả những hải tặc sống sót trên đảo Anh Vũ.
Nhưng ở một phía đối lập thì những người sống sót từ năm chiếc tàu hải tặc kia, chuyến ra khơi này của họ lại là một thất bại thảm hại, không những không giành được gì, mà thuyền của mình cũng bị hải quân đánh chìm, nhưng so với những đồng đội đã chết, thì họ còn may mắn hơn, ít nhất vẫn còn sống, có thể quay lại Nassau. Sau khi cập bờ Brook và một thuyền trưởng khác vội vàng xuống thuyền, bọn họ còn rất nhiều việc phải giải quyết, còn phải chiêu mộ thuyền viên mới, tìm thuyền mới, sau đó Eric cũng đến cáo từ Trương Hằng. Trương Hằng phái người dùng thuyền nhỏ đưa tất cả bọn họ lên bờ, sau đó mới bắt đầu chỉ huy người của Hàn Nha hiệu dỡ vàng xuống, mặc dù vẫn còn hơn 1.800 pound vàng chìm dưới đáy biển (sau này chắc là sẽ rơi vào tay hải quân và thợ săn hải tặc), nhưng số thu hoạch của bọn họ lần này vẫn vô cùng lớn, nhất là khi cân nhắc đến việc năm chiếc tàu hải tặc khác đã từ bỏ quyền sở hữu. Chỉ với lần thu hoạch này đã đủ để cho các thủy thủ trên thuyền rửa tay gác kiếm, tuyệt đại đa số bọn họ cả đời cũng chưa chắc nhìn thấy nhiều vàng đến như vậy, nhất là khi Hàn Nha hiệu dỡ hàng, cả Nassau một lần nữa chấn động.
Bạn cần đăng nhập để bình luận