Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 36: Ám hiệu

Chương 36: Ám hiệu Trương Hằng một mực chờ đến đêm khuya, rồi lại đến nhà tang lễ một chuyến, bố trí xong camera lỗ kim. Sau đó liên hệ đám người trong câu lạc bộ độ xe để mượn xe MiniBus, đồng thời để tránh trong đám người câu lạc bộ độ xe cũng có nội ứng của bọn chúng, hắn sau khi nhận xe lại đem bề ngoài xe sửa sang đơn giản một chút, còn lắp thêm tấm che ở bên trong, che kín thùng xe phía sau, sau đó mới đến khách sạn đón Bách Thanh.
Trương Hằng vẫn dùng cách thức cũ để kiểm chứng thân phận của Bách Thanh, cô nàng trông có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng sau một thời gian dài như vậy, tinh thần cuối cùng cũng không còn tồi tệ như trước nữa, hơn nữa có lẽ là kết quả CT mới ra lò cho cô nhìn thấy hy vọng, cả người nàng lại bừng lên ý chí chiến đấu.
"Tiếp theo chúng ta làm gì?"
"Chờ."
"Ừm?"
"Hiện tại chúng ta đã nắm được nơi ở của một trong số chúng, ta cần nó dẫn ta đến đại bản doanh của bọn chúng, nhưng mà trước đó ta từng nghi ngờ thân phận của phần tử học sinh, lại vẫn luôn điều tra chuyện này, bọn chúng có cảnh giác cực cao với ta, ban đêm ta ngược lại không lo lắng, ta có nắm chắc bỏ rơi chúng khi chạy trốn từ nhà ra ngoài, nhưng ban ngày, ngày mai đã phải khai giảng, nếu như ta không có ở trường học, bọn chúng chắc chắn sẽ đề phòng ta, chưa chắc đã chịu đi nhà tang lễ mang đồng bọn của mình nhanh như vậy, cho nên ta cần sự hỗ trợ của ngươi."
"Ta phải làm sao?"
"Ngươi cần canh chừng ở gần nhà tang lễ, ta đã lắp camera trong phòng ướp lạnh, bãi đỗ xe và cả cửa chính, trong đó camera trong phòng ướp lạnh sẽ hướng thẳng vào tủ lạnh cất giữ thi thể," Trương Hằng vừa nói vừa lấy ra một thiết bị theo dõi xe hơi từ trong túi, "Ngươi nhất định phải chú ý xem có ai đụng vào thi thể của mẹ ngươi không, một khi phát hiện mục tiêu, hãy gắn thứ này vào gầm xe ô tô của bọn chúng."
Cân nhắc đến chuyện trước đây gia đình sinh viên kia từng đổi xe, Trương Hằng do dự một chút lại lấy ra một thiết bị theo dõi mini hình đồng xu, "Có thể thì hãy gắn cái đồ chơi này lên người một trong số chúng, nhớ phải cẩn thận đừng để chúng nghi ngờ."
"Được." Bách Thanh lập tức đồng ý, đưa tay nhận lấy thiết bị theo dõi.
"Ngươi không hỏi ta phải làm thế nào sao?" Trương Hằng nhướng mày, "Hay là ngươi đã có ý tưởng rồi?"
"Ta không biết, nhưng mà ta sẽ nghĩ ra cách, không phải ngươi nói bọn chúng sẽ không nhanh chóng hành động sao?"
"Đúng vậy, về lý thuyết là vậy, bọn chúng không cần phải mạo hiểm, thời điểm sự chú ý của mọi người không còn tập trung vào thi thể nữa chính là thời cơ để bọn chúng hành động."
"Vậy thì ta sẽ tìm ra cách." Bách Thanh nói, "Tin ta đi, ta cũng không chỉ là một cô gái ngoan ngoãn chỉ biết học hành."
"Ừm." Trương Hằng gật đầu.
"Còn gì nữa không?"
"Ta đã chuẩn bị cho ngươi bảy cái sạc dự phòng, đồ ăn nước uống, sau này trong khoảng thời gian này ngươi sẽ ở trên chiếc xe này, ngươi có thể thường xuyên báo bình an cho ông nội, ông ngoại các kiểu, để họ không phải lo lắng cho ngươi, nhưng ngươi không được nói cho họ biết ngươi đang ở đâu, cũng không được nói cho họ biết ngươi đang làm gì, kể cả bạn bè của ngươi... Từ giờ trở đi trừ ta ra ngươi không được tin bất kỳ ai, à, chúng ta cần ước định ám hiệu, không thì mỗi lần đều phải cắt ngón tay quá phiền phức."
"Ngươi nói những thứ đó... khi chúng giả trang thành chúng ta, bọn chúng không thể đọc được ký ức của chúng ta sao?" Bách Thanh hỏi.
"Vấn đề này trước mắt còn chưa rõ ràng, nhưng mà dựa theo kinh nghiệm trước đây, những chuyện phát sinh gần đây hẳn là bọn chúng không biết." Trương Hằng nghĩ ngợi một chút rồi nói, "Lúc cần xác minh thân phận ta sẽ hỏi ngươi, ngươi thích ta không?"
Bách Thanh nghe vậy mặt liền đỏ lên, "Ta phải trả lời thế nào?"
"Xin lỗi, ta đến từ một thế giới khác." Trương Hằng nói, "Khi ngươi hỏi ta thì ta cũng sẽ trả lời như vậy, ngoài câu đó ra những câu trả lời khác đều có nghĩa là ngươi gặp phải cái 'ta' không phải là ta."
Bách Thanh hít sâu một hơi, "Được thôi."
"Cuối cùng, ta cần trang điểm cho ngươi, mặc dù bọn chúng hẳn là không để ý đến ngươi, nhưng mà vì an toàn, tốt nhất ngươi nên thay đổi chút hình dạng."
Một tiếng sau Trương Hằng dùng tóc giả và đồ trang điểm mua được để thay đổi diện mạo cho Bách Thanh, đồng thời tốn thêm chút thời gian dạy cô cách trang điểm lại, "Ngươi chỉ cần đến gần đây vào ban ngày, ban đêm ta sẽ đến thay ca, nhớ kỹ, nếu phát hiện có tình huống gì thì lập tức gọi vào di động của ta, ta sẽ nhanh chóng đến chỗ ngươi hội họp."
"Ừm hừ."
"Ngươi hãy tìm khách sạn gần đây ngủ một giấc trước đi, rồi sớm đến đây thay ca với ta." Trương Hằng nói.
… Một đêm không có chuyện gì xảy ra, đến sáu giờ sáng Bách Thanh gõ cửa xe van, Trương Hằng mở cửa, nhìn thấy tay Bách Thanh đang cầm hai túi nilon đựng đồ ăn, "Gần đây không có chỗ nào bán đồ ăn sáng, ta đi tầm một cây số mới tìm được một quán nhỏ bán bánh bao và sữa đậu nành, tiện thể mang cho ngươi một chút."
"Cảm ơn." Trương Hằng nói, nhận lấy một túi, rồi dừng lại hỏi, "Ngươi thích ta không?"
"Xin lỗi, ta đến từ một thế giới khác." Bách Thanh nói, "Ta nói đúng chứ?"
"Không sai." Trương Hằng nói, đưa tay kéo Bách Thanh vào trong xe.
"Nghe như lời thoại trong phim khoa học viễn tưởng." Bách Thanh nói.
Sau đó hai người đều không nói gì thêm, im lặng ăn xong bữa sáng, Trương Hằng đeo cặp sách đi học, để Bách Thanh một mình trên xe, nhìn chằm chằm vào màn hình di động.
Một tuần mới đến vì không có bài tập để chép, Trương Hằng không có gì bất ngờ bị điểm danh phê bình, ngoài ra thì vào buổi trưa ông của Bách Thanh đến trường một chuyến, xin cho Bách Thanh nghỉ một tuần.
Thế là mấy bạn học có quan hệ bình thường với Bách Thanh bắt đầu liên tưởng đến vụ tin tức xảy ra không lâu trước đó, Trì Giai còn chạy đến hỏi Trương Hằng có biết Bách Thanh hiện giờ thế nào không, Trương Hằng nói là mình nhắn Wechat cho Bách Thanh mà cô không trả lời.
Trì Giai lộ vẻ mặt lo lắng, "Sao lại xảy ra chuyện này chứ, phải nhanh tìm được cô ấy thôi, tớ lo cô ấy một mình không chịu được, nhà cô ấy có vẻ như bị niêm phong rồi, cậu có biết cô ấy còn có bạn bè hay chỗ ở nào khác không?"
"Không biết." Trương Hằng lắc đầu nói.
"Vậy thì tan học chúng ta cùng đi tìm chủ nhiệm lớp đi." Trì Giai đề nghị, "Chủ nhiệm lớp chắc chắn có thể liên lạc với người thân của cô ấy, như vậy chúng ta sẽ tìm được cô ấy."
"Xin lỗi, tan học ta còn có việc khác." Trương Hằng nói.
Trì Giai nghe vậy hơi tức giận, "Sao cậu lại thế này, trước kia còn theo đuổi người ta, kết quả nhà người ta xảy ra chuyện thì cậu lại trốn tránh, cũng quá thực dụng đi."
Nàng vì kích động nên giọng nói có hơi lớn, thu hút sự chú ý của những bạn học xung quanh, có người cười nói, "Trì Giai sao thế, bị người ta từ chối à."
"Tớ mới không có khả năng thích cái loại người này đâu, tớ sắp tức chết rồi, tránh ra." Trì Giai tức giận đùng đùng đẩy cái tên nam sinh vừa nói đùa kia ra.
Cậu ta thấy Trì Giai thật sự tức giận thì gãi đầu có chút không hiểu, "Sao vậy, vừa nãy còn tốt mà."
"Mấy người con trai các cậu đều đi chết đi! Tớ thấy các cậu mà đã cảm thấy buồn nôn từ trong đáy lòng rồi!" Trì Giai tặng cho Trương Hằng và những bạn nam khác không hiểu sao bị liên lụy một ngón giữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận