Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 140: Gaspard

"Leah, sinh viên năm thứ hai khoa âm nhạc của đại học Pierre Mendez, bản thân nàng không hề biết chuyện giữa anh trai Edward và hắc tổ, trước khi rời khỏi hắc tổ Edward chỉ vội vàng gửi cho nàng một email mã hóa, người của hắc tổ đã tốn rất nhiều công sức giải mã email đó, kết quả phát hiện bên trong chỉ là một đoạn anime Spongebob dài sáu mươi giây."
"Vấn đề này rất có phong cách của Edward." Cậu bé trai khen.
"Vậy nên thật ra cô ấy không biết mình đã gây họa đúng không?"
"Vâng." Người đuôi ngựa nói, "Đây cũng là chỗ khó của lần hành động giải cứu này, hai bên chúng ta hoàn toàn không biết gì về nhau, tôi vốn định liên hệ với Leah sớm, nói cho cô ấy biết sự thật, nhưng hiện tại cô ấy đang bị hắc tổ giám sát chặt chẽ, điện thoại di động, máy tính, hòm thư của cô ấy, cả mạng xã hội đối với hắc tổ đều hoàn toàn công khai, việc bọn họ cứ chần chừ chưa ra tay cũng có thể là vì muốn dùng cô ấy làm mồi nhử, nếu chúng ta không nhịn được mà liên lạc với cô ấy trên mạng thì nhất định sẽ bị phát hiện."
"Kế hoạch trước đó của chúng ta là phải làm tê liệt mạng lưới giám sát cô ấy trước, nhưng làm sao để cô ấy hoàn toàn tin tưởng chúng ta, đi theo chúng ta rời đi thì vẫn chưa có cách nào tốt lắm." Philip gãi đầu, "Nếu không làm tốt, cô ấy có khi sẽ coi chúng ta là bọn buôn người."
"Về cô ấy, các ngươi có thêm tư liệu chi tiết nào không?" Trương Hằng nhìn cô gái tóc xanh trên màn hình hỏi.
Người đuôi ngựa nhìn về phía Waldo.
"Cuối cùng cũng tới lượt ta sao?" Waldo xoa xoa hai tay, cười hắc hắc, từ trong túi móc ra một chiếc USB cắm vào máy tính, sau đó mở một thư mục.
"Đây là cái gì?"
"Toàn bộ tư liệu về mạng xã hội của cô ấy có thể tìm được trên mạng, bao gồm blog, video ngắn giáng sinh trên Snappy, tên chú chó cô ấy thích, người bạn trai cô ấy từng vụng trộm thích thời trung học, loại son môi. . . Tuy chúng ta không có cách nào liên hệ với cô ấy, nhưng đăng nhập vào các tài khoản xã hội của cô ấy, vụng trộm lượn một vòng tôi vẫn có thể làm được."
"Kỹ thuật này ta cũng có thể học được sao?" Trương Hằng cầm lấy tư liệu rồi không vội mở ra mà hỏi Waldo.
"Đương nhiên, tôi có mấy chục cách có thể xâm nhập tài khoản xã hội, một số cách thậm chí không cần bạn có quá nhiều kiến thức về máy tính." Khi nhắc tới lĩnh vực mình am hiểu, Waldo tự tin nói.
Cậu bé trai hừ lạnh một tiếng, vốn dĩ cậu ta thấy Trương Hằng ra tay đẹp trai và có thái độ chủ động hòa giải thì có chút thay đổi về thái độ với Trương Hằng, kết quả bây giờ lại thấy Trương Hằng hứng thú với việc xâm nhập tài khoản xã hội, thiện cảm vừa mới tăng lên đã bắt đầu tụt dốc.
May mà lúc này người đuôi ngựa ho khan hai tiếng, cắt ngang hai người, "Cái đó...chuyện này vẫn là để sau này tự các ngươi thảo luận đi, chúng ta cứ tập trung vào việc cần làm trước mắt đã."
Trương Hằng không có ý kiến gì, anh cần kỹ thuật xâm nhập tài khoản mạng để tiếp tục điều tra vụ việc mười bảy năm trước.
Nhưng cũng không vội vàng gì, dù sao thời gian còn cách lúc trò chơi bắt đầu chưa tới một ngày.
Sau đó Trương Hằng tranh thủ thời gian trên máy bay xem hết những tư liệu về Leah trong USB, sau khi hạ cánh cũng đã có một ý tưởng sơ bộ.
"Giả làm Gaspard?" Người đuôi ngựa kinh ngạc nói.
"Vâng, Gaspard là một trong những người có quan hệ mật thiết nhất với Leah, hai người quen nhau trong một nhóm nhạc trên mạng cách đây một năm rưỡi, sau đó thường xuyên gửi cho nhau hơn ngàn email và mấy vạn tin nhắn, cả hai đều coi đối phương là bạn thân nhất, mà mấu chốt là cả hai vẫn chưa gặp mặt nhau bao giờ, chúng ta nói Leah chưa chắc tin, nhưng đổi thành Gaspard, cứ tùy tiện bịa một lý do là cô ấy sẽ đi theo chúng ta."
"Ý này cũng không tệ... Nhưng mà để thực hiện thì không dễ." Philip ôm đầu nói, hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng được nếu như mình đóng vai Gaspard, chắc chắn không nói được vài câu đã bị Leah phát hiện, còn những người khác trong đội du kích 01 thì tuy kỹ năng diễn xuất có tốt hơn hắn một chút nhưng cũng có hạn.
Thế là trong một khoảng im lặng, Trương Hằng lên tiếng, "Để ta làm."
Waldo suýt nữa phun cả nước cam trong miệng ra, "Anh làm á? Anh là người châu Á đấy! Là người khó làm nhất trong chúng ta."
"Trong email và tin nhắn của bọn họ có ghi chép lại cuộc thảo luận nào về vấn đề màu da không?"
"Anh đợi một chút..." Waldo kiểm tra một chút các từ khóa, kết quả phát hiện hai người lại có thảo luận qua một chút tình hình sinh tồn của người châu Á ở xã hội châu Âu và các phong cách âm nhạc được hình thành, nhưng hoàn toàn không có đề cập chính xác tới màu da của đối phương.
"Nói là nói thế, nhưng mà anh đâu có giống người Pháp, mà anh có am hiểu âm nhạc không, những chuyện này chỉ cần nói chuyện một lát là sẽ lộ ra thôi."
"Ta từng chơi qua piano, nhưng mà đối với nhạc thịnh hành của Pháp thì hoàn toàn không biết gì, nhưng yên tâm đi, những cái này đến ngày mai sẽ không còn là vấn đề nữa." Trương Hằng liếc đồng hồ, anh đã ở trong bản phó bản được 20 tiếng rồi, tính theo tốc độ thời gian trôi của bản phó bản lần này, thì khoảng 10 tiếng nữa anh sẽ tiến vào phó bản song song, ở đó anh có gần một năm thời gian, đủ để anh hòa nhập vào cuộc sống của người Pháp, đồng thời học thêm một chút kiến thức về nhạc thịnh hành.
Ngoài ra còn có cả đội du kích 01 đứng sau làm đội hậu cần, thật sự không được thì mọi người cứ liên lạc trực tuyến.
Máy bay hạ cánh ở sân bay Roissy-Charles-de-Gaulle.
Waldo duỗi một cái lưng thật dài, luyến tiếc rời khỏi ghế khoang chờ đầu, sau khi máy bay hạ cánh thì anh cùng nửa số thành viên đi làm thủ tục thuê xe, người đuôi ngựa đi lấy hành lý, Philip thì kết nối ifi để xử lý chút công việc dồn mấy ngày nay.
Còn lại Trương Hằng và cậu bé trai, cậu ta rõ ràng là không muốn phản ứng với ai kia, vừa đeo tai nghe vừa lôi máy chơi game ra chơi tiếp.
Điều khiến người ta bất ngờ là trò chơi mà cậu ta đang chơi lại là một trò chơi cực kỳ cổ xưa, gọi là đồ cổ cũng không ngoa. —— Tetris.
Trò chơi giải trí do người Nga Alexey Pajitnov phát minh năm 1984, bằng cách di chuyển, xoay và sắp xếp các khối vuông khác nhau, tạo thành một hàng hoàn chỉnh để tiến hành loại bỏ và tính điểm, từng làm mưa làm gió trên toàn cầu.
Bất quá chương trình trò chơi này rõ ràng đã được cậu bé trai sửa đổi một lần, thông thường độ khó của Tetris sẽ tăng theo thời gian, nhưng trên tay cậu ta, vừa bắt đầu đã là cấp độ khó cao nhất, những khối gạch rơi từ trên trời xuống như gió táp mưa sa, cậu bé trai tập trung tinh thần, đầu ngón tay thoăn thoắt, xoay chuyển và kéo từng khối gạch tới đúng vị trí.
Có thể thấy rõ trò chơi này cực kỳ đòi hỏi người chơi có thị lực, tốc độ tay và khả năng tính toán.
Cậu bé trai cố chống đỡ được khoảng hai phút rưỡi thì cuối cùng cũng thua trận.
"Cho ta thử một chút được không?" Trương Hằng đứng bên cạnh lên tiếng nói.
Cậu bé trai chần chờ một chút, vừa định nói trò này anh chơi không nổi đâu, nhưng nhớ tới lời người đuôi ngựa đã dặn dò mình trước khi đi, dặn cậu ta không được có bất kỳ xung đột gì với Trương Hằng nữa, cậu ta mới chỉ có thể không tình nguyện đưa máy chơi game trong tay cho Trương Hằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận