Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 193: Chuyện cũ

"Về sau, giữa hai chúng ta nảy sinh bất đồng, hắn để ý một nhà máy dệt lụa mỏng, muốn mua lại để làm thành thương hiệu riêng, điều này khác với tình hình mà ta đã nói trước đó, hắn mong ta tiếp tục rót vốn đầu tư, ta nói với hắn điều này không thể được, tâm tình của hắn vô cùng kịch động, còn ta thì cảnh cáo hắn." Hàn Lộ kể.
"Tiếp theo thì sao?"
"Một tuần sau hắn lén lút sau lưng ta liên hệ với nhà máy, còn ta thì thực hiện đúng giao kèo, trực tiếp đóng băng tất cả tiền trong tài khoản công ty, nhận thua rời khỏi cuộc chơi, lỗ khoảng ba bốn mươi vạn, nhưng không sao, xem như đầu tư hữu nghị vậy, sau đó người bạn giới thiệu hắn cho ta cũng nhận lỗi với ta, đồng thời đề xuất mấy dự án khả thi khác, ta tưởng chuyện này cứ thế trôi qua, nhưng không ngờ chính Hứa Kiến Quân lại không nghĩ như vậy." Đến đây Hàn Lộ tỏ ra hơi đau đầu.
"Thường thì với tình huống như thế, khi đối mặt với cục diện này, người khởi nghiệp hoặc là tìm nhà đầu tư mới, hoặc là sẽ giải tán công ty, nhưng Hứa Kiến Quân tính tình cực kỳ ương bướng, sau này tôi mới biết, sau khi dự định thu mua nhà máy thất bại, hắn cố cầm cự nửa năm, không tìm được nhà đầu tư mới, hắn bán cả nhà ở quê, mỗi ngày ngủ ở sảnh công ty, ăn dưa muối uống cháo loãng, nhưng đáng tiếc là, việc khởi nghiệp không phải cứ nỗ lực là chắc chắn sẽ thành công."
"Công ty của hắn cứ liên tục thua lỗ, nhân viên giỏi lúc đầu cũng lũ lượt xin nghỉ, thế là rơi vào vòng xoáy ác tính, cuối cùng hắn bị nhân viên kiện ra tòa vì không trả lương, công ty cũng phá sản hoàn toàn, hắn thua lỗ thê thảm, nhưng sau đó không hề suy nghĩ lại mình mà đổ hết lỗi lên đầu tôi."
"Sau khi công ty phá sản, Hứa Kiến Quân vốn định kiện tôi, nhưng hỏi mấy luật sư thì họ đều nói tôi không vi phạm giao kèo, không thể kiện được, thế là hắn vác tấm biểu ngữ đến trước cửa công ty tôi, mỗi ngày đứng đó đòi quyền lợi, còn chặn xe tôi mấy lần ở bãi đỗ, có một lần quá khích đã xô đẩy tôi, tôi thấy hơi sợ vì hôm đó cũng khá muộn mà tôi thì có một mình, thế là gọi điện báo cảnh sát. Đồn công an ngay đối diện đường, cảnh sát đến rất nhanh, sau khi hiểu tình hình thì đã mang hắn đi, đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp hắn."
"Hắn về nhà rồi sao?"
"Không, hắn tự sát. Nằm ray tàu, nghe nói t·h·i t·h·ể... ách, tương đối máu me be bét, hắn còn để lại thư tuyệt mệnh nói mình luôn sống ngay thẳng, lần đầu tiên bị bắt vào đồn công an, cảm thấy nhân cách bị sỉ nhục, làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho tôi, vậy nên bạn thấy đó là hồn ma hắn đang báo thù tôi sao?" Hàn Lộ nói đến đây cũng hơi khó chịu, ôm lấy cánh tay nhìn xung quanh.
"Theo như tôi biết thì khả năng này không cao," Trương Hằng nói, "người đã mất thì là đã mất, nên... người hận cô có khi là thân nhân của hắn thì sao?"
"Hắn không có người thân, cha mẹ mất sớm, vợ con cũng đã ly hôn với hắn bốn năm trước, không có con cái, ngược lại nghe nói có một người anh họ ở xa thì phải, nhưng cũng không thân thiết lắm. Mộ của hắn vẫn là tôi bỏ tiền ra mua."
"Còn bạn bè?"
"Tôi không biết, tôi thật sự không hiểu rõ về hắn, những chuyện này đều là sau khi hắn qua đời mới biết." Hàn Lộ lắc đầu.
"Tôi đại khái hiểu rõ một chút tình hình rồi, tiếp theo cô muốn về nhà chờ, hay là..."
"Tôi muốn cùng bạn điều tra, được không?" Hàn Lộ hỏi, "Bạn nói sẽ chứng minh cho tôi thấy thế giới siêu nhiên vẫn tồn tại song song với thế giới mà chúng ta đang sống, nếu được chứng kiến thì có lẽ tính thuyết phục sẽ cao hơn, mà có việc để làm cũng có thể giúp tôi tỉnh táo hơn."
"Được thôi," Trương Hằng nói, "chúng ta hãy bắt đầu từ việc xác định xem cô có thật sự bị nguyền rủa không đã, còn di vật của Hứa Kiến Quân thì cô xử lý thế nào?"
"Đốt hết cùng t·h·i t·h·ể của hắn rồi, hắn thật sự chẳng có gì, chỉ có hai bộ quần áo để thay, với mấy cuốn sách kinh doanh quản lý, phải công nhận rằng, ngoài việc hơi cực đoan ra thì người này cũng không tệ, ít nhất là tốt hơn nhiều so với mấy người hay nói suông mà tôi gặp, ban đầu ngoài việc nể tình bạn bè thì tôi cũng thấy hắn được, thật thà, giữ chữ tín nên mới muốn rót vốn, ai ngờ cuối cùng lại thành ra thế này." Hàn Lộ thở dài.
"Được rồi, vậy hắn có tài khoản mạng xã hội nào không?"
"Hắn là người khá lạc hậu, không dùng Weibo, cũng không viết blog, tài khoản đăng ký cũng chỉ để lên diễn đàn tuyên truyền cho công ty, vì tiết kiệm tiền thuê người nên thường tự mình đăng bài, viết không ngừng nghỉ."
"Còn vòng bạn bè WeChat thì sao?"
"Ách, tôi xóa rồi, sớm sau khi chúng tôi bất đồng ý kiến tôi đã xóa bạn bè với hắn, sau đó cũng không kết bạn lại."
"Vậy người bạn trước đó của cô đã giới thiệu hắn cho cô thì sao?"
"Ừm... Cái này thì tôi có thể hỏi thử xem sao." Hàn Lộ bấm một dãy số, đứng dậy đi về phía dưới cây hòe gai bên cạnh, một lát sau quay lại, giơ tay, "Anh ta cũng xóa rồi, nhưng anh ta xóa sau khi Hứa Kiến Quân qua đời, chủ yếu là để một nick WeChat của người đã khuất trong điện thoại không được may mắn cho lắm."
"Còn số điện thoại thì sao?"
"Lúc trước trong giao kèo có, tôi có thể nhờ trợ lý gửi tới, nhưng có tác dụng gì không?"
"Xem vận may của chúng ta ra sao, thông thường thì số điện thoại hết tiền bị ngưng hai chiều sau 90 ngày sẽ bị hủy." Trương Hằng nói, "tôi cần tìm chỗ có thể lên mạng, xung quanh đây có mấy tiệm net, nhưng trước khi tới đó chúng ta nên mua mấy cái bánh bao lót bụng trước, xin lỗi, bữa cá nướng tối nay có lẽ không ăn được."
"Tôi hiểu, dù sao thì còn sống vẫn quan trọng hơn đúng không." Tinh thần của Hàn Lộ cũng không tệ lắm, còn có thể đùa một chút, trừ việc hiện giờ nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cách giải thích của Trương Hằng thì kinh nghiệm lăn lộn lâu năm ở Thượng Hải cũng giúp nàng bình tĩnh hơn người bình thường khi đối mặt với chuyện này.
Hai người ghé vào quán ven đường mua bánh bao, vừa đứng ăn vừa đi, sau đó tới một tiệm net mở phòng, đợi một lúc thì trợ lý của Hàn Lộ gửi số điện thoại di động của Hứa Kiến Quân tới, thật may là số này vẫn chưa đổi chủ, cùng lúc đó thì cũng gửi tới bản scan chứng minh thư của Hứa Kiến Quân.
Những người trung niên như Hứa Kiến Quân thường không mấy coi trọng vấn đề bảo mật mật khẩu, về cơ bản các tài khoản đều dùng chung một tổ mật khẩu, nên việc đột nhập vào tài khoản WeChat của hắn cũng không mấy khó khăn, Trương Hằng dùng bản scan chứng minh thư để tìm cách lấy mật khẩu mấy tài khoản marketing của Hứa Kiến Quân,
Sau đó đổi sang giao diện WeChat đăng nhập, dễ dàng lên được, nhưng vì đổi điện thoại nên các cuộc trò chuyện đều đã mất hết, nhưng những bài đăng trên vòng bạn bè thì không mất đi, phần lớn trong đó đều là mấy kiểu sáo rỗng truyền động lực hoặc mấy tin rác giật gân, tuy nhiên Trương Hằng vẫn nhanh chóng khoanh vùng được mục tiêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận