Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 130: Xoa bóp cùng thảo dược

Lão huấn luyện viên vừa mở miệng, đột nhiên lại ngậm lại.
Về sau không lâu, Trương Hằng cũng nghe thấy trong hành lang vọng lại tiếng nói chuyện cùng tiếng bước chân mơ hồ, một đám đấu sĩ năm người ba tốp từ bên ngoài đi vào, đoán chừng là vừa làm xong huấn luyện ở đâu đó, vừa đi còn đang trêu đùa nhau, thế là lão huấn luyện viên cũng đổi giọng nói, "Ta sẽ đi tìm ngươi, đến lúc đó rồi nói."
Nói xong hắn trực tiếp từ hốc tường trên xuống, đi ra khỏi phòng tắm hơi.
Mà Trương Hằng ở bên trong xông hơi một hồi, cũng trở lại bể tắm nước nóng.
"Là người lần đầu tiên xông hơi, không thể không thừa nhận thời gian ngươi kiên trì cũng không tệ." Varro thấy Trương Hằng sau khi ra ngoài nói, vị thương nhân đồ cổ trước đó ở trong hồ ngâm một lát sau dường như đã khôi phục được chút tinh thần, từ trong bồn tắm đứng lên, "Tiếp theo nên xem ta."
"Ta ở chỗ này chờ ngươi." Trương Hằng nói.
Đợi Varro từ phòng tắm hơi đi ra, hai người lại đi sang phòng tắm nước lạnh bên cạnh, người La Mã cổ đại có thói quen tắm rửa rất kỳ lạ, bọn họ dường như cực kỳ thích loại cảm giác nóng lạnh xen kẽ này, nhưng trên thực tế phương pháp tắm này rất có thể gây ra vấn đề tim mạch, ngoài ra, việc ở trong môi trường ẩm ướt lạnh lẽo lâu ngày còn có thể gây ra hội chứng thủy thủ, dẫn đến thính lực suy giảm.
So sánh ra thì phụ nữ La Mã cổ đại có vẻ tốt hơn rất nhiều, họ gần như không bao giờ tắm nước lạnh.
Trương Hằng chỉ thử một chút liền không có ý định tắm kiểu đó, mặt khác hắn cũng khuyên Varro sau này đừng tắm như vậy nữa, người này giờ đang nghe lời Trương Hằng răm rắp, nghe vậy cũng không hỏi vì sao liền gật đầu đồng ý.
Mà chuyến đi tắm của hai người kết thúc bằng việc được xoa bóp.
Theo Varro nói, mặc dù tiền vào cửa phòng tắm công cộng rất rẻ, nhưng các dịch vụ bên trong như cất quần áo, đồ ăn nhẹ, mát xa đều phải trả thêm phí, ngược lại thì phòng tắm của trường đấu sĩ để bảo vệ tài sản quý giá của chủ trường nên miễn phí tất cả.
Vậy có lẽ đây cũng là một trong số ít phúc lợi khi trở thành đấu sĩ.
Đợi Trương Hằng và Varro quay lại chỗ ở, trận chiến đấu cũng đã kết thúc từ sớm, bốn nữ nô đều đã rời khỏi phòng, hai đấu sĩ say mèm còn lại đang ngã trái ngã phải nằm trên giường, từ nụ cười trên khóe miệng họ có thể thấy là đang mơ một giấc mơ đẹp nào đó.
Hôm nay là ngày những người mới qua vòng kiểm tra, Gabi cũng biết trong thời gian này mọi người đã bị đè nén quá lâu, vì vậy không sắp xếp huấn luyện gì trong ngày này mà để mọi người thỏa thích vui vẻ.
Tuy nhiên, bản thân Varro lại có vẻ vô cùng tự kiềm chế, anh chỉ ngâm mình trong bồn tắm nước nóng, khôi phục lại tinh thần cùng với sự mệt mỏi trên thân thể, sau đó liền quay lại sân tập, bắt đầu tự mình tiến hành huấn luyện.
Anh biết mình có thể vượt qua kỳ kiểm tra lần này là do may mắn, cho dù không có vấn đề của Habitus, với thân thủ của anh thì trong nhóm người mới này cũng chỉ ở mức dưới trung bình, mà để có thể thành công trốn thoát khỏi nơi này, để trả thù, anh cần phải nâng cao kỹ xảo chiến đấu của mình thêm một bước nữa thì mới có thể sống sót trong các trận chiến sau này.
Về phần Trương Hằng, hắn ngủ một giấc buổi trưa, sau đó lại đi dạo trong trường đấu sĩ đến tối.
Sau khi nhận được thân phận đấu sĩ chính thức, phạm vi hoạt động của bọn họ đương nhiên cũng được nới rộng ra thêm rất nhiều, chỉ cần không rời khỏi cổng lớn trường đấu sĩ thì về cơ bản có thể đi đến bất cứ chỗ nào, Trương Hằng đi gặp một vài đấu sĩ, tìm hiểu thêm một chút về tình hình chung của trường đấu sĩ và những người ở bên trong, nhất là thông tin về các huấn luyện viên, để biết mỗi người họ giỏi cái gì, chuẩn bị cho việc thỉnh giáo sau này.
Trương Hằng đặc biệt lưu ý đến những thông tin liên quan đến lão huấn luyện viên người Ba Tư, nhưng theo những tin tức thu thập được trước mắt thì không khác những gì đã nghe nói trước đây là mấy.
Tên của ông là Đạt Đạt Xách Tư, ông vào trường đấu sĩ nửa năm trước, đã từng dẫn một lớp người mới, sau đó chuyên phụ trách huấn luyện Habitus, lai lịch của ông cực kỳ thần bí, nghe nói có chút quan hệ với Gabi, hai người quen biết từ nhiều năm trước, nhưng ngoài ra thì mọi người không biết gì nhiều về ông.
Cũng có đấu sĩ từng hỏi ông về các vấn đề huấn luyện, Đạt Đạt Xách Tư không hề từ chối ai, nhưng câu trả lời của ông cũng không khác những huấn luyện viên khác là bao, thế nên dần dà cũng chẳng còn ai đến tìm ông nữa.
Sau đó Trương Hằng lại đến phòng điều trị, hầu như mỗi trường đấu sĩ đều có phòng điều trị, để những đấu sĩ bị thương không nặng sau khi trải qua trị liệu và bồi dưỡng có thể ra sân lần nữa, giảm thiểu tổn thất cho chủ nhân nơi đây.
Nhìn một cách khách quan, các thầy thuốc ở thời đại này có kỹ thuật không tệ, lấy trường đấu sĩ của Trương Hằng làm ví dụ, thậm chí còn có cả ngự y đã về hưu làm việc ở đây, họ đặc biệt am hiểu xử lý các vết thương ngoài da và tổn thương xương, thậm chí còn được trang bị một số dụng cụ phẫu thuật bằng đồng hoặc thép, trông rất giống dụng cụ phẫu thuật hiện đại, nhưng ngoài cồn và thuốc phiện thì không có thuốc gây mê hiệu quả nào khác, đương nhiên cũng không có biện pháp khử độc.
Mặt khác, đối với những tổn thương ở các cơ quan nội tạng thì họ cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể để người bệnh từ từ chờ chết.
Sau khi bước vào cửa, Trương Hằng thấy một bác sĩ râu tóc đã hơi bạc đang băng bó cho một đấu sĩ bị thương ở chân, Trương Hằng đứng ở cạnh cửa đợi một lát, chờ bác sĩ hoàn thành công việc trong tay, đồng thời dặn dò những điều cần chú ý với người bệnh bị thương xong thì cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn Trương Hằng.
"Ngươi bị thương ở đâu? Để ta xem nào."
"Ta không có bị thương." Trương Hằng nói.
Bác sĩ cau mày, "Vậy ngươi tới đây làm gì?"
"À, ta muốn thỉnh giáo ngài một chút, không biết ở đây có mua được thảo dược không?" Trương Hằng nói rõ ý đồ.
Trong phó bản dị tộc, hắn đã tranh thủ thời gian tự học một ít kiến thức về thảo dược học, chính là để ứng phó với tình huống không thể chữa bệnh mà hắn đang gặp phải ở phó bản này, vì hắn đã đến niên đại quá xa phía trước, Trương Hằng chọn một vài loại thảo dược thường dùng, như hạ sốt, tiêu viêm, trị tiêu chảy, cảm sốt, và thảo dược trị thương, trong đó phần lớn đều có ở Địa Trung Hải, dù vậy hắn vẫn phải mất một thời gian rất dài, thậm chí phải vẽ lại để miễn cưỡng diễn tả được hình dạng của những loại thảo dược đó.
Sau khi nghe xong bác sĩ tỏ vẻ nửa tin nửa ngờ, cũng may Trương Hằng gặp được một bác sĩ tương đối cởi mở, vả lại vào niên đại này, thậm chí là từ sớm hơn một số loại thảo dược đã được lưu hành, dù sao ngoài các bác sĩ ngoại khoa, đối với các bệnh nội khoa thì cách chữa bệnh chủ yếu vẫn là dùng thảo dược kết hợp cầu nguyện.
Bác sĩ hứa sẽ giúp Trương Hằng tìm xem, nếu thật sự có hiệu quả thì ông cũng không định lấy tiền của Trương Hằng, dù sao chi phí của phòng điều trị đều do trường đấu sĩ gánh vác, đây cũng là nguyên nhân mà ông đồng ý lời mời đến làm bác sĩ ở đây, ngoài mức thù lao hậu hĩnh thì ông cũng có thể có không ít cơ hội để nghiệm chứng lý luận y học của mình.
Mãi đến đêm khuya, Trương Hằng mới một lần nữa trở về chỗ ở.
Trong thời gian này lão huấn luyện viên người Ba Tư cũng không hề đến tìm hắn nữa, giống như là đã quên hắn đi vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận