Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 225: Vĩnh hằng bất tỉnh chi mộng

Chương 225: Giấc Mộng Ngủ Say Vĩnh Hằng
Từ bên ngoài đi vào, Smith cũng thấy Trương Hằng và con thỏ. Hắn không vội ra tay với một bên nào, mà nhấc nhân viên công tác bảo tàng lên khỏi mặt đất, đâm tay phải vào lồng ngực người kia. Nhân viên kia phát ra tiếng gào thét đau đớn, đồng thời một vũng chất lỏng đen bắt đầu lan từ lồng ngực hắn ra xung quanh, khoảng hai giây sau thì nhân viên công tác bảo tàng hoàn toàn bị đồng hóa thành dáng vẻ của Smith.
Con thỏ nhún vai, "Đúng như ta nói, cả hai chúng ta không ai trốn được."
Nàng vừa dứt lời, một tên Smith đã lao tới chỗ nàng, con thỏ bị một quyền trực tiếp đánh vào mặt.
"Ôi, đau quá đi!" Nửa mặt nàng gần như bị cú đấm này làm cho bẹp, ngay sau đó Smith lại đá một cước vào bụng thỏ, khiến cả người nàng bay ra ngoài, đụng đổ mấy tủ trưng bày.
Trương Hằng không rảnh quan tâm đến tình hình bên này, bởi vì một Smith khác, chỉnh lại âu phục cũng đi về phía hắn. Trương Hằng nhanh chóng đảo mắt nhìn xung quanh, thấy một thanh kiếm đồng trong tủ trưng bày triển lãm cá nhân. Hắn đập vỡ kính, lấy thanh kiếm đồng thời Xuân Thu ra.
Lúc này cũng đến lượt hắn đối diện với nắm đấm của Smith. Thấy vết xe đổ của thỏ, Trương Hằng không đỡ cú đấm này mà lợi dụng tốc độ tránh né, sau đó vung kiếm đồng trong tay, chém về phía đầu Smith.
Về tốc độ phản ứng thì Smith mà Trương Hằng đối mặt hiển nhiên không phải là Smith ở trạng thái mạnh nhất trong « The Matrix », cũng vì vậy mà đối phương không tránh được một kiếm này, nhưng khi kiếm đồng chém vào trán Smith thì ngoài việc làm lệch kính râm của hắn ra, thậm chí ngay cả kiểu tóc cũng không hề bị ảnh hưởng.
Sau đó, Smith đưa tay tóm lấy thanh kiếm đồng, nhẹ nhàng bẻ gãy làm hai, vứt dưới chân. Hắn xoay cổ một chút, tháo kính râm xuống, làm ra thủ thế tiếp tục với Trương Hằng.
Trương Hằng không quá bất ngờ với kết quả của hiệp đấu đầu tiên. Dù sao thì Smith là người bảo vệ mộng cảnh vòng thứ ba, cùng với thủy triều và cự long phải ở cùng một đẳng cấp, hiển nhiên không dễ đánh bại.
Nhưng vấn đề lớn nhất của Trương Hằng bây giờ là việc bị mất hết đạo cụ game trong giấc mộng, làm giảm không gian ứng biến đi rất nhiều.
Trương Hằng vẫn chọn chiến lược du đấu, cố gắng kéo dài, ngoài phát huy lợi thế về tốc độ, còn phải đề phòng bị đối phương khống chế. Trong phim ảnh, chiêu sát lớn nhất của Smith vẫn là một tay sao chép vô hạn, chỉ cần rơi vào tay hắn, sẽ có nguy cơ bị đồng hóa.
Mà Smith ở phía sát vách cũng đến chỗ con thỏ đã bị đánh bay, con thỏ nằm úp sấp trên mặt đất bất động, như đã tắt thở. Smith vươn tay muốn cắm vào lồng ngực thỏ, cho nàng một đòn cuối cùng chí mạng, nhưng một giây sau cánh tay hắn bị một tay khác bắt được.
Thỏ mở mắt, nhếch mép cười với hắn, "Ta rất khâm phục thái độ làm việc nghiêm túc của ngươi, nhưng cũng đừng quên kết hợp giữa làm và nghỉ."
Nói xong, nàng dùng một ngón tay chọc vào mi tâm Smith. Hắn như bị cúp điện đột ngột, tê liệt ngã xuống đất, chìm vào giấc ngủ.
Con thỏ đứng dậy phủi bụi trên người, liếc Trương Hằng đang chật vật ở thế hạ phong phía xa, "Xem ra không cần ta ra tay nữa, các ngươi cứ từ từ bận, không cần để ý đến ta, ta đi trước đây."
Nói xong, nàng trực tiếp đẩy cửa sổ bảo tàng ra, lộn ra ngoài.
Trương Hằng và Smith đều e dè lẫn nhau, không đuổi theo.
Kết quả chưa đầy nửa phút, con thỏ vừa rời đi tiêu sái lại lộn trở lại từ cửa sổ, miệng vẫn lẩm bẩm.
Trương Hằng tranh thủ thời gian liếc nhìn về phía nàng, thấy bên ngoài cửa sổ có mấy chục bóng người. Bọn họ đều có cùng cách ăn mặc, âu phục, kính râm và khuôn mặt giống nhau y đúc.
Xem ra Smith đã mở chế độ sao chép vô hạn. Có lẽ chẳng bao lâu, cả thành phố này đều sẽ bị biến thành cùng một khuôn mặt.
Trước đó, con thỏ trông rất thoải mái, kết thúc chiến đấu dễ dàng, như không hề đổ một giọt mồ hôi. Nhưng phải biết rằng, để dụ Smith tới gần, nàng đã ăn trọn một quyền một cước, xương mặt nát bét, xương sườn có lẽ cũng gãy đôi. Sau đó mới tung ra chiêu kết liễu nhẹ nhàng kia.
Nhưng bây giờ, nàng phải đối mặt với nhiều địch nhân, và có lẽ sau đó, nhóm Smith sẽ còn tiếp tục ồ ạt kéo đến từ bốn phương tám hướng, trách không được sắc mặt nàng hiện giờ không được tốt cho lắm.
Nhưng đây cũng không phải tin tốt cho Trương Hằng, áp lực của hắn cũng tăng lên. Hắn đánh với một Smith cũng không có biện pháp quá hữu hiệu, dựa vào đạo thuật Lv3 và thân pháp rèn luyện trong phó bản thuyền buồm đen để miễn cưỡng quần nhau với đối phương. Nếu có thêm nhiều Smith gia nhập vào thì tình cảnh của hắn sẽ rất nguy hiểm.
Bây giờ, hai người xem như đang bị nhốt trong viện bảo tàng nhỏ này. Trương Hằng hiểu rõ mình không phải là đối thủ của nhiều Smith như vậy. Hy vọng duy nhất của hắn là con thỏ bị giải quyết trước, như vậy Hàn Lộ có lẽ có thể kịp thời tỉnh lại. Trương Hằng đã lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với đồng môn và cửa sổ.
Sau đó, hắn thấy con thỏ thở dài, "Xem ra cuối cùng vẫn phải dùng chiêu kia sao?"
Nói xong, nàng lấy từ trong túi ra một cây kèn harmonica, thổi lên. Ngay khi âm đầu tiên cất lên, lòng Trương Hằng đã sinh ra báo động, đưa tay muốn bịt tai, vậy mà những giai điệu đó vẫn cứ liều mạng đi vào đầu hắn. Cùng lúc đó ý thức của hắn cũng trở nên càng lúc càng mơ hồ.
Trương Hằng quỳ một chân xuống đất, quyết định thật nhanh, nhặt một mảnh kính vỡ dài nhỏ dưới đất, trực tiếp đâm xuyên màng nhĩ. Nhưng những giai điệu nhẹ nhàng đó không hề biến mất theo tiếng động khác.
Trong tầm mắt cuối cùng của Trương Hằng, những tên Smith mặc vest cũng ngã xuống như lúa mạch dưới âm thanh kèn harmonica, cả thế giới rơi vào giấc ngủ sâu…
…Ba phút sau, con thỏ hoàn thành tấu nhạc. Tình trạng của nàng trông cũng không khá hơn là bao, di chuyển cây kèn harmonica từ đôi môi đã gần như không còn chút máu, nhắm mắt lại đứng tại chỗ một lát mới hơi hoàn hồn lại.
Sau đó, nàng cất kèn vào túi, đi tới bên cạnh Trương Hằng.
"Cái tên Sethe đó có hơi quá đáng rồi, đem đạo cụ của ta phỏng chế ra nhiều bản như vậy, khiến ta khắp nơi vất vả. Lần này còn suýt chút nữa thì lật xe. Được rồi... làm nốt việc này trước đã."
Con thỏ ngồi xổm xuống, đặt ngón tay lên trán Trương Hằng đang hôn mê, "Nhân danh Jeopnos, lệnh ngươi biểu hiện ra mộng cảnh từ sâu thẳm đáy lòng, ta ban cho ngươi giấc ngủ say vĩnh hằng… Hả? Rốt cuộc là cái quỷ gì vậy?!"
Một giây sau, mặt thỏ lộ vẻ kinh hãi tột độ. Hắn là vua ngủ trong thần thoại Hy Lạp, đã thấy đủ các loại giấc mộng cổ quái kỳ lạ, cho dù là sóng thần hay cự long, đối với hắn đều cực kỳ bình thường. Hắn chưa từng gặp phải cơn ác mộng điên cuồng hơn như thế. Chỉ cần thoáng nhìn qua, toàn thân hắn đã không nhịn được mà rùng mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận