Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 207: Thí thần

Chương 207: Thí thần Trương Hằng nắm quyền, không chút do dự bóp nát trái tim màu đen kia, máu văng tung tóe.
Âm thanh của Mã Minh im bặt trong khoảnh khắc!
Căn phòng mờ tối lại sáng trở lại, Hàn Lộ cuối cùng cũng cảm nhận lại được mối liên hệ giữa mình và thế giới.
Cảm giác hoang vu và cô tịch kia biến mất.
Nhưng sự rung động trong lòng nàng sẽ không bao giờ mất đi.
Dù nhiều năm sau nàng nhớ lại, vẫn không thể nào quên được cảnh tượng trước mắt!
Thân thể "Khuông chủ nhiệm" như ngừng lại tại đó, không nhúc nhích, mặt hắn vẫn giữ vẻ giận dữ, miệng há to như một con sư tử đang gầm thét.
Còn sau lưng hắn là một người đàn ông dính đầy máu me đứng lặng.
Phảng phất như David đang nghênh chiến gã khổng lồ Goliath!
Mỗi một tấc cơ bắp trên người hắn đều đẫm máu đen.
Hàn Lộ lại rung động trong lòng.
Cuối cùng, ánh mắt "Khuông chủ nhiệm" đã mất hết thần thái, thân thể ầm ầm ngã xuống, báo hiệu trận chiến ngắn ngủi nhưng vô cùng hung hiểm này đã phân thắng bại.
"Trương Hằng?" Đến lúc này Hàn Lộ mới nhận ra người đã ra tay cứu mình trong lúc nguy cấp, khó tin hỏi.
Trương Hằng nhắm mắt đứng im tại chỗ, không có động tĩnh gì, như thể không nghe thấy tên mình.
Khi Hàn Lộ bắt đầu lo lắng cho hắn, Trương Hằng đột nhiên lên tiếng, "Có thể giúp ta tìm bộ quần áo không?"
"À." Hàn Lộ nghe vậy mới chợt tỉnh, lưu luyến rời mắt đi, nàng không phải chưa từng thấy trai đẹp, bao gồm cả thiếu gia hội sở, trai phòng gym, hay những minh tinh nam thần tượng đang nổi, Hàn Lộ đều từng qua lại, đa số người dáng dấp đều không tệ, không thiếu những người có đường cong cơ bắp cường tráng.
Nhưng không hiểu sao, so với Trương Hằng, cơ thể của bọn họ dường như thiếu mất một vẻ đẹp, giống như món đồ chơi bằng pha lê dễ vỡ quý giá trong tủ kính.
Hàn Lộ mở tủ, tìm được một bộ quần áo thể thao bệnh nhân để trong đó, ôm ra đưa cho Trương Hằng, "Ngươi... Sao lại thành ra thế này?"
"Ta từ phòng cấp cứu nhảy cửa sổ trèo lên, quần áo còn ở bên đó." Trương Hằng vừa nói vừa xé miếng băng truyền dịch trên tay, mở vòi nước phòng vệ sinh, rửa vết máu trên người.
"Ngươi... Không sao chứ, ta nghe bác sĩ nói tình trạng của ngươi trước đó không tốt lắm." Hàn Lộ lo lắng nói.
Trương Hằng còn chưa kịp mở lời, điện thoại Hàn Lộ lại reo, cô bắt máy, giọng nói lo lắng của Phàn Mỹ Nam lập tức truyền đến, "Cậu ở đâu? Tớ không thấy cậu ngoài hành lang, có chuyện gì à?"
"Ờ, tớ ở phòng bệnh 207, tình hình có chút... ừm, khó nói lắm." Hàn Lộ nói.
Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh liền bị người từ ngoài đẩy ra.
Phàn Mỹ Nam thấy thi thể "Khuông chủ nhiệm" trên mặt đất thì ngẩn người, sau đó thấy Trương Hằng mình trần ướt sũng từ phòng vệ sinh đi ra, mặt cô lập tức đỏ bừng.
"Xem ra cậu không thiệt." Hàn Lộ đưa bộ quần áo thể thao tới, Trương Hằng mặc quần áo vào, cuối cùng cũng kết thúc buổi biểu diễn thể hình miễn phí này.
Còn Phàn Mỹ Nam ngay lập tức đóng cửa phòng, "… Ai có thể giải thích cho tớ chuyện gì đang xảy ra được không, sao cậu lại tự làm mình nhập viện cấp cứu, rồi lại ra bằng cách nào?" Cô quay đầu nhìn ai kia.
"Người chị gái của ngươi muốn gặp là Bạch Mã kỵ sĩ một trong Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền," Trương Hằng vừa nói vừa nhặt chiếc cung xương trên mặt đất lên, "Chúng ta gặp nhau ngoài thang máy, hắn chạm vào da ta, sau đó ta cảm giác mình như mắc phải mấy loại bệnh dịch như đậu mùa, cảm cúm và dịch hạch."
"Tận thế Tứ Kỵ Sĩ? Bản nhân á? Cái này... Sao ngươi sống được?" Phàn Mỹ Nam kinh ngạc nói.
"Ta không biết, ta từng cho là mình cũng sẽ chết, tình trạng của ta trong phòng cấp cứu rất tệ, suy hô hấp, nhiệt độ cơ thể tăng cao không ngừng, đầu rất đau, ta không thể mở miệng nói, cũng rất khó mở mắt, chỉ mơ hồ nghe được tiếng người bên cạnh đi lại và nói chuyện," Trương Hằng nói, "sau đó nhịp tim của ta chắc dừng lại mấy giây... ta không rõ số giây, nhưng có cảm giác cả thế giới như im lặng, ta mơ hồ thấy đồ thị điện tâm đồ trên màn hình giám sát biến thành một đường thẳng, nhưng thú vị là ta cũng không thấy quá bi thương, thật ra khi đó ta không cảm thấy gì cả."
"Ngươi chết rồi?"
"Ở một khoảnh khắc nào đó, đúng thế." Trương Hằng nói.
"Sau đó thì sao, ai cứu ngươi?"
"Không có ai cả," Trương Hằng nói, "Ta không nhớ nổi trong mấy giây đó đã xảy ra chuyện gì, khi ta mở mắt lại, phát hiện cơ thể đã khôi phục bình thường, không còn sốt cao nhức đầu, cũng không buồn nôn nữa, tràn đầy sức mạnh trở lại, nhưng ta lại thấy một nữ bác sĩ cầm dụng cụ ép tim, đang định ép vào lồng ngực ta, để tránh bị điện giật, ta buộc phải ra tay đánh ngất nàng và mấy y tá bên cạnh, sau đó nhảy cửa sổ trở lại tầng này, vừa lúc ở ngoài cửa sổ thấy Hàn Lộ gặp nguy hiểm, liền trèo lên."
"Ngươi thoát khỏi ôn dịch? Chuyện này sao có thể, Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền là cấp bậc Diệt Thế đấy!" Phàn Mỹ Nam mở to mắt, "Nhưng so với chuyện này... Ngươi còn phản sát Bạch Mã kỵ sĩ, chuyện này còn khó tin hơn nữa! Ngươi đã làm thế nào? Làm sao ngươi biết được nhược điểm của hắn? Sao ngươi lại có thể đánh trúng nhược điểm chính xác như thế?"
"Ta rất muốn trả lời tất cả các câu hỏi của ngươi, nhưng tiếc quá, lúc đó ta không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, hoàn toàn làm theo bản năng thôi, nhưng hồi nhỏ ta có nghe ba mẹ kể khá nhiều truyện thần thoại cổ xưa, có lẽ trong một hai câu chuyện nào đó có nhắc tới nhược điểm của Bạch Mã kỵ sĩ." Trương Hằng vừa nói vừa ngồi xổm xuống, nhặt mũ miện và cây cung xương hình thù kỳ lạ dưới đất lên.
Đây cũng là thu hoạch lớn nhất của hắn sau trận chiến này, chỉ là vẫn chưa biết phẩm chất của chúng cho đến khi có kết quả giám định.
Nhưng là trang bị của một trong Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền, hẳn là cũng không thể tệ được.
Thi thể "Khuông chủ nhiệm" phân hủy với tốc độ đáng kinh ngạc, cuối cùng hóa thành một vũng tro tàn.
Nếu trên mặt đất không còn vương vãi vết máu đen, tất cả dường như chưa từng xảy ra.
Sau đó Trương Hằng và Hàn Lộ ở lại phòng bệnh, đảm bảo không ai khác vào trong, còn Phàn Mỹ Nam thì đi trộm mấy chai thuốc tẩy và bàn chải, ba người cùng nhau dọn sạch vết máu trong phòng.
Trong quá trình đó hai cô gái vẫn còn chìm trong sự kinh hãi chưa thể bình tĩnh lại, Hàn Lộ tận mắt chứng kiến trận chiến đó, khi cây cung xương kia hướng về nàng, nàng như ngừng thở, đây là lần đầu tiên nàng thật sự tiếp xúc gần với cái gọi là thần minh.
Mãi cho đến khi con dao mổ đâm vào sau lưng đối phương, nàng mới tin rằng mình không chết, còn việc Trương Hằng tự tay móc tim ra thì khắc sâu trong đầu nàng.
Phàn Mỹ Nam tuy không tận mắt thấy trận chiến kia, nhưng sự chấn kinh của nàng còn lớn hơn cả Hàn Lộ, vì cô rất rõ Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền là một sự tồn tại ở cấp bậc nào, không thể so sánh với mấy tạp nham thần linh đã mất phần lớn thần lực trong dòng chảy thời gian, thế gian vẫn còn nhớ tục danh của chúng, chỉ riêng trận dịch cúm gây ảnh hưởng đến cả thành phố này cũng đủ thấy được sự mạnh mẽ của Bạch Mã kỵ sĩ.
Và một sự tồn tại như thế lại chết trong tay một người phàm, dù có yếu tố đánh lén, đây vẫn là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận