Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 182: Đây là thần dụ sao?

Chương 182: Đây là thần dụ sao?
"Ngươi tại sao muốn ném ta xuống sông?"
"Sư phụ ngươi đã nói rồi, ta là tế tự của Kreuz, không thích những kẻ bất kính với Kreuz." Giọng nói lạnh như đá cẩm thạch vang lên.
"Vậy có lẽ ngươi muốn giết hết cả thành La Mã này rồi, bởi vì trong thành này có mấy ai tin vào Kreuz đâu."
"Đừng có ngụy biện, bọn họ không phải người của chúng ta, nhưng ngươi thì có thể, hoặc có lẽ sau này sẽ là... Sư phụ ngươi chọn ngươi làm người kế nghiệp, ngươi không chỉ phải kế thừa tài năng của hắn mà còn phải kế thừa sứ mệnh của hắn, giữ gìn cân bằng cho vạn vật trên thế gian." Nữ tế ti vuốt ve thành xe.
"Ngươi nghĩ ta tốn công lớn tiếp cận Commodus là vì cái gì chứ, vì góp chút công sức cho La Mã phồn vinh và ổn định sao?" Trương Hằng hỏi ngược lại trong xe.
"Đừng hòng lừa gạt ta, ta biết ngươi gia nhập Tổ Chức Cân Bằng chỉ vì mấy cuốn điển tịch khó tìm trong tiệm sách, người như ngươi dù có mạnh hơn nữa mà không có tín ngưỡng thì sớm muộn cũng sẽ thành họa hại, có lẽ ta nên giết ngươi từ trong trứng nước ngay khi còn chưa quá muộn thì hơn."
"Có lẽ ngươi nên làm thế, nhưng nếu vậy thì sẽ chẳng còn ai nói cho các ngươi biết Orderlus ở đâu." Trương Hằng thản nhiên nói.
"Ngươi đang uy hiếp ta?"
"Không, rõ ràng là ngươi uy hiếp ta trước."
Đối mặt với áp lực cường đại từ nữ tế ti, Trương Hằng cũng không hề nao núng, mà còn đối đầu gay gắt, không hề nhượng bộ, dường như chẳng hề nghĩ đến hậu quả của việc chọc giận đối phương. Nếu lão huấn luyện sư ở đây chắc chắn sẽ tức đến trợn trắng mắt, bởi vì hắn ở trước mặt Trương Hằng như nói nước đổ lá khoai.
Nhưng sau khi Trương Hằng nói xong, bên ngoài thùng xe rơi vào một khoảng im lặng rất lâu.
Nữ tế ti ở bên ngoài dường như đang suy nghĩ xem có nên cho người ném Trương Hằng xuống sông thật hay không, nhưng một lát sau tấm che trên đầu Trương Hằng lại bị dỡ ra.
Giọng nói lạnh như đá cẩm thạch vang lên, "Giờ ngươi có thể ra ngoài."
Nghe vậy, Trương Hằng bò ra khỏi không gian nhỏ hẹp trong xe, sau đó chỉ vào miếng vải đen trên mặt mình, "Thứ này thì sao?"
"Đừng được voi đòi tiên, tốt nhất là vẫn nên ngoan ngoãn mang nó theo nếu không muốn c·h·ết."
"Xem ra khoảng thời gian gần đây các người cũng chẳng dễ sống gì, cứ phải cẩn thận như vậy thì sống có gì hay chứ."
Miếng vải đen không bịt kín hoàn toàn, ánh đèn bên ngoài vẫn có thể xuyên qua, Trương Hằng cũng có thể thấy được hình dáng mơ hồ, chắc là bản thân nữ tế ti, có điều trên mặt đối phương hẳn vẫn đeo mặt nạ, nói cách khác dù hắn có đột nhiên xé miếng vải xuống thì cũng không thấy được mặt thật của đối phương.
Ý nghĩa lớn nhất của miếng vải là kiểm tra xem hắn có trung thành hay không.
Nữ tế ti nghe vậy không ý kiến, chỉ nói, "Chúng ta không cần sống có ý nghĩa, chỉ cần nhớ rõ ý nghĩa tồn tại của mỗi người là được."
"Tín ngưỡng thuần túy thật, đáng khâm phục." Trương Hằng dừng một lát, "Nhưng xin thứ lỗi cho ta nói thẳng, nếu thật như vậy, vậy tại sao ngươi phải giấu diếm mọi người để tự mình gặp ta?"
Nữ tế ti cười, tiếng cười của nàng cũng lạnh lẽo như giọng nói, "Ngươi cảm thấy mình biết tất cả mọi chuyện sao?"
"Bản thân ta chưa từng nói vậy." Trương Hằng bình tĩnh nói.
"Ngươi đúng là cuồng vọng tự đại như lời đồn, cảm thấy mình thắng được quán quân ở đấu trường Flavie, rồi ngoài ý muốn giành được tự do thì không còn xem Tổ Chức Cân Bằng ra gì."
"Ta không nghĩ việc mình giành được tự do là ngoài ý muốn." Trương Hằng thản nhiên đáp.
"Vậy ngươi cũng không ngốc đến mức đó, bọn ta đã cho ngươi tự do thì đương nhiên cũng có thể cướp lại nó từ ngươi, bất kể ngươi có ôm chân được Commodus hay không." Nữ tế ti lạnh lùng nói.
"Nghe ra đồng minh chính trị của các người cũng mạnh mẽ đấy, như vậy ta an tâm rồi, đã thế, ngươi tìm ta còn có chuyện gì?"
Nữ tế ti hừ một tiếng, "Có một việc muốn ngươi hoàn thành."
"Đây là thần dụ sao?"
"Không phải." Nữ tế im lặng một hồi rồi đáp.
"Vậy là lệnh của Hội Nghị Khách Ưu tú sao, đạt được quá nửa khách ưu tú đồng ý?"
"Cũng không phải."
"À, vậy thì tại sao ta phải nghe ngươi?" Trương Hằng nói.
Trên đường đến đây, Trương Hằng vẫn luôn suy nghĩ nguyên nhân nữ tế ti đột nhiên gặp mặt mình, với thân phận của đối phương thì không cần phải mạo hiểm làm những chuyện thế này, huống hồ còn phải giấu diếm những khách ưu tú khác của Tổ Chức Cân Bằng, mà ngay khi hai người vừa gặp mặt nàng đã tỏ rõ địch ý, chuyện này cũng hơi lạ thường.
Trương Hằng cẩn thận nhớ lại, mình trước đó hẳn là không làm chuyện gì đắc tội nàng, vậy việc đối phương thái độ như vậy thì chỉ có một khả năng.
- Đối phương có việc nhờ hắn nhưng lại không muốn bị hắn nắm thóp, cho nên mới áp dụng cách này, vừa gặp mặt đã dọa hắn, muốn chiếm thế chủ động, đây là một thủ đoạn chính trị rất cao tay.
Có điều chiêu này dùng đối phó những khách ưu tú đơn thuần không có kinh nghiệm chính trị thì được, đem ra đối phó Trương Hằng thì là có hơi tính toán nhiều, khi còn ở Nassau, Trương Hằng đã xoay sở rất tốt trong hoàn cảnh chính trị phức tạp ở hòn đảo đó, làm sao có thể bị nàng hù dễ dàng như vậy.
Cho nên cuộc đối thoại vừa rồi giữa hai người đầy mùi thu‌ốc súng, hai bên giương cung bạt kiếm, không ai chịu nhường ai, cuối cùng là thế cân bằng.
Nhưng kết quả này với nữ tế ti mà nói là thất bại, vì nàng là bên có việc nhờ, một khi đã mất chủ động thì đồng nghĩa việc nàng sẽ không có bao nhiêu quyền mặc cả trong cuộc đàm phán sau đó.
Nhưng Trương Hằng cũng không ép quá gắt, dù sao đàm phán thì trước hết vẫn phải nghe đối phương báo giá. Thế là hắn nói, "Vậy cứ nói xem ngươi muốn ta làm gì đi."
"Ta mong ngươi khi tìm thấy Orderlus thì đừng giết hắn vội." Nữ tế ti nói ra một câu kinh người.
Trương Hằng nhướn mày, "Chờ đã, ta không nghe lầm chứ, ngươi, một tế tự của Kreuz, đang yêu cầu ta không giết mục tiêu của thần dụ?"
"Không, ta không có bảo ngươi tha cho Orderlus, ta chỉ bảo ngươi khi tìm thấy hắn đừng giết nhanh như vậy." Nữ tế ti nhấn mạnh, "Tình hình có biến trong khoảng thời gian này, ta cần tìm hiểu vài chuyện từ hắn trước đã, cho nên ta hy vọng sau khi ngươi tìm được tung tích của hắn thì hãy báo cho ta, ta sẽ phái người nói chuyện với hắn, nhưng yên tâm, sau đó ta vẫn sẽ để lại hắn cho ngươi để ngươi hoàn thành khảo thí, ngươi sẽ không thiệt thòi gì."
"Nghe ra thần minh mà ngươi tín ngưỡng hình như cũng có chút không nhìn xa trông rộng nhỉ, vậy sau đó thì sao?"
"Sau đó chẳng phải ngươi muốn vào thư viện sao? Vì vấn đề lập trường tín ngưỡng, những khách ưu tú khác của tổ chức có thể sẽ không đồng ý cho ngươi vào thư viện, nhưng ta có thể trực tiếp mang ngươi vào, bỏ qua biểu quyết của Hội Nghị Khách Ưu Tú, ngươi giúp ta ta giúp ngươi, chúng ta có cùng nhu cầu, ngươi thấy sao?" Nữ tế ti cuối cùng cũng tung ra quân bài của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận