Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 142: Khách không mời mà đến

Không có thương nhân nào thích cạnh tranh, bởi vì cạnh tranh đồng nghĩa với việc lợi nhuận bị tổn thất. Dù là giành giật khách hàng bằng cách nâng giá thu mua, hay giúp kẻ có dã tâm đoạt quyền, cũng đều vô hình chung làm tăng chi phí. Theo như Dufresne giới thiệu, trước đây đã từng có người tính đến chuyện thành lập liên minh thương mại, nhưng vấn đề phân chia lợi ích nội bộ luôn không thể giải quyết. Vì không có phương án phân chia lợi ích nào làm tất cả mọi người đều thỏa mãn. Thế là những kẻ không hài lòng tiếp tục cách làm cũ, nâng giá thu mua, thông qua mua chuộc và phản bội để tăng thêm đồng minh. Rất nhanh những thương nhân gia nhập liên minh đều không chịu nổi, trơ mắt nhìn đồng bạn hợp tác của mình bị lôi kéo đi mất, không ai có thể ngồi yên được nữa. Thế là mọi người nhao nhao ném những thỏa thuận trước đây ra sau đầu. Cuối cùng liên minh mới thành lập chưa đầy ba tháng đã tuyên bố giải tán trong một cuộc đại chiến tranh giành người ồn ào.
Chuyện này xảy ra cách đây ba năm. Theo lý thuyết những thương nhân chợ đen đó ký ức sẽ không ngắn ngủi như vậy, không có lý gì lại đâm đầu vào chỗ chết lần nữa, hiển nhiên có biến cố gì đó mà bọn họ không biết đã xảy ra.
Dufresne nói, "Ngày mai ta sẽ đi điều tra chuyện này xem sao, xem rốt cuộc là chuyện gì."
Trương Hằng gật đầu, khi chưa hiểu rõ tình hình cụ thể thì hắn cũng không có biện pháp gì hay.
Sau đó hai người lại theo kế hoạch đã định đi thăm hỏi thương nhân buôn bán vũ khí trên đảo. Bởi vì Trương Hằng bọn họ cướp được một chiếc tàu hộ vệ của hải quân, trên tàu vũ khí trang bị rất đầy đủ, chỉ tính riêng súng kíp cũng đã có năm mươi khẩu, quân đao cũng có sáu mươi thanh. Tạm thời thì không cần mua vũ khí, nhưng sau này giao chiến đạn dược dự trữ chắc chắn sẽ giảm bớt, đến lúc đó sẽ cần bổ sung định kỳ.
Trương Hằng tìm Bael, người từng hợp tác với mình một lần. Bốn khẩu súng ngắn và một khẩu súng trường của hắn đều là mua từ chỗ người này. Hai bên coi như là quen biết nhau và hiểu rõ nhau.
So với những thương nhân chợ đen kia, thái độ của Bael nhiệt tình hơn nhiều. Không những tự mình mời hai người vào phòng, còn cho hầu gái pha cà phê, đầu tiên là chúc mừng Trương Hằng trở thành thuyền trưởng và đạt được danh hiệu Ác Điểu, sau đó mới vào đề chính.
Khi nghe hai người nói về ý đồ của mình, Bael không khỏi nhíu mày, "Những cái khác đều dễ nói, nhưng pháo hạm 24 pound thì có hơi phiền phức. Dân trên đảo phần lớn dùng pháo 6 và 9 pound là chủ yếu, 12 pound còn ít thấy, pháo 24 pound thì gần như chỉ có hải quân mới dùng."
Trương Hằng biết những gì Bael nói đều là sự thật, không phải cố ý nâng giá. Điều này xem như là một nỗi phiền muộn ngọt ngào của hắn. Hỏa lực trên tàu Ác Điểu vượt xa các thương thuyền thông thường, pháo 12 pound là chủ lực, ngoài ra còn có 8 khẩu pháo 24 pound uy lực lớn hơn. Nhưng việc tìm kiếm đạn pháo cũng là một vấn đề đau đầu. May mà Bael không hoàn toàn bó tay. Thương nhân buôn vũ khí ngập ngừng rồi nói tiếp, "Ta có chút quan hệ với hải quân, có lẽ sẽ nghĩ ra cách giúp ngươi tìm đạn pháo, nhưng không đảm bảo thành công, mà giá cả chắc cũng không rẻ."
Trương Hằng tỏ ý đã hiểu, lượng đạn dược dự trữ trên tàu Ác Điểu hiện tại còn đủ, việc này cũng không quá gấp. Sau đó Dufresne và Bael bắt đầu rà soát đối chiếu giá mua sắm vũ khí đạn dược, người trước đã có 5 năm làm quản lý hậu cần trên tàu Sư Tử Biển, rất am hiểu tình hình thị trường trên đảo, hai bên đều không có ý lừa gạt nhau nên mọi việc diễn ra rất thuận lợi.
Đây cũng chính là lý do vì sao các thuyền hải tặc đều muốn thuê những nhân tài chuyên nghiệp giàu kinh nghiệm. Nếu không phải vì đấu đá quyền lực trên tàu Sư Tử Biển, Trương Hằng muốn tìm được những thuyền viên như Dufresne và Billy chỉ có thể trông chờ vào vận may.
Thương nhân vũ khí trên đảo không nhiều bằng thương nhân chợ đen, cạnh tranh cũng không khốc liệt như vậy, nhưng dù thế, việc có thêm một khách hàng lâu dài khiến tâm tình Bael rất tốt. Thấy thời gian không còn sớm, hắn liền tiện thể mời hai người ở lại dùng bữa tối, nhưng Trương Hằng và Dufresne từ chối.
Vợ và con của người quản lý hậu cần đều ở trên đảo, vừa xuống tàu còn chưa kịp về nhà, thấy công việc đều đã hoàn thành tốt đẹp nên không muốn trì hoãn nữa, còn Trương Hằng thì nhớ đến Annie chắc vẫn còn ở ngoài chưa ăn cơm nên quyết định đi tìm cô.
Nhưng khi hắn đến bãi biển, lại nghe những người xung quanh kể hôm nay thiếu nữ tóc đỏ đã đại phát thần uy, không những đánh cho hai người phụ trách kiểm tra gục đầu nhận thua, sau đó còn dùng một tay lần lượt đánh bại mấy người đứng ra thách đấu, cuối cùng mọi người tâm phục khẩu phục, cùng nhau kéo nhau đến quán rượu uống rượu.
Trương Hằng hoàn toàn không bất ngờ về kết quả này, chuyện này nghe qua cũng rất giống Annie, có lẽ chỉ có cô mới có thể dùng phương pháp này mà nhanh chóng lấy được sự tôn trọng của những thuyền viên khác. Thực tế nếu không phải vì giới tính, cô tuyệt đối không nên rơi vào cảnh thảm hại như vậy.
Dù sao thì, với màn biểu diễn vừa rồi, không chỉ Billy không còn gì để nói, những lời chỉ trích Annie trở thành thuyền phó cũng sẽ giảm bớt đi nhiều. Trương Hằng không đi tìm cô gái tóc đỏ ở quán rượu, cũng không lo lắng cô gặp chuyện gì. Ở trên đảo lâu như vậy, không có ngày nào Annie không gây chuyện, nhưng Trương Hằng chưa từng thấy cô chịu thiệt gì, mà nói riêng về uống rượu, toàn bộ Nassau chắc cũng không ai là đối thủ của cô.
Vậy nên sau đó Trương Hằng đi thẳng về bến tàu để trở về chỗ ở, nhưng khi sắp tới cửa hắn đột nhiên dừng bước.
Trương Hằng nhíu mày, hắn chú ý đến cánh cửa khép hờ. Với tính cách tùy tiện của Annie, khi ra ngoài chỉ có hai khả năng, một là đóng chặt, hai là mở toang ra, hầu như không có khả năng thứ ba.
Ngoài ra, Trương Hằng còn thấy rèm cửa bị kéo lại sau cánh cửa, đây cũng không phải việc mà Annie sẽ làm.
Trương Hằng rút một khẩu súng ngắn bên hông ra, nhưng lại hơi nghi hoặc, hôm nay ở Nassau hắn không có kẻ thù nào. Cùng lắm thì do chuyện của Owen mà có chút khúc mắc với Frazer. Nhưng Nữ Hoàng Báo Thù của Annie bây giờ còn chưa về, theo lý thuyết thì Frazer không thể nhanh biết chuyện trên đó được.
Huống chi cho dù hắn có biết, hắn cũng nên lo lắng việc Râu Đen và Auroff trả thù hắn, chứ không phải lại đến tìm đường chết trêu chọc một người đã có chiến hạm.
Bởi vậy Trương Hằng cũng không đoán ra vị khách không mời mà đến tối nay là ai.
Hay là chỉ một tên trộm bình thường?
Nhưng Trương Hằng không hề mất cảnh giác, hắn không biết kẻ đó có còn trong phòng không. Dùng quân đao trong tay nhẹ nhàng chọn then cửa, sau đó cả người đột ngột xông về phía cửa. Trương Hằng đã từng sửa sang lại căn nhà này khi nhận thuê, nhưng về sau có chút lười biếng. Một cánh cửa đã long lay sắp hỏng, thấy có vẻ vẫn trụ được thêm chút nữa, Trương Hằng cũng kệ.
Không ngờ cánh cửa sổ bây giờ lại có đất dụng võ theo một cách khác. Trương Hằng rất nhẹ nhàng phá cửa sổ mà vào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận