Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 158: Marcus phiền não

Chương 158: Nỗi phiền muộn của Marcus
Người phụ trách tiếp đón các đấu sĩ của trường đấu giác đấu là một người Slav hơi bị tật ở chân.
Hắn dẫn đầu mọi người tập trung trước ở trong đấu trường, làm quen với sân bãi, sau đó chờ khi tất cả mọi người đến đông đủ sẽ nhắc lại một lần nữa quy tắc đối chiến, buổi trưa cơ bản đều sắp xếp các tiết mục biểu diễn của đấu sĩ thú, sân thi đấu đã thu thập không ít kỳ trân dị thú từ khắp nơi trên đất nước, để cho các đấu sĩ thú có thể biểu diễn kỹ năng thuần hóa của bọn họ hoặc là dã thú biểu hiện sự hung tợn của chúng.
Buổi chiều, đến lượt các đấu sĩ giác đấu lên sàn, giống với những gì Trương Hằng đã trải qua khi ở đấu trường của Victor, biểu diễn giác đấu tại rạp hình tròn của Flavie cũng chia thành rất nhiều hạng mục, và dù là hạng mục nào thì chỉ có đấu sĩ giác đấu chiến thắng mới có thể thăng cấp vào vòng tiếp theo.
Cuối cùng, đấu trường sẽ chọn ra 72 đấu sĩ, tham dự trận hỗn chiến cuối cùng.
Đúng vậy, tình huống hiện tại rất giống với trận hỗn chiến mười hai người mà Trương Hằng đã tham gia trước đó, chỉ khác là các đấu sĩ giác đấu đều chiến đấu một mình, cuối cùng người thắng trận sẽ là nhà vô địch của màn biểu diễn giác đấu này.
Bề ngoài đây có vẻ như là một hình thức chiến đấu cực kỳ công bằng, nhưng trên thực tế lại không phải vậy, ai cũng biết, đấu sĩ giác đấu cũng có rất nhiều loại, cho dù là trận hỗn chiến mười hai người được yêu thích nhất ở đấu trường của Victor, cũng không đem tất cả các loại hình đấu sĩ giác đấu đặt chung với nhau, bởi vì có một vài nghề nghiệp đấu sĩ giác đấu thực sự quá lỗi, tỉ như đấu sĩ giác đấu kỵ sĩ và đấu sĩ giác đấu chiến xa, cái trước được trang bị ngựa, còn cái sau thì trực tiếp điều khiển chiến xa, ngoài ra còn có đấu sĩ giác đấu xạ thủ.
Trong tình huống bình thường những đấu sĩ giác đấu có nghề nghiệp đặc thù này sẽ chơi theo kiểu của riêng mình, tỉ như xạ thủ đấu với xạ thủ, chiến xa đấu với chiến xa.
Nhưng mà để tăng tính hấp dẫn, lần biểu diễn giác đấu này đã lần đầu tiên tập trung tất cả các đấu sĩ giác đấu vào cùng một chỗ, cứ như vậy dù trước đây đấu sĩ giác đấu lưới được mọi người đánh giá cao nếu không cẩn thận đối đầu với một nghề nghiệp mạnh hơn cũng có thể lật thuyền, nhưng ngược lại, đấu sĩ giác đấu giành được chức vô địch cuối cùng sẽ có giá trị cao hơn rất nhiều.
Trương Hằng cũng gặp được mấy người quen cũ khi làm quen với sân bãi, Tirith Philos, kẻ cuồng sức mạnh có biệt danh là người khổng lồ, người đạt kia Nga tư Reis màu sắc của đấu trường Isaias, dĩ nhiên còn có Satonolos, người mà hắn vừa mới kết oán, kẻ sau đang lạnh lùng nhìn hắn, Trương Hằng tin rằng, trong biểu diễn giác đấu sắp tới, chỉ cần có cơ hội, Satonolos chắc chắn sẽ không do dự xử lý hắn.
Ngoài ra còn có một số đấu sĩ giác đấu có nghề nghiệp đặc thù khác cũng đáng để chú ý.
Trương Hằng và mọi người chỉ khởi động sơ một chút, sau đó được đưa tới phòng nghỉ ở bên cạnh, bọn họ sẽ phải ở đây đợi cho đến khi đến lượt mình ra sân, cũng may là đấu trường đã chuẩn bị bữa sáng và bữa trưa cho bọn họ, đồng thời nếu cần còn có hai phòng huấn luyện nhỏ ở sát vách.
Về sau Marcus cũng đã đến rạp hát hình tròn của Flavie để cổ vũ tinh thần cho các đấu sĩ giác đấu dưới trướng của mình, "Các vị, đã đến lúc kiểm chứng những lời thề mà các ngươi từng lập, bảo vệ danh dự của đấu trường Victor, khi các ngươi đứng ở trên sân đấu, thì người mà các ngươi đại diện không chỉ là chính bản thân mình, mà còn là đấu trường sau lưng các ngươi, vì vậy dù đối thủ của ngươi là ai đi chăng nữa, cũng đừng khiếp sợ, đừng e ngại, hãy thể hiện thực lực và dũng khí của mình, Nữ Thần Báo Thù Nemesis sẽ mãi mãi phù hộ các ngươi!"
Nói xong, Marcus còn cố ý nhìn Trương Hằng nhiều hơn một chút, Trương Hằng cũng khẽ gật đầu với hắn.
Marcus thấy thế thì cảm thấy an tâm hơn một chút, hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán, dù biểu diễn giác đấu không cần hắn ra sân, nhưng khi nghĩ đến việc cuộc biểu diễn này rất có thể sẽ ảnh hưởng đến sự hưng suy của các trường đấu sĩ giác đấu ít nhất trong vài chục năm tới, có nghĩa là một số tiền lớn, hắn thậm chí đã không thể ngủ ngon vào đêm hôm qua.
Mặt khác, hắn coi như đã thấy rõ ý nghĩa của việc Trương Hằng khó khống chế hơn so với những gì hắn đã nói trước đó.
Xung đột giữa Trương Hằng và Satonolos đêm hôm qua chắc chắn là việc mà hắn không hề muốn thấy, nhưng may là kết quả cuối cùng là bất phân thắng bại, và Trương Hằng còn hơi chiếm thế thượng phong một chút, nhưng Marcus cảm thấy trận chiến này hoàn toàn không cần thiết nếu nhìn từ góc độ rủi ro và lợi ích, thắng thì chẳng có lợi ích lớn bao nhiêu, còn thua thì cái kết của Trương Hằng cũng sẽ giống như đấu sĩ giác đấu nước ngoài bị đập nát đầu trước đó, như vậy thì biểu diễn giác đấu còn chưa bắt đầu mà Victor đã tự làm tổn thất át chủ bài của mình.
Mặt khác, hắn cũng nhận ra được Trương Hằng muốn lấy lòng Commodus, điểm này ngược lại phù hợp với lợi ích của hắn, Marcus tự nhiên cũng hy vọng hoàng đế trẻ tuổi có thể chú ý đến trường đấu sĩ của mình, đến đấu trường Victor xem biểu diễn nhiều hơn, việc này còn hữu hiệu hơn bất kỳ tuyên truyền nào, nhưng mà Trương Hằng lại không hề thương lượng với hắn về chuyện này, hoàn toàn tự mình quyết định, đồng thời ẩn ẩn có ý muốn nương vào đường dây của Commodus để từ đó thoát khỏi trường đấu sĩ giác đấu, khiến Marcus có chút không thoải mái.
Nhưng bây giờ hắn cần Trương Hằng giành chiến thắng trong cuộc biểu diễn giác đấu này, bởi vậy coi như có ý nghĩ gì cũng chỉ có thể tạm gác lại, còn những chuyện khác thì chỉ có thể chờ sau khi biểu diễn giác đấu kết thúc rồi tính tiếp.
Đương nhiên, nếu như Trương Hằng thật sự giành được chức vô địch, thì hắn sẽ càng tiến thêm một bước thoát khỏi sự khống chế của Marcus, nhưng đây cũng là một loại nỗi phiền muộn ngọt ngào nào đó, Marcus cũng không ở lại phòng nghỉ của các đấu sĩ giác đấu quá lâu, nói vài câu qua loa rồi rời đi, hắn có vị trí ở trên khán đài, tiếp theo hắn sẽ ở đó để theo dõi trận đấu.
Vừa lúc hắn rời đi, một bóng người khác đã xuất hiện trước mặt Trương Hằng.
Khi Satonolos đứng dậy đi về phía Trương Hằng, lính canh của phòng nghỉ ngay lập tức cũng rút vũ khí ra, lớn tiếng cảnh cáo người vừa đến, dù ở bất cứ đấu trường nào thì phòng nghỉ cũng đều cấm đấu sĩ giác đấu động thủ, mặc kệ giữa hai bên có ân oán gì, thì cũng phải để ở trên sân đấu giải quyết.
Nhưng Satonolos lại phớt lờ những lời cảnh cáo đó, đi thẳng đến trước mặt Trương Hằng, lên tiếng.
"Ta sẽ cầu nguyện cho ngươi, người phương Đông, để ngươi có thể một đường giành chiến thắng cho đến trận hỗn chiến cuối cùng, bởi vì đến lúc đó cái đầu của ngươi sẽ thuộc về ta, chỉ cần ta cầm được vũ khí, chuyện tối ngày hôm qua sẽ không thể tái diễn."
"Vậy sao." Trương Hằng nghe vậy thì gật đầu, "Nếu như cả hai chúng ta đều cầm vũ khí thì chuyện tối hôm qua chắc chắn sẽ không xảy ra."
Lính canh phòng nghỉ bị áp lực mà Satonolos mang đến buộc phải gọi thêm đồng đội của mình ở gần đó đến, nhưng khi họ tập hợp đủ người thì Satonolos đã trở về chỗ ngồi của mình, đồng thời không liếc nhìn Trương Hằng một cái nào nữa.
Và rất nhanh không lâu sau đó, mọi người đã nghe thấy tiếng bước chân và tiếng huyên náo từ trên đầu, biết rằng đây là người xem đã bắt đầu vào sân.
Lần biểu diễn giác đấu này do Nguyên lão viện trù bị, hoàng thất bỏ vốn, chuyên để cung cấp hoạt động giải trí cho người dân trong thành Rome, thu hút lòng dân, bởi vậy cũng không thu bất kỳ phí tổn nào, dĩ nhiên dù có đến chín vạn chỗ ngồi, nhưng so với 1,5 triệu dân của thành Rome thì vẫn có chút không đủ.
Trong đó quý tộc khỏi cần phải nói, có khu vực tương ứng để cho họ an tọa, còn người dân muốn vào sân thì cần một loại quân bài, hơi giống vé vào cửa xem buổi hòa nhạc ở hậu thế, phía trên sẽ có khắc vị trí chỗ ngồi trên khán đài, còn có số dãy và khu vực của cổng ra vào, đảm bảo ai cũng có thể vào sân một cách trật tự.
Bạn cần đăng nhập để bình luận