Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 369: Quyết chiến chi địa

Chương 369: Quyết chiến chi địa
Số 0 tận mắt thấy đặc biệt hành động tiểu đội bốn người xông vào trước mặt quán rượu. Đối phương chân trước vừa mới vào cửa, chân sau hắn liền dẫn người phong bế tất cả lối ra của khách sạn, đồng thời thông báo cho cảnh sát Liên Bang phía sau chạy đến bố phòng. Bất quá so với những cảnh sát bình thường này, Số 0 vẫn là muốn tin tưởng đội viên trong tiểu đội của mình hơn, hiện tại đội phản ứng nhanh trừ hắn ra còn có ba thành viên ở đây, nếu là chiến đấu trực diện những người này ngược lại đủ sức bắt được mục tiêu, nhưng hiện tại những tên mặc giáp xương ngoài đã trốn vào trong quán rượu, Số 0 không thể không phân ra một ít nhân lực phụ trách phong tỏa bên ngoài, nếu chỉ dựa vào mấy cảnh sát Liên Bang kia, e rằng rất khó ngăn được những tên địch nhân được huấn luyện nghiêm chỉnh này, mà như vậy nhân lực bên Số 0 cũng có chút thiếu thốn.
Số 0 lúc này cũng bắt đầu nhớ nhung ba người được phái đến công viên trò chơi, nếu thuận lợi thì lúc này bọn họ đã cứu được số 6, xử lý xong Trương Hằng, nếu bọn họ có thể kịp thời quay về thì trận chiến tiếp theo cũng sẽ không có sơ sót nào. Nhưng mà tin tức mà Số 0 gửi đi năm phút trước giống như đá ném xuống biển, đến giờ vẫn không nhận được phản hồi nào, ngược lại là phía cảnh sát Liên Bang trước đó không lâu truyền đến một tin mới, nói rằng phát hiện một chiếc xe ô tô mang nguồn năng lượng màu đỏ, có vẻ đang theo dõi phía sau, về sau có hai chiếc xe cảnh sát đến vây bắt đối phương. Nhưng ngay sau đó không biết từ đâu lại xuất hiện một chiếc xe cảnh sát, chiếc xe này không hiểu sao lại nổi điên, tấn công hai chiếc xe cảnh sát kia, rồi nhanh chóng biến mất tại lối vào đường hầm.
Số 0 cau mày, hắn đã dự cảm được có thể đã có chuyện xảy ra ở công viên trò chơi, nói thật thì việc này có hơi vượt quá dự liệu của hắn, vốn cho rằng ba đội viên cộng thêm hơn hai mươi cảnh sát Liên Bang cũng đủ để đối phó hai người kia, nhưng xem ra bây giờ thì hắn đã đánh giá thấp tên Trương Hằng kia, ba đội viên được phái đến công viên trò chơi có lẽ lành ít dữ nhiều rồi. Rõ ràng cục diện bên này đã dần dần nằm trong sự kiểm soát của hắn, cuối cùng bốn đội viên đặc biệt hành động còn lại bị ép không còn đường chạy, nhưng hết lần này tới lần khác đúng lúc không nên xảy ra sai sót lại xảy ra sơ sót, khiến Số 0 cũng có chút đau đầu.
Trước đó Trương Hằng tìm đến hắn hợp tác, Số 0 cũng không hề do dự mà đồng ý ngay, bởi vì nhiệm vụ đầu tiên của hắn là chặn hàng, còn về Trương Hằng, việc hắn liên tiếp giải quyết hai đội viên của mình quả thật khiến hắn sinh ra một chút hiếu kỳ, nhưng cũng không quá để trong lòng, hắn cho rằng đây là nội chiến của bên G tiên sinh, đối với đội phản ứng nhanh mà nói là cơ hội ngàn năm có một, chuyện dẫn xà xuất động thế nào cũng là một vụ làm ăn có lời. Đương nhiên cái gọi là làm ăn phải được xây dựng trên cơ sở đôi bên cùng có lợi, hoặc ít nhất là tự nhận là có lợi, Số 0 đại khái cũng đoán được mục đích của Trương Hằng, nhưng hắn cho rằng đó chỉ là ý nghĩ viển vông của đối phương.
Mà bây giờ chuyện mà trước đó trông như là ý nghĩ viển vông lại sắp thành sự thật, Số 0 cũng không thể không thừa nhận cục diện trước mắt đang phát triển theo hướng mà Trương Hằng mong muốn, cuộc chiến truy đuổi con mồi này lại có thêm một thợ săn mới, hơn nữa còn là một thợ săn tương đối nguy hiểm. Số 0 cũng cảm thấy được một cảm giác cấp bách đã lâu, hắn đã tiếp thu đầy đủ những bài học trước đó, cuối cùng quyết định lật đổ kế hoạch tác chiến mới quyết định không lâu trước đó, không còn phân tán nhân lực nữa.
Lần này hai bên đổi vị trí, Số 0 đến được mục đích trước một bước, điều này giúp hắn có thời gian tiến hành bố trí trước một chút, cho dù trước sau đã có một nửa nhân lực rơi vào tay Trương Hằng, nhưng Số 0 nhờ vậy cũng nắm bắt được không ít tin tức liên quan đến Trương Hằng, Số 0 vẫn có lòng tin giải quyết được cái phiền phức khó nhằn này. Trận trò chơi này chỉ mới bắt đầu, người có thể cười đến cuối cùng mới thực sự là người chiến thắng....
...Một bên khác, Trương Hằng lái xe cảnh sát dừng lại trước một cửa hàng, qua một ngã tư đường là điểm đến cuối cùng, quán rượu Bốn Châu, Phong Tử ngồi ở ghế phụ sau khi xe dừng hẳn vẫn cứ im lặng hồi lâu, nàng nắm chặt tay vịn trần xe, vì quá sức nên các khớp ngón tay cũng hơi trắng bệch. Mãi đến khi Trương Hằng tháo dây an toàn cho nàng, Phong Tử mới như là tỉnh lại, có chút mơ hồ nói, "Chúng ta đến rồi sao?"
"Ừm, không sai, cô sao thế, không sao chứ?" Trương Hằng hỏi.
"Ta quá may mắn là còn sống, chuyện này ta không muốn làm lại lần thứ hai đâu." Phong Tử một bộ biểu lộ như vừa sống sót sau tai nạn, nàng vẫn luôn cảm thấy thần kinh mình đủ mạnh, không chỉ là so với nữ giới mà ngay cả so với nam giới cũng thế, trước đó bị hai chiếc xe cảnh sát bao vây nàng cũng không hề căng thẳng đến vậy, còn định sẽ đâm ngược hướng với đối phương, kết quả chỉ là theo chân Trương Hằng cùng nhau "lướt ván", nửa đường nàng mấy lần chút nữa đã không nhịn được mà hét lên, đến giờ tim vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Sau đó Trương Hằng từ ghế sau lấy xuống một bộ đồng phục cảnh sát thay, lại chọn lấy hai khẩu súng, cùng với khẩu súng trường nhỏ tìm được trên tay số 3 mang theo bên mình, còn 【Tàng Sao】 thì bị hắn tạm thời gửi cho Phong Tử. "Chiếc xe cảnh sát này quá dễ thấy, cô tốt nhất là đừng đợi trên này, còn nhớ nơi mà chúng ta đi qua trước đó có một tiệm mạt chược không, đến đó chờ đi, tiện thể giúp tôi để mắt đến bên ngoài quán rượu xem có lực lượng cảnh sát nào khác đến chi viện không."
"Rõ." Phong Tử kìm nén cảm giác buồn nôn trong lòng, nhìn Trương Hằng lại lấy thêm mấy băng đạn, đặt ở trên người, ngừng lại một chút nói, "Này, tên kia, anh nợ tôi một giấc ngủ đó, nhất định phải sống mà về để tôi ngủ đó."
"Không chỉ thế, ta còn dự định cho bọn chúng một bất ngờ." Trương Hằng thản nhiên nói.
Chọn xong vũ khí trang bị, Trương Hằng đi bộ thẳng đến bên ngoài khách sạn, ngoài dự liệu của hắn, ở đây không nhìn thấy bóng dáng của đội phản ứng nhanh, người phụ trách chỉ huy là một trưởng cảnh sát của cục cảnh sát Liên Bang ở tầng hai. Trương Hằng đại khái cũng đoán được ý đồ của Số 0, nước cờ này của gã không hẳn là một nước cờ mạo hiểm, mà là đem toàn bộ việc phong tỏa bên ngoài quán rượu giao cho cảnh sát Liên Bang, rủi ro của việc này là nếu như đội đặc biệt hành động ý thức được phòng ngự bên ngoài yếu đi thì có thể phá vòng vây mà ra.
Nhưng việc này thật ra cũng không tổn thất gì quá lớn với đội phản ứng nhanh, nếu Số 0 có thể dồn ép các thành viên còn lại của đội đặc biệt hành động đến đường cùng một lần, đương nhiên có thể tiếp tục dồn ép lần hai, cho nên đây là rủi ro mà Số 0 có thể gánh vác, mà bốn người còn lại của đội đặc biệt hành động đã chạy trốn một thời gian dài như vậy, tinh thần và thể xác đã rất mệt mỏi, có khi đã không còn muốn chạy tiếp nữa, với bọn họ thì thà rằng đừng như chuột đồng bị người đuổi chạy tán loạn khắp nơi, còn không bằng cứ ở lại chỗ này tử chiến đến cùng.
Cho nên khả năng rất cao, đây chính là nơi quyết chiến cuối cùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận