Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 348: Đao vs đao

Hồng dùng một dao bức lui Trương Hằng, nhưng sau đó không tiếp tục tấn công mà ném thẳng con dao găm trong tay đi, mục tiêu của nàng rất rõ ràng, vẫn là muốn dùng khẩu súng ngắn trên bàn để kết thúc trận chiến, cho nên việc ném dao chỉ là để ngăn cản Trương Hằng.
Bất quá, nếu ai vì thế mà coi thường một dao vừa rồi của nàng, thì chắc chắn sẽ phải trả một cái giá thê thảm, đau đớn.
Thực tế thì những thành viên trong đội phản ứng khẩn cấp mở đầu bằng Số 0 đều là những người toàn tài đúng nghĩa, kỹ thuật phi dao của Hồng cũng cực kỳ xuất sắc.
Con dao kia nhắm thẳng tim Trương Hằng mà đến, vừa nhanh vừa chuẩn, khoảng cách giữa hai người lại rất gần, nếu Trương Hằng không tránh kịp, một dao kia có thể lấy mạng hắn ngay lập tức.
Hồng rất tự tin vào kỹ thuật phi dao của mình, nàng tin rằng dù Trương Hằng có tránh được con dao mình vừa ném, thì cũng tuyệt đối không kịp ngăn cản nàng cầm súng.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo biểu cảm trên mặt nàng liền ngưng trệ lại.
Chỉ thấy Trương Hằng căn bản không hề chậm lại, con dao bít tết trong tay hắn giống như đang làm ảo thuật, xoay tròn tung bay trên đầu ngón tay, rồi sau đó trong lúc lao lên lại trực tiếp đánh bay con dao găm đang phóng tới.
Đây là cái quỷ gì?!
Hồng trừng lớn mắt, dao pháp của chính nàng đã rất giỏi, thậm chí được biên soạn thành các loại ký ức về các lưu phái dao pháp khác nhau, để nàng có thể ứng phó đủ loại tình huống, thế mà giờ nàng lục tìm khắp kho ký ức của mình lại hoàn toàn không tìm thấy kỹ xảo nào có thể chơi dao đến trình độ này.
Thực tế, chiêu dao pháp đối phương vô tình triển lộ này đã vượt quá nhận thức của nàng.
Hồng theo bản năng cảm nhận được cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, phản ứng của nàng cũng rất nhanh, từ bỏ việc nhặt khẩu súng ngắn trên bàn, vì kế hoạch ngăn cản Trương Hằng đã thất bại, trong khoảng nửa giây ngắn ngủi này, nàng tính toán mình không thể nào nhanh tay hơn Trương Hằng để kịp giơ súng bóp cò khi hắn tới gần.
Vì vậy, Hồng dứt khoát quyết định, đá đổ chiếc bàn trước mặt, rồi sau đó che tay bị thương, chui đầu vào đám đông.
Đến lúc này những khách uống rượu đang vây xem trong quán bar mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra.
Bọn họ không ngờ được cảnh tượng ban đầu có vẻ như là một cặp tình nhân giận dỗi, cuối cùng lại biến thành một màn đẫm máu như vậy.
Từ lúc Hồng rút khẩu súng ngắn từ đùi ra, cục diện đã không còn kiểm soát, chưa nói đến việc sau đó Trương Hằng dùng dao ghim tay Hồng đang cầm súng lên bàn, rồi Hồng trực tiếp rút dao ném về phía Trương Hằng, khung cảnh trong quán bar đã trở nên hoàn toàn hỗn loạn, mọi người nhất thời không biết nên đứng về phía nào.
Dù sao, thân phận nữ giới của Hồng vẫn chiếm ưu thế lúc này. Trong diễn đàn Kỳ Điểm tửu dù sao cũng lấy nam giới làm chủ, khi chưa rõ tình hình, bọn họ cơ bản sẽ theo bản năng đứng về phía người khác phái, thậm chí vài người đàn ông cường tráng đã chuẩn bị đè Trương Hằng xuống đất.
Chỉ có Phong Tử sau một hồi ngẩn người, thì trên mặt mây đen tan hết, không hề có bất kỳ sự sợ hãi nào, ngược lại là một bộ dạng vui nở hoa, con mắt nàng nhìn Trương Hằng cũng trở nên sáng lên.
Trước đó vì có quá nhiều người nên nàng phải chen mãi mới đến được, cũng may lúc này rốt cuộc cũng chen được đến trước mặt Trương Hằng, ngay lúc nàng vừa mở miệng muốn nói gì thì chợt phát hiện hoa mắt, sau đó liền mất dấu Trương Hằng.
Phong Tử cố gắng dụi mắt, nhưng khi nhìn lại, Trương Hằng quả thật không biết đã đi đâu mất, những vị khách uống rượu khác cũng chuẩn bị bắt người cũng có cùng một thắc mắc, tất cả mọi người đều ngó nghiêng trái phải muốn tìm xem Trương Hằng trốn đi đâu.
Lòng Phong Tử căng thẳng, nàng lo nhất là Trương Hằng sẽ nhân cơ hội rời đi, đêm nay nàng rất khó khăn mới tìm được đúng cái cảm giác mạo hiểm mà mình tha thiết ước mơ, và trực giác của phụ nữ mách bảo rằng Trương Hằng vẫn còn nhiều điều bí ẩn đáng để nàng khám phá, nàng không muốn dễ dàng bỏ lỡ đối phương như vậy.
Nhưng Phong Tử không biết rằng, ngay khi nàng lo lắng quan sát xung quanh, muốn tìm ra Trương Hằng, thì một bóng hình lại lặng lẽ tiếp cận phía sau lưng nàng.
Hồng sau khi xông vào đám đông đã tháo tóc giả trên đầu, móc từ trong áo ngực ra một chiếc mặt nạ hóa trang mỏng như giấy dán lên mặt, chiếc mặt nạ hóa trang một lần này đương nhiên không thể chịu được việc nhìn kỹ, nhưng trong tình huống hiện tại nó vẫn rất hữu dụng.
Sau đó Hồng lại cởi chiếc váy đỏ đang mặc trên người, lộn ngược lại thành một bộ đồ màu đen, hoàn toàn hòa mình vào đám người, sau khi làm xong hết những điều này nàng kéo vạt áo xuống, quấn vào tay phải đang bị thương để cầm máu, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nói một cách nghiêm túc, Hồng còn chưa hề thực sự cận chiến với Trương Hằng, với tư cách là một thành viên trong đội phản ứng khẩn cấp mở đầu bằng số 0, năng lực cận chiến của Hồng đương nhiên rất mạnh, trong những tình huống khác, cô đã chọn cận chiến để phân tài cao thấp với đối thủ từ lâu, nhưng sau khi chứng kiến màn lộ dao pháp vừa rồi của Trương Hằng, Hồng không thể không thừa nhận rằng trong lòng mình cũng có chút do dự.
Đây là lần đầu tiên đối với cô, còn chưa chính thức giao đấu đã cảm thấy chưa chiến đã sợ, cảm thấy dao pháp của mình có thể không phải đối thủ của đối phương, nhưng điều này không làm Hồng cảm thấy sợ hãi, vì kho vũ khí của cô không chỉ có một loại vũ khí.
Đối với Hồng mà nói, khi cận chiến chính diện có khả năng không chiếm ưu thế thì đổi phương thức chiến đấu là được. Đội phản ứng khẩn cấp mạnh ở chỗ này, mỗi người trong bọn họ đều có mấy chục loại kỹ năng tác chiến, đủ để ứng phó đủ loại hoàn cảnh, mà tình huống hỗn loạn trong quán bar lúc này không thể nghi ngờ là phù hợp nhất cho việc hành thích.
Hồng sau khi hít sâu một hơi đã chuyển đổi mình thành một sát thủ, bất quá ngay sau đó cô đã phát hiện mình cũng mất dấu Trương Hằng, đối phương giống như cô, cũng đang ẩn mình trong đám đông.
Nhưng Hồng không hề sốt ruột, vì cô có cách ép Trương Hằng phải lộ diện.
Hồng lẳng lặng đi tới sau lưng Phong Tử, rất nhiều sát thủ khi làm nhiệm vụ, vì dẫn dụ mục tiêu sẽ cố tình đặt một cái mồi nhử, và Hồng hiện tại dự tính sẽ biến Phong Tử thành mồi nhử của mình, mặc dù cô không biết mối quan hệ giữa Trương Hằng và cô gái này, nhưng hai người rõ ràng là quen biết, cho nên Trương Hằng chắc cũng sẽ quan tâm đến sống chết của Phong Tử.
Như vậy là đủ với Hồng rồi, sau khi lướt qua một chiếc bàn cô đã tiện tay lấy thêm một con dao ăn, kế hoạch của Hồng tiếp theo như sau, sau khi áp sát Phong Tử cô sẽ đâm con dao nhỏ vào bụng Phong Tử, vị trí cụ thể là phía trên ổ bụng trái, nếu thuận lợi thì có thể sẽ đâm xuyên lá lách, gây xuất huyết ồ ạt.
Mà khi đó Phong Tử chắc sẽ kêu cứu lớn tiếng, sau đó trong một khoảng thời gian rất ngắn sẽ rơi vào tình trạng sốc, tin rằng chỉ cần Trương Hằng còn ở trong quán bar, kiểu náo động này chắc chắn sẽ khiến hắn chú ý, đến lúc đó Hồng có thể thuận lợi mò ra vị trí của Trương Hằng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hồng đã phác họa xong trong đầu tất cả những gì có thể xảy ra sau đó, và cô cũng đã đến sau lưng Phong Tử, nhưng ngay khi Hồng làm theo kế hoạch lặng lẽ giơ dao nhỏ, nhắm vào lá lách của Phong Tử, khoảnh khắc tiếp theo, một con dao găm khác đã sớm một bước kề sát cổ nàng!
Hồng hoàn toàn không biết con dao nhỏ kia xuất hiện khi nào, thực tế thì thời điểm con dao đó xuất hiện căn bản không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Đến khi cô kịp phản ứng, ánh dao đã lướt qua cổ, sau đó cô lại nghe được giọng của Trương Hằng, "Ta đã nói, chơi dao trước mặt ta không phải ý kiến hay", dừng lại một chút Trương Hằng lại bổ sung một câu, "Ám sát cũng vậy thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận