Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 49: Lòng nghi ngờ

Chương 49: Lòng nghi ngờ
Bách Thanh theo bản năng giấu điện thoại di động ra sau lưng, quay đầu lại thì thấy người nam thầy giáo mà trước đó nàng gặp ở trên bậc thang.
Người này cười nói: "Quá tốt rồi, ta đã nghĩ không biết ngươi có đến đây không, vừa rồi ta nghĩ lại thì thấy mình cũng nên đi cùng, điện thoại di động của ngươi vỡ như thế kia, e là không phải ba trăm đồng là giải quyết được." Sau đó, hắn nhìn sang ông chủ tiệm, lấy ví tiền ra từ trong túi, hỏi: "Sửa hết thì tốn bao nhiêu tiền?"
"Tám trăm." Ông chủ rành mạch nói.
Nam thầy giáo nhíu mày: "Đắt như vậy sao?"
"Chính phủ niêm yết giá thế này." Ông chủ hùng hồn nói.
"Ông đây là màn hình chính hãng sao?"
"Thì cũng không hẳn." Ông chủ chỉ vào bảng hiệu điểm sửa chữa ủy quyền của Táo bên ngoài.
Nam thầy giáo hừ mũi coi thường: "Lừa con nít hả, mấy người sửa điện thoại này ai mà chả có tấm bảng này, lên bản đồ Cao Đức tra thì toàn là ủy quyền của Táo, còn không tìm thấy cửa hàng chính hãng thật sự."
Ông chủ cười trừ.
"Màn hình của ông chắc chắn không phải hàng chính hãng rồi." Nam thầy giáo nói, "Bốn trăm đồng, không sửa thì chúng tôi đi chỗ khác."
"Đại ca, anh ép giá ghê quá, em đây cũng là người buôn bán nhỏ thôi, lãi không cao như anh nghĩ đâu, giá này là em không có lời đó." Ông chủ mặt mày cầu xin.
Không có lời thì không thể nào, nhưng mà từ tám trăm xuống bốn trăm, chênh lệch này quá lớn, trong lòng ông chủ khó chịu là chắc chắn rồi, oán thán nam thầy giáo lo chuyện bao đồng, nhưng thấy đối phương đã dùng chiêu bài đòi đi, đành phải thở dài nói: "Thôi thôi được rồi, em lỗ vốn làm vui vẻ vậy, bốn trăm thì bốn trăm."
Giải quyết xong chuyện tiền sửa điện thoại, nam thầy giáo quay sang Bách Thanh, kết quả phát hiện mặt của cô không những không có vẻ gì cảm kích, ngược lại có chút căng thẳng.
"Hình như trước đây ta chưa thấy ngươi bao giờ, ngươi là mới đến hả?" Nam thầy giáo mở miệng, phá tan bầu không khí có chút lúng túng này: "Nhưng hôm nay trường học còn có lớp mà nhỉ."
"Ta... xin nghỉ." Bách Thanh lùi lại hai bước, kết quả lưng tựa vào tủ kính.
"Thật sao?" Nam thầy giáo nháy mắt: "Quan hệ của ngươi với chủ nhiệm Cao thế nào?"
"Sao anh biết ta đi tìm chủ nhiệm Cao?" Bách Thanh cảnh giác hỏi.
"Đừng căng thẳng như thế, chỉ là nói chuyện phiếm thôi." Nam thầy giáo nhún vai, "Là bác Trịnh giữ cổng nói cho ta biết, chính ngươi nói với bác ấy mà."
"Việc này liên quan gì đến anh?" Bách Thanh hỏi.
"Không có gì, như ta đã nói, chỉ là nói chuyện vu vơ." Nam thầy giáo lộ ra vẻ bất đắc dĩ, "Tính tình của ngươi hình như không tốt lắm."
"Đó là do tôi không thích tùy tiện nói chuyện với người lạ." Bách Thanh đáp.
"Được thôi." Nam thầy giáo gật nhẹ đầu, "Ta vốn còn muốn đợi sửa xong điện thoại rồi đưa ngươi về nhà."
"Không cần, cảm ơn, tôi tự có chân, có thể tự về." Bách Thanh nói thẳng.
Lúc này, ngay cả ông chủ tiệm sửa điện thoại cũng nhận ra mùi thuốc súng giữa hai người, ngẩng đầu nghi hoặc đánh giá hai người, không tài nào đoán được bọn họ rốt cuộc có quan hệ gì.
Nam thầy giáo lùi về sau nửa bước, giơ tay ra hiệu bảo Bách Thanh bình tĩnh: "Được được được, ta không hỏi nữa được chưa."
"Vậy anh còn ở lại đây làm gì?"
Nam thầy giáo nghe vậy thì bật cười vì tức: "Con bé này cũng quá bất lịch sự, cha mẹ bình thường dạy dỗ ngươi thế nào vậy, ta giúp ngươi sửa điện thoại không cảm ơn còn chưa tính, còn nói ra mấy lời này, vậy tự ngươi chơi đi, ta không hầu." Nói rồi hắn xoay người đi thẳng ra khỏi tiệm sửa điện thoại.
Bách Thanh thấy thế lại thở phào nhẹ nhõm, thúc giục ông chủ mau chóng sửa điện thoại di động của mình, trước đó nàng vốn định gọi cho Trương Hằng, nhưng bị nam thầy giáo làm gián đoạn như thế, thời gian đã sắp đến tiết thứ hai, vì vậy Bách Thanh chỉ có thể chờ chút nữa.
Nhưng mà lại hai mươi phút trôi qua, đã gần đến thời gian ông chủ hứa.
Ông ta vẫn chưa thể nào sửa xong điện thoại di động của nàng.
Bách Thanh lúc này càng lúc càng lo lắng, sau khi nàng phát hiện chủ nhiệm Cao rất có thể đã bị những thứ kia thay thế, nàng bây giờ mặc kệ nhìn ai cũng có cảm giác nghi thần nghi quỷ, hơn nữa chỗ này cách cung thiếu niên quá gần, chỉ có hai trăm mét, Bách Thanh không biết kỹ năng diễn xuất của mình lúc trước có lừa được chủ nhiệm Cao không.
Diễn trò trong kho hàng đối với nàng mà nói đã được coi là phát huy ở trình độ cao.
Nhưng nàng cũng không dám nói là không có sơ hở gì.
Bây giờ ngẫm lại, thời cơ điện thoại hỏng dường như có chút trùng hợp, khiến nàng không thể liên lạc với Trương Hằng, cùng một lý do, ông chủ tiệm sửa điện thoại sửa mãi không xong cũng trở nên khả nghi trong mắt nàng.
Bách Thanh liên tục hối thúc đối phương.
Ông chủ cũng đổ mồ hôi đầy đầu, nhưng mà không biết có phải là dục tốc bất đạt không, điện thoại thường ngày sớm đã sửa xong, bây giờ lại cứ kéo tới kéo lui, Bách Thanh không nhớ rõ mình đã kêu đối phương tăng tốc bao nhiêu lần, mà ở một bên khác, nàng quay đầu lại thì phát hiện phía đối diện bên đường có thêm một chiếc xe mini trông có vẻ khả nghi.
Nàng không thấy rõ mặt người ngồi trên ghế lái, nhưng luôn cảm thấy vóc dáng kia rất giống nam thầy giáo rời đi trước đó.
Khi Bách Thanh lần nữa hỏi ông chủ khi nào có thể sửa xong, ông ta cũng lộ ra vẻ hơi thiếu kiên nhẫn: "Gấp gì chứ, dù sao buổi sáng ta nhất định sửa xong cho cô, không thì cô đi dạo cửa hàng gần đây chút đi."
Bách Thanh nghe vậy thì như hạ quyết tâm điều gì đó, nhanh tay giật lấy chiếc điện thoại còn chưa sửa xong từ tay ông chủ, đẩy cửa tiệm sửa chữa đi ra.
Ông chủ sững sờ nửa giây, sau đó mới phản ứng kịp gọi với theo: "Ê, cô đi đâu vậy, vẫn chưa sửa xong mà!" Ngập ngừng một chút ông ta lại nói: "Cô còn chưa trả tiền nữa đó?"
Nhưng Bách Thanh đã chạy xa, khi ra đến cửa nàng lại liếc nhìn về phía chiếc xe mini, bóng đen trong xe hình như cũng đang nhìn nàng, hai người chạm mắt nhau, ngay sau đó Bách Thanh bắt đầu ba chân bốn cẳng chạy, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng động cơ nổ máy ở phía sau.
Cũng không biết có phải chiếc mini đó không, lúc này Bách Thanh đã hết hồn, đâm đầu chạy vào trong khu dân cư gần đó, muốn bỏ lại người theo dõi phía sau, nhưng mà sau khi chuyển hai vòng trong khu dân cư nàng đã mất phương hướng, nhìn thấy lối ra thì chạy ra ngoài, chạy một mạch theo đường lớn, không ngờ lại chạy trở về cổng trường thiên văn nhà mình.
Vừa hay bắt gặp chủ nhiệm Cao đang đứng trước cửa, đang nói chuyện gì đó với ông lão giữ cổng, trông dáng vẻ thì bà cũng sắp ra ngoài.
Bách Thanh vội vàng quay đầu lui lại, nhưng mà chưa đi được hai bước thì ở cuối đường lại nhìn thấy chiếc mini đang ngoặt vào.
Bách Thanh sợ hãi tột độ.
Nhưng đúng lúc này, một bàn tay kéo nàng vào phía sau một trạm dừng báo.
Bách Thanh suýt chút nữa thì hét lên, cho đến khi thấy người kéo mình thì bật ra: "Không phải anh đang ở trường học học sao, sao lại ở đây?"
"Anh gửi tin nhắn cho em mà em không trả lời, anh lo cho em có chuyện nên mới đến đây." Trương Hằng mở miệng: "Yên tâm, chuyện ở trường bên kia anh đã giải quyết xong."
Sau đó hắn đưa tay sửa lại mấy sợi tóc rối bời trên trán Bách Thanh, ôn nhu nói: "Không sao, bây giờ có anh rồi."
Nhưng khi ngón tay của hắn vừa chạm đến trán Bách Thanh, cô lại theo bản năng lách người về sau.
Bạn cần đăng nhập để bình luận