Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 332: Thuộc tính vs kỹ xảo

Trương Hằng từ khi phát hiện tên kia chặn đường, ngăn cản viên đạn súng ngắm của mình liền ý thức được đối phương đã sớm khóa chặt vị trí ẩn thân của hắn. Với kỹ xảo tiềm hành hiện tại của Trương Hằng, việc bị phát hiện trong lúc tiếp cận là rất khó xảy ra, bởi vậy việc xuất hiện tình huống như vậy chỉ có thể là do đối phương trang bị trên bộ xương ngoài loại thiết bị dò cảm biến nhiệt. Mà tên đối diện biết rõ những người phía trước đều bị Trương Hằng dùng súng ngắm xử lý, còn nghênh ngang đứng giữa đường, hiển nhiên không chỉ vì tự tin, đừng nhìn hắn vừa đến đã mở miệng trào phúng, một bộ mặt nhân vật phản diện càn rỡ, nhưng nếu thật sự tin tên này, Trương Hằng vừa rồi đã bỏ mạng dưới mấy quả bom gài kia rồi. Thực tế là Trương Hằng sau một kích không trúng đã lập tức rời khỏi vị trí ẩn nấp trước đó, đó là lý do vì sao hắn có thể sống sót sau vụ nổ vừa rồi. Về sau, Trương Hằng còn bắt được thời cơ, lợi dụng sóng nhiệt từ vụ nổ gây nhiễu loạn máy dò cảm biến nhiệt của đối phương để xông thẳng đến trước mặt, lúc này hắn đã vứt bỏ khẩu súng ngắm trong tay. Tuy rằng kỹ năng bắn súng của Trương Hằng không tệ, nhưng tay bắn tỉa cần một khoảng cách an toàn nhất định để phát huy toàn bộ thực lực, mà trong tình huống đối phương có thiết bị dò cảm biến nhiệt, việc kéo dài khoảng cách chẳng khác nào tự tìm đường chết. Bởi vậy Trương Hằng quyết định từ bỏ ý định ám sát đối phương, trực tiếp chuyển sang cận chiến. Và lựa chọn của hắn cũng làm đối thủ hơi có chút kinh ngạc. Vì người bình thường khi nhìn thấy bộ xương cốt trang bị ngoài thân kia đều sẽ theo bản năng muốn tránh tiếp xúc trực diện, nhất là khi tên đàn ông vừa nãy đứng giữa đường kia đã phô diễn tốc độ phản ứng của mình khi mặc xương ngoài, dùng tấm khiên hợp kim đỡ đạn súng ngắm. Nhưng khi thấy Trương Hằng xông đến, hắn không hề bối rối, ngược lại hét lớn "Đến hay lắm!" rồi vung nắm đấm phải của mình. Trương Hằng đã rất nhanh, gần như chỉ dùng một bước đã xuyên qua đám lửa, mà khi người còn chưa đến, thanh ô cương kiếm trong tay đã đi trước, chém về phía cổ mục tiêu. Nhưng tốc độ của hắn dù nhanh cũng chỉ là cực hạn của con người, so sánh với đối thủ dưới sự hỗ trợ của bộ xương ngoài, đã có thể vượt qua cực hạn của con người, nắm đấm vung ra sau mà lại đến trước, đánh về phía ngực Trương Hằng. Các trận chiến trước kết thúc quá nhanh, G tiên sinh ở phía bên vườn hoa khác loay hoay với màn hình chiếu không thấy được cả bóng dáng Trương Hằng, hình ảnh hoặc là đối mặt với đất, hoặc là chỉ là màn hình đen. Bây giờ đây coi như là cơ hội hiếm có được tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình của một trận chiến, nên G tiên sinh cũng nhập tâm theo dõi, muốn mượn trận chiến này để đánh giá thực lực thật sự của Trương Hằng. Từ sau lần thất bại đầu tiên của xạ thủ, đến việc nơi ẩn nấp bị đánh sập, hắn lần đầu tiên không nói gì, rõ ràng cũng không cho rằng có thể dễ dàng đánh bại được Trương Hằng. Nhưng ngay sau đó khi nhìn thấy cảnh Trương Hằng xông đến đối thủ, hắn vẫn không nhịn được mở miệng nói, "So tốc độ với trang bị xương ngoài, lựa chọn này không mấy khôn ngoan." Nhưng ở phía bên kia, cô F không nói gì, chỉ chăm chú theo dõi hình ảnh trên màn hình chiếu. Ngay khi nắm đấm kia sắp giáng vào ngực Trương Hằng, thanh ô cương kiếm trong tay Trương Hằng đột nhiên biến mất, rồi khi xuất hiện thì lại thần kỳ vòng qua cánh tay đối thủ, trước một bước chém trúng cổ đối phương. Trong mắt F lóe lên tia sáng, sau đó tán thưởng, "Kiếm pháp tốt, không, có lẽ phải nói là đao pháp mới đúng." "Sao, đao pháp của hắn cũng giỏi vậy sao?" G tò mò hỏi. F gật đầu, "Trong tình huống thuộc tính cơ bản toàn diện kém hơn, đây là dùng kỹ xảo áp chế." "Cho nên hắn còn được cài đao pháp ký ức? Mà nói thật thì hắn rốt cuộc là loại người nhân bản có chức năng gì?" "Không, đao pháp của hắn không phải là bị cài." F dừng một chút, sau đó giải thích thêm, "Chính xác mà nói thì, chỉ việc cài đao pháp kỹ nghệ là không thể đạt đến tiêu chuẩn này." "Sao lại nói vậy?" "Chắc hẳn ngươi cũng đã nghe nói rồi, việc sử dụng thiết bị mã hóa ký ức để ban trực tiếp năng lực và việc tự rèn luyện năng lực vẫn có một khoảng cách nhất định." "Ừ, tôi đã nghe nói qua về đề tài nghiên cứu này, nghe nói kỹ thuật nhân bản dù có phát triển đến ngày hôm nay, hai phần ba số bản ghi vẫn được lưu giữ bởi chính con người chứ không phải người nhân bản." "Không sai, các nhà khoa học vẫn chưa rõ nguyên nhân này, dù đem toàn bộ ký ức của người sở hữu bản ghi chép rập khuôn vào đầu của người nhân bản thì người sau cũng rất khó phá vỡ được kỷ lục của người trước." "Là vì cơ bắp có trí nhớ sao?" G hứng thú hỏi. "Cơ bắp ghi nhớ là một phần, mà sự lĩnh ngộ cũng khác nhau." "Lĩnh ngộ? Giống như kiểu thiên nhân hợp nhất, tôi vẫn cứ nghĩ mấy thứ đó chỉ là sự thêu dệt trong tiểu thuyết võ hiệp." "Không phải như vậy, tương truyền cao thủ chân chính sau khi luyện chiêu thức đến cực hạn muốn tiến thêm một bước nhất định phải dựa vào sự đột phá về tinh thần, mà cảm thụ tương tự cũng không thể theo ký ức cấy ghép vào nhân bản." "Ý của ngươi là đao pháp của hắn đã đạt đến cảnh giới đó? Nhưng trí nhớ của hắn chẳng phải mới được thiết lập lại gần đây thôi sao, một người nhân bản như hắn, có cái gì mà lĩnh ngộ?" "Đây cũng là điều ta không hiểu." F nói. Ngay khi hai người đang nói chuyện thì Trương Hằng đã cùng với người đàn ông đứng giữa đường giao đấu mấy chiêu. Đòn kiếm vừa rồi khiến người đứng giữa đường kia sợ hết hồn, nhưng sau đó hắn phát hiện thanh ô cương kiếm trong tay Trương Hằng khi chém trúng bộ xương ngoài của hắn ngoài một loạt tia lửa ra thì không gây được tổn hại gì. Thế là hắn lại một lần nữa khôi phục dáng vẻ ngông nghênh, mở miệng lớn tiếng, "Ha ha ha, ngươi ngay cả phòng ngự của ta cũng không phá được, còn đánh cái gì nữa! Để ta đập chết ngươi cho xong đi, ta còn đang mong có cái đầu của ngươi để đổi tự do đây." Trương Hằng không phản ứng tên ồn ào kia. Cũng giống như trước, nguyên nhân khiến người giữa đường la lối ầm ĩ cũng rất đơn giản, bây giờ Trương Hằng dù không phá được phòng ngự của hắn, nhưng hắn cũng không làm gì được Trương Hằng, chỉ có thể cố gắng kích thích đối thủ bằng lời nói. Tuy có bộ xương ngoài hỗ trợ, trên bốn phương diện thuộc tính đều áp đảo hoàn toàn Trương Hằng, nhưng người giữa đường vẫn khó chịu phát hiện mình không có cách nào kết thúc trận chiến một cách nhanh gọn được, vì kiếm pháp và cách di chuyển của đối phương đều cao hơn hắn không chỉ một bậc, nói cách khác quyền chủ động trong chiến đấu cơ bản đều nằm trong tay Trương Hằng. Tình cảnh của hắn cũng không mấy lạc quan, tuy hiện tại hắn mặc thần trang, nhưng nếu Trương Hằng không chịu giao chiến trực diện, hắn liền không đụng nổi vào vạt áo đối phương, hơn nữa sức mạnh siêu nhân, tốc độ và khả năng phản ứng của hắn không phải là không có cái giá của nó, dù xương ngoài có hệ thống động lực tự cung cấp, nhưng thân thể của hắn vẫn phải chịu lực tác dụng lớn, hai người giao đấu chưa tới hai phút, hắn đã có chút thở dốc, hắn không hy vọng trận chiến này cuối cùng sẽ diễn biến thành một cuộc chiến hao tổn. Nhưng điều hắn không ngờ là đối thủ cũng có chung ý định này. Trương Hằng liếc nhìn thời gian trên vòng tay, sau đó đột ngột lùi về sau hai bước, cắm thanh ô cương kiếm xuống đất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận