Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 231: Trên sông Thames Vô Danh nữ thi

Tiệc rượu vui vẻ không kéo dài được bao lâu thì bị một vị khách không mời mà đến cắt ngang, người tới là một gã đàn ông vóc dáng cao lớn, mặt trắng bệch, mái tóc vàng hoe, nhưng dáng vẻ hắn lúc này lại có chút ủ rũ, vừa bước vào cửa đã nói, "Có chút chuyện xảy ra rồi."
"Lần nào ngươi đến tìm ta mà không phải vì có chuyện," Holmes ngồi trên ghế sa lông, vẫn tuyệt nhiên không vội vàng, còn giới thiệu với Trương Hằng, "Gregson, người nổi bật của Scotland Yard, đương nhiên là so với những đồng nghiệp khác của hắn," nói xong hắn lại nhìn Gregson, "Trương Hằng, bạn cùng phòng mới bí ẩn mà đáng yêu đến từ phương Đông của ta, chúng ta đang cùng nhau thảo luận ảnh hưởng của hình tượng đối thủ tới nghề nghiệp, tiện thể tiêu diệt chỗ rượu Potter ta cất giữ, ngươi tới đúng lúc đấy, muốn cùng uống một chén không?"
"Ta e là hiện tại không phải là thời điểm thích hợp để uống rượu." Viên cảnh sát trưởng nói, đồng thời liếc nhìn Trương Hằng một cái.
"Đừng lo lắng, bạn ta kín miệng lắm, sẽ không đi rêu rao đâu." Holmes nói, "Cho nên có chuyện gì ngươi cứ yên tâm mà nói."
"Được thôi," Gregson rõ ràng không phải là ngày đầu tiên giao tiếp với Holmes, nghe vậy liền không còn xoắn xuýt về vấn đề của Trương Hằng, dứt khoát nói, "ta gặp phải một vụ án cực kỳ khó giải quyết."
"Ta có chút hoài nghi về điều đó, nhưng ngươi cứ nói tiếp đi."
"Buổi chiều, cảnh sát tuần tra phát hiện một thi thể trên sông Thames, mời người chèo thuyền gần đó hỗ trợ vớt lên, là một thiếu nữ, nhưng ngoài điều đó ra thì chúng ta không còn manh mối nào khác, cô bé đáng thương đó trên người không có quần áo, trang sức, cũng không có vật gì khác có thể chứng minh thân phận, chúng ta không biết tên cô, cũng không biết cô ở đâu, làm công việc gì, có bạn bè thân thích nào, nói ngắn gọn thì, chúng ta hoàn toàn không biết gì về cô, gần đây cũng không có ai đến báo mất tích, ngươi từng nói ngươi hứng thú nhất với loại án không có manh mối như vậy, nên ta lập tức đến tìm ngươi."
"Quyết định sáng suốt." Holmes nghe xong miêu tả của Gregson, trên mặt quả nhiên lộ ra vẻ hưng phấn, quay sang nói với Trương Hằng, "bạn của ta ơi, rất xin lỗi vì bữa rượu của chúng ta phải kết thúc sớm."
"Không sao, công việc quan trọng mà." Trương Hằng tỏ vẻ đã hiểu.
Holmes đứng dậy khoác lại áo khoác ngoài, sau đó lại mở miệng nói, "mũ của ngươi đâu, phần lý thuyết đã kết thúc rồi, tiếp theo chúng ta nên đi thực hành một chút thôi."
Trương Hằng có chút bất ngờ, hắn có thể thấy Gregson không hề mong muốn hắn tham gia vào vụ án này, mà hắn và Holmes lại chỉ mới quen nhau chưa được hai tiếng, dù trước đó họ đã nói chuyện khá ăn ý, nhưng đến lúc làm chính sự thì Holmes cũng không nhất thiết phải cùng với hắn.
Trương Hằng tuy có nhiệm vụ chính tuyến, nhưng cũng không nghĩ ngày đầu tiên lại gặp cơ hội ngay, Holmes là người có năng lực quan sát rất tốt, mà Trương Hằng lại có rất nhiều bí mật, do đó hai tiếng vừa qua hắn không được nhẹ nhõm lắm, dù trước đó có nhắc qua muốn học hỏi Holmes, nhưng Trương Hằng cũng không muốn tỏ ra quá vội vàng, kẻo hỏng việc.
Nhưng bây giờ nhìn xem, cái thói quen thích lôi kéo bạn cùng phòng phá án của Holmes vẫn nghiêm trọng như trong nguyên tác, lúc trước hắn vừa gặp Watson không lâu đã không nói hai lời mà lôi người ta cùng đi hiện trường vụ án, nhưng Trương Hằng nhớ không nhầm thì lúc đó Watson đã ở chung với Holmes được mấy tuần, đã coi như thăm dò tính tình bản tính của nhau, còn lần này hắn và Holmes, mối quan hệ còn kém cả người qua đường.
Viên cảnh sát trưởng há hốc miệng, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Trương Hằng thấy vậy tự nhiên cũng không khách khí nữa, theo Holmes ra ngoài, ba người lên cỗ xe ngựa bốn bánh đang đỗ trước cửa.
Đa phần câu chuyện trong «Holmes tra án tập» đều xảy ra vào cuối thế kỷ 19, khi nước Anh ở vào thời đại Victoria, thời kỳ Anh quốc hoàn thành cách mạng công nghiệp, đồng thời phát triển thuộc địa ở nước ngoài, chính trị, kinh tế, văn hóa đều phát triển nhanh chóng, năng lực sản xuất công nghiệp nhiều hơn tổng cộng của các quốc gia khác trên thế giới. Đế quốc "mặt trời không bao giờ lặn" này đúng là trung tâm của thế giới.
Mà Luân Đôn với tư cách là thủ đô, cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi trở thành đô thị lớn nhất toàn cầu với hơn sáu triệu dân. Nhưng khoảng cách giàu nghèo ở nơi đây cũng vô cùng lớn, dùng những lời đầu trong «Song Thành Ký» của Địch Canh Tư để nói thì, đây là một thời đại tốt đẹp nhất, đồng thời cũng là thời đại tệ hại nhất.
Dân số tăng nhanh trong thời gian ngắn, khiến cho thành Luân Đôn trở nên chật chội không chịu nổi, Trương Hằng còn nhớ có số liệu ghi, tại nơi có diện tích khoảng 1200 thước Anh, có tới 2795 hộ gia đình sinh sống, hơn một vạn nhân khẩu, tổ tiên ba đời đều chen chúc trong căn phòng nhỏ, giống như heo con bị nhốt trong chuồng heo vậy.
Lương một năm của công nhân bình thường chưa đến mười bảng Anh, phần lớn trong đó đều rơi vào túi của chủ thuê nhà, bọn họ ăn bánh mì trộn bột mì quá hạn, bột khoai tây thậm chí là phèn chua (KAl(SO4)2 ) và đá phấn trắng kém chất lượng, không dám sinh bệnh, không có tiền mua quần áo hoặc đồ chơi cho con, cũng khó có thời gian nghỉ ngơi đầy đủ.
Ngược lại, lấy bác sĩ quân y Watson làm ví dụ trong sách, hắn tuy không phải người giàu có gì, nhưng cũng có thể sống rất thoải mái ở Luân Đôn, mỗi ngày có 11 shilling 6 penny trợ cấp, một tháng là gần 17 bảng Anh, còn những địa chủ lớn, chủ nhà máy thì trong túi càng nhiều tiền, mỗi ngày đều chìm trong các vũ hội, nhà hát, người tình thay liên tục. ...
Xe ngựa chạy về phía sông Thames, dọc đường tâm tình của Holmes vô cùng tốt, thao thao bất tuyệt kể về buổi hòa nhạc mà hắn vừa đi xem, nhưng đáng tiếc là hai người bạn đồng hành lại rất khó có tiếng nói chung với hắn về đề tài này, cảnh sát trưởng Gregson vẫn còn đau đầu vì vụ án trong tay, có vẻ không mấy để ý, Trương Hằng dù đã từng luyện dương cầm một thời gian, nhưng sự hiểu biết về các nhạc sĩ thế kỷ 19 cũng chỉ dừng ở một số người nổi tiếng mà thôi.
"Ta thích âm nhạc, nó là một trong số ít thứ có thể khiến thần kinh của ta cảm thấy hưng phấn trong cái thế giới nhàm chán này, ngoài nó ra thì đó là các vụ án, những mật mã khó hiểu, những phân tích phức tạp khiến tâm tình ta phấn khởi, nhưng đáng tiếc là giờ bọn tội phạm biết động não đã ngày càng ít đi," Holmes dường như đang rất vui vẻ, đã mở chiếc hộp thoại của mình.
"Phần lớn các vụ án, ngươi đều có thể tìm thấy sự tương đồng hoặc na ná trong các vụ án đã xảy ra trước đó, cho nên khi ngươi bối rối, thì việc lật giở những hồ sơ cũ luôn mang lại thu hoạch."
"Thế nào, ngươi xây hẳn một cái kho hồ sơ tại nơi ở à." Gregson xen vào nói.
"Ta có thói quen thu thập những vụ án khó cắt từ báo, nhưng phần lớn hồ sơ là ở chỗ này." Holmes chỉ vào đầu của mình, cười nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận