Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 600: Bác sĩ cùng dẫn đường

"Chuyện của chúng ta không cần ngươi phải bận tâm," Tùng Giai rõ ràng chẳng để lời cảnh cáo của gã đàn ông què vào tai.
Cô dừng một chút rồi nói tiếp, "Ngươi nói ngươi không giống những người ở dưới, vậy ta hỏi riêng ngươi, ngươi và những tên kia rốt cuộc là ai?"
"Mấy kẻ đã chết dưới kia đều là tín đồ cuồng tín của nằm đều giáo, đương nhiên, không phải cái giáo phái bắt nguồn từ Tây Phi mà các ngươi biết, cái giáo phái hay nghịch xác thối tha ấy, không, nói chính xác hơn thì, bọn chúng đúng là nằm đều giáo mà các ngươi biết, chỉ là bị kẻ khác tu hú chiếm tổ chim khách." Gã đàn ông què hoàn toàn rất phối hợp, hỏi gì đáp nấy.
"Tu hú chiếm tổ chim khách?"
"Đúng vậy, thần của bọn chúng đã suy tàn, hoặc là nói... Từ trước đến giờ không hề mạnh mẽ gì hơn, tóm lại, nó bị một thực thể mạnh hơn khác thay thế, nên giáo đồ cũng bị chuyển hóa, theo ta biết, trừ hang ổ ở Châu Phi, phần lớn những nơi khác có nằm đều giáo đều đã khác đi, thực tế ngay cả Châu Phi cũng có một phần nhỏ phát sinh biến hóa."
"Vì sao đám tín đồ cuồng tín kia lại tấn công Ole và Alicia? Còn bác sĩ Baker đâu, tôi thấy xe của ông ấy ở bãi đỗ xe bên ngoài, hẳn là ông ta đã đến đây không lâu trước đây."
"Bọn chúng tấn công hai người Inuit kia là vì họ đã truy tìm tung tích của bọn chúng suốt thời gian qua, mà dạo gần đây ép rất gắt, còn về bác sĩ, đúng là ông ta đã tới đây một chuyến, để lấy một thứ, nhưng cầm được đồ thì đi ngay, tôi cũng không biết ông ta đi đâu."
Gã què vừa nói xong thì thấy Trương Hằng lại lấy dao nhỏ ra, còn Tùng Giai thì thậm chí vẫn chưa dịch xong, nên gã không thể không đổi giọng bất đắc dĩ, "Được rồi, vừa nãy tôi nói dối, bác sĩ Baker đúng là có đến đây, nhưng bây giờ ông ta đã chết rồi."
Trương Hằng nghe vậy thì cau mày, cứu Ole và Alicia chỉ là chuyện tiện tay, mục đích chính của anh khi đến viện bảo tàng nghệ thuật này là để tìm bác sĩ, để từ người này mà biết rõ sự việc về đội khảo cổ năm đó, kết quả không ngờ bác sĩ đã chết rồi, may mắn trong bất hạnh là anh bắt được Satsuz ở đây, kẻ trước kia là người dẫn đường cho đội khảo cổ, bây giờ không hiểu vì sao lại thành quán trưởng bảo tàng.
Hơn nữa nhìn bộ dạng thì đã đổi tên đổi họ, ngay cả mặt mũi cũng thay đổi rất nhiều, nếu Trương Hằng không có khả năng quan sát tốt thì thật sự rất khó nhận ra, thảo nào về sau tra trên mạng lại chẳng có chút thông tin gì về gã.
"Ai đã giết ông ta?" Tùng Giai kinh hãi.
"Ta." Không còn cách nào nói dối, gã đàn ông què đành phải thành thật, "Nhưng tin ta đi, ta cũng bất đắc dĩ thôi, dù gì Baker và ta cũng có gần hai mươi năm giao tình, ta thực sự không muốn giết ông ta, nhưng nếu để cho lũ tín đồ kia biết ông ta làm gì thì cả hai chúng ta cũng không có kết quả tốt đẹp."
"Hắn nói thật." Trương Hằng nói với Tùng Giai.
"Ngươi vẫn là bạn của ông ta sao? Vậy mà ngươi giết một lão bằng hữu đã có hai mươi năm giao tình?! " Tùng Giai cảm thấy khó có thể hiểu nổi, "Chỉ vì ông ta lấy đi thứ gì đó của ngươi, mà ngươi sợ đám cuồng tín kia trả thù liên lụy, chẳng phải ngươi là thủ lĩnh của chúng sao?"
"Ta là người chỉ huy của bọn chúng không sai, nhưng chỉ khi hành động chúng mới nghe theo lời ta, ngày thường ta không quản được bọn chúng, bọn chúng chỉ sùng bái một tồn tại, nghe theo vị kia, hơn nữa các ngươi không tiếp xúc với lũ đó, căn bản không hiểu được cách làm việc của chúng, bọn chúng sẽ không bao giờ nói lý lẽ với ngươi, thứ mà với các ngươi chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với bọn chúng mà nói lại đủ để nảy sinh sát cơ, thực tế đám người đó vốn dĩ thích giết chóc, thậm chí khi không tìm được tế phẩm phù hợp, bọn chúng sẽ ra tay với người mình."
Lời của gã khiến Tùng Giai rùng mình một cái, xem ra lần này Trương Hằng diệt gọn một mẻ bọn chúng cũng không phải chuyện xấu, có điều chết nhiều người như vậy, Tùng Giai không biết Trương Hằng muốn giải quyết thế nào, như cô đã nói, cảnh sát chưa chắc đã chịu tin vào chuyện này, mà cho dù họ chịu tin, Trương Hằng cũng chỉ là một du khách, ở Greenland cũng không có quyền hành pháp, đừng nói chi là mở màn giết chóc.
Mà hình như nhìn ra cô đang lo lắng điều gì, gã què nói, "Ta có thể giúp các ngươi xử lý mấy xác chết dưới kia, chỉ cần các ngươi bằng lòng cho ta một mạng, phần lớn đám người đó thật ra không phải là người Greenland bản địa, mà số ít còn lại thì sau khi gia nhập nằm đều giáo cũng đã cắt đứt liên lạc với người thân thích, từ sớm đã bị người nhà coi như người chết, cho nên cho dù bọn chúng có mất tích, chỉ cần xử lý tốt thì cũng sẽ không làm cảnh sát chú ý."
"Nhưng ngươi đã giết bác sĩ Baker!" Tùng Giai nói.
"Ta nói rồi, ta rất xin lỗi, nhưng vốn dĩ bác sĩ Baker cũng không phải là người bản địa, phòng khám của ông ta đã đóng cửa một thời gian rồi, bình thường cũng rất ít lui tới với người khác, bên trường học ta có thể tìm người giúp xin nghỉ dài hạn cho ông ta, rồi nói ông ta... về nước dưỡng bệnh, kiểu gì cũng có thể qua mặt."
"Bác sĩ Baker rốt cuộc mắc bệnh gì mà lại trở thành như bây giờ?"
"Biết giải thích sao đây," gã què suy nghĩ một chút, "Về mặt sinh lý, ông ta thật ra không có vấn đề gì, nhiều lắm là chỉ có chứng lo âu và mất ngủ, nhưng mặt khác, ta và ông ấy đã đau khổ một thời gian rất dài, thật, các ngươi không phải chúng ta, có lẽ rất khó hiểu được nỗi đau này, nhất là dạo gần đây, chúng ta hầu như không thể nào ngủ ngon được."
"Vì sao?"
"Vì kẻ đó sẽ thừa dịp chúng ta chìm vào giấc ngủ mà tìm tới chúng ta." Gã què nói, "Chúng ta không có cách nào thoát khỏi nó, nó tựa như một bóng ma, bao nhiêu năm qua vẫn luôn bám lấy chúng ta, bác sĩ Baker và ta đều đang tìm kiếm phương pháp thoát khỏi cơn ác mộng này, nhưng đáng tiếc là dù là ông ấy hay ta cũng không thể thành công, cho nên ngươi không cần quá đau khổ thay cho ông ta, với chúng ta mà nói, cái chết quả thật là sự giải thoát."
"Vậy sao ngươi lại vẫn sợ chết như thế?" Tùng Giai vặn lại.
"Ngươi cho rằng ta không nghĩ tự kết liễu à?" Gã què thở dài, "Nếu như ngươi đã từng thử tự tử thì sẽ biết bản năng sinh tồn của con người mạnh mẽ tới cỡ nào, mặc kệ ngày mai ra sao, có thể sống thêm một ngày luôn luôn là chuyện tốt."
"Vậy cái bộ dạng quái quỷ hiện giờ của ngươi là vì cuộc thám hiểm khoa học mười mấy năm trước sao?"
Gã què vừa rồi vẫn trả lời trôi chảy, cho đến khi nghe câu hỏi này thì sắc mặt đột ngột biến đổi, kinh nghi nói, "Rốt cuộc các người là ai, vì sao lại biết cuộc thám hiểm khoa học đó?"
"Xem ra cuối cùng chúng ta đã có thể vào vấn đề chính," Trương Hằng nói, "Để hắn nói về cuộc thám hiểm khoa học năm đó đi, tất cả những gì hắn thấy và nghe được đều phải nói ra hết, tốt nhất là đừng bỏ sót chuyện nào."
Tùng Giai dịch lại lời của Trương Hằng cho gã què, "Chúng tôi biết ngươi là người dẫn đường cho đội thám hiểm năm đó, dẫn họ cùng nhau xâm nhập khu không người, rốt cuộc các người đã nhìn thấy những gì ở nơi đó?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận