Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 34: Tokyo Drift thiên (4)

Chương 34: Tokyo Drift t·h·i·ê·n (4)
Trương Hằng nghe Ameko nói vậy nhưng không vội thu lại ánh mắt, hắn đang suy nghĩ làm thế nào để bước vào nhiệm vụ chính tuyến, nào ngờ ngay sau đó thông báo đã đến ngay trước mắt.
Những kẻ được gọi là bạo tẩu tộc trước mắt rõ ràng đều là những người thích độ xe, nếu có thể trà trộn vào giới của bọn chúng, hẳn là sẽ rất nhanh tiếp cận được các loại trận đấu ngầm, rồi kết giao với một hai người trong đó, biết đâu lại có thể được đối phương dạy cho kỹ thuật lái xe biểu diễn.
Có điều, vấn đề nằm ở chỗ.
Hắn cảm nhận được sự bài xích của Ameko với đám người này, mà nếu không có Ameko làm phiên dịch thì hắn chẳng có cách nào giao tiếp với bọn chúng cả.
Vậy nên, nên thử thuyết phục Ameko giúp đỡ, hay là trực tiếp kéo nàng vào vũng bùn này?
Trương Hằng cũng không có nhiều thời gian để do dự, trước khi tên đầu trùm khăn kia quay mắt về phía này, hắn đã cúi đầu xuống, tránh tiếp xúc ánh mắt với đối phương, những thực khách xung quanh cũng gần như có cùng động tác, đám bạo tẩu tộc hình như từ đó cảm nhận được sự thỏa mãn kiểu áp đảo người thường, huýt sáo cười lớn rồi tiến về phía sau bàn trống.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Trương Hằng từ bỏ việc giao thiệp với Ameko, thuần túy là bởi vì nhóm người này quá ngu, để tiếp xúc với bọn chúng trước tiên phải kéo trí thông minh của mình xuống ngang mức với bọn chúng đã.
Trương Hằng không có khuynh hướng tự ngược đãi, bởi vậy nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng vẫn từ bỏ, hắn không tin chỉ có một cách này để tiếp cận được các trận đua xe ngầm, cũng không thấy có thể học được điều gì hữu ích từ đám người đó.
Hai tuần sau đó, Trương Hằng dành thời gian học tiếng Nhật và làm thêm ở nhà hàng Tây, chuyện đua xe chẳng có gì tiến triển, ngược lại thì quan hệ của Ameko với hắn lại ngày càng tốt lên, hai người làm chung, Trương Hằng giúp Ameko chỉnh phát âm tiếng Trung, đáp lại Ameko lại phụ đạo tiếng Nhật cho hắn, ngoài ra Trương Hằng còn phát hiện Ameko ngày càng thích nhắn tin cho hắn.
Tiếp xúc lâu dần sẽ thấy Ameko đúng là một cô nàng siêu giỏi tán chuyện, từ chuyện đào nhà cho tới chó hoang trên phố, rồi mấy vụ giảm giá ở siêu thị, nhìn thấy thứ gì cũng có thể gửi tin đến.
Trương Hằng đang ở trên lớp học tiếng Nhật cũng sẽ nhận được tin nhắn của Ameko: "A, hôm nay thầy giáo dạy văn mặc một cái váy hoa xòe siêu dễ thương, chẳng hợp với tuổi gì cả! Ai cũng hết hồn."
Đến giờ ăn cơm sẽ có tin nhắn của Ameko: "Sự kiện lớn!!! Không xong rồi, anh có biết không, chó cưng của trường mình lại là trai đấy!"
Rồi trước khi đi ngủ: "Trương tang, anh nói xem nếu thế giới này không có mèo thì có phải là quá tồi tệ không?"
Và hầu như ngày nào cũng sẽ có tin: "Chết rồi, em có phải là thích nhắn linh tinh quá không, anh có thấy ghét em không, có đấy không đấy, không có chứ?"
"Không có, vừa rồi anh chỉ đang ôn lại nội dung đã học hôm nay thôi." Trương Hằng đặt cây bút chì trung tính xuống, dụi mắt, tuy vẫn chưa tìm ra những cuộc đua xe ngầm bí ẩn kia, nhưng khoảng thời gian gần đây hắn cũng không hề rảnh rỗi, cảm giác mình như lại quay về thời cấp ba, để có thể sớm nắm vững tiếng Nhật, ít nhất là nghe hiểu những đoạn hội thoại thường ngày đơn giản nhất, hắn gần như đang đánh cược mạng sống.
Rút ngắn thời gian ngủ xuống còn năm tiếng, gần như không lúc nào là không luyện tập tiếng Nhật, ngay cả lúc gảy đàn ở phòng ăn hắn cũng để một quyển tiếng Nhật cơ bản ở bên cạnh, Trương Hằng cảm thấy mình không phải là đang chơi game mà là đi luyện thi.
"Trương tang, anh quá nỗ lực, so với anh em thấy mình hoàn toàn là sống uổng phí." Ameko ngưỡng mộ nói.
"Chỉ là đang làm những việc không thể không làm thôi." Trương Hằng cười khổ, kỳ thực hắn không mấy hứng thú với việc học ngôn ngữ, nhưng ngay chiều tối ngày thứ hai đến đây hắn đã nhận được lời nhắc nhở đầy ma mị.
Xác nhận lần này thời gian trở lại bị kéo dài đến 420 ngày, có một vài việc cũng nên sớm lên kế hoạch. Thời gian dài như vậy hắn không thể cứ mãi dựa vào Ameko để phiên dịch, hơn nữa cô ấy còn đang nộp đơn xin đi trao đổi học sinh ở Trung Quốc, rất có thể sang năm sẽ không còn ở đây, Trương Hằng vẫn quyết định tự mình động tay no ấm.
Môi trường du học kéo dài đến 14 tháng cũng không dễ gặp được, có điều kiện như vậy mà không tận dụng luyện tập ngôn ngữ nơi đây có vẻ hơi phí của trời.
Trương Hằng có dự cảm chẳng lành, có khi trò chơi cứ tiếp diễn thế này thì hắn sẽ phải học hết các ngôn ngữ thông dụng của thế giới.
Dù Ameko vẫn đang nhắn những chuyện nhỏ nhặt không đâu, nhưng qua tin nhắn hắn nhận thấy cảm xúc của cô hôm nay hình như có chút sa sút.
Thế là gõ dòng chữ "Cậu sao vậy" rồi lại xóa đi trước khi gửi, trực tiếp gọi điện: "Ameko, cậu có phải đang gặp rắc rối gì không?"
Cô nàng bắt máy có hơi kinh ngạc, giọng của cô khàn khàn, có vẻ như vừa mới khóc xong, vẫn còn đang hít mũi: "Trương tang, xin lỗi vì đã làm anh lo lắng, thực ra không có gì quan trọng, chỉ là chuyện nhà của em, không, cũng không thể coi là chuyện nhà, người đó đã xa em sáu năm rồi."
"Nói ra sẽ thấy dễ chịu hơn đấy, nếu cậu muốn có thể kể cho tôi nghe, tôi có thể giúp cậu giữ bí mật, dù sao ở đây ngoại trừ cậu cũng chẳng có ai hiểu tôi đang nói gì."
Ameko đang buồn rầu bên kia đầu dây bị câu này làm bật cười, sau đó nàng kể lại câu chuyện của mình cho Trương Hằng nghe, thì ra cha ruột của cô khi cô còn bé rất mê cá cược đua ngựa, thua hết sạch tiền của gia đình, mẹ cô không chịu nổi, sau đó hai người ly hôn, cắt đứt mọi liên lạc, rồi mẹ cô dẫn cô đi tái giá với người cha dượng hiện tại, sinh thêm một đứa em trai, cuộc sống hiện tại của cả nhà rất hòa thuận.
Nhưng lên đại học rồi không biết bằng cách nào cha cô lại tìm được thông tin liên lạc tìm tới cô, kết quả lần đầu tiên gặp mặt đã là mượn tiền, ban đầu nói là đang gặp khó khăn trong công việc kinh doanh cần vốn xoay vòng, nhưng rồi lần một có rồi lại có lần hai, sau mấy lần Ameko cuối cùng cũng sinh nghi, mới biết được ông ta không những cờ bạc mà còn mắc thêm tật rượu chè.
Hai cha con vì thế mà cãi nhau một trận, có mấy tháng không liên lạc, đến tận chiều nay, Ameko lại nhận được điện thoại của ông ta, nói mình bị người đòi nợ đánh bị thương, không có tiền khám bệnh, nhưng có vết xe đổ trước đó, Ameko không vội đem tiền kiếm được đi cho, thế là bị cha mắng là đồ vong ân bội nghĩa, còn tuyên bố không có người con gái như cô.
Ameko không kìm được khóc òa, hỏi Trương Hằng ở đầu dây bên kia, "Trương tang, có phải em quá máu lạnh không?"
"Ừm, tôi lại thấy cha cậu quá đáng hơn, tuy trông có vẻ như ông ta đến chín phần chỉ là nói dối, nhưng nếu cậu lo cho ông ta, ngày mai tôi có thể đi cùng cậu một chuyến."
"Thật sao, nhưng vì chuyện riêng của em mà làm phiền anh đi cùng thì có quá đáng không?" Ameko hơi ngại.
"Không sao, dạo này tôi cũng gần như đến giới hạn rồi, không học tiếng Nhật thì lại đàn ở phòng ăn, vừa hay đi ra ngoài hít thở chút không khí." Đó cũng là lời trong lòng của Trương Hằng, giờ thấy mấy cái giả thanh âm tiết kia là hắn lại thấy muốn nôn.
"Ngày mai là thứ Bảy, vậy chúng ta tan ca sáng rồi cùng đi nhé."
"Được."
"Cám ơn anh, Trương tang."
"Không có gì."
Chuyện của Ameko chỉ là một chuyện nhỏ xen ngang, Trương Hằng cũng không quá để tâm, sau khi cúp máy, hắn lại bắt đầu suy nghĩ đến chuyện làm sao để tăng trình độ lái xe lên, từ lúc bắt đầu vòng thứ hai đã qua mười lăm ngày, hắn vẫn chưa có bắt đầu nhiệm vụ chính tuyến, người chơi khác chắc hẳn đã cuống lên rồi.
Vì có 14 tháng thời gian làm nhiệm vụ nên Trương Hằng lại không gấp gáp như vậy, nhưng hắn cũng không thể cứ trì hoãn mãi, hắn vẫn tự đặt ra cho mình một kỳ hạn, nếu sau một tháng vẫn không tìm ra được biện pháp để nâng cao kỹ thuật lái xe, Trương Hằng chỉ còn cách thử tiếp cận đám bạo tẩu tộc kia xem sao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận