Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 242: Đông khu

Chương 242: Khu Đông
Trương Hằng cùng Holmes thời gian này mặc dù ở chung có chút vui vẻ, nhưng hai người rốt cuộc cũng chỉ mới quen biết mấy tuần lễ mà thôi, chưa nói đến hữu nghị sâu đậm, Trương Hằng khuyên một câu rồi thôi, sau đó cũng không nói gì nữa, rốt cuộc ai cũng là người trưởng thành, đã có đủ tư cách tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.
Holmes trước khi Trương Hằng rời phòng phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, rồi lại đề nghị nói, "Ngươi khó khăn lắm mới đến Luân Đôn, nếu rảnh thì đi vòng vòng thêm đi, không chỉ phải dùng mắt mà xem, còn phải cẩn thận quan sát thành phố này, ghi chép những chi tiết kia, đối với ngươi sau này phá án cũng sẽ giúp ích."
Trương Hằng ừ một tiếng, "Ta bảo bà Hudson mang bữa trưa đến cho ngươi."
"Cảm kích vô cùng."

Thật ra cho dù không có Holmes nhắc nhở, du ngoạn thành Luân Đôn cũng luôn nằm trong kế hoạch của Trương Hằng, Holmes không thể nghi ngờ vô cùng hiểu rõ thành phố này, hắn có thể lui tới các vũ hội yến tiệc của giới thượng lưu (dù hắn có chút coi thường lễ nghi phiền phức giả tạo trong đó) cũng có thể cùng những phu xe, công nhân uống bia đen, trò chuyện vui vẻ.
Trương Hằng muốn chiến thắng trong cuộc cạnh tranh này, hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, thì cần phải thu hẹp khoảng cách giữa hai bên.
Bởi vậy buổi chiều hắn cũng ra khỏi phòng, Trương Hằng không gọi xe ngựa, mà là cứ thế trực tiếp đi bộ trên đường phố.
Hắn đi trước đến chợ phiên Nữ Hoàng náo nhiệt, ở chỗ này chỉ cần bỏ ra một đồng là có thể ngắm bình hoa Hoàng Gia carat Plens, đây là tác phẩm thủy tinh, tráng men và dát vàng của George Đệ Tứ, nghe nói phải tốn ba năm của 15 thợ thủ công lành nghề mới làm ra được, ngoài ra ở chợ còn có đồ chơi nhỏ đến từ khắp nơi trên thế giới, áo bông Ấn Độ, trà Trung Quốc... Sau đó Trương Hằng lại đi thuyền ngắm sông Thames, hai bên bờ sông đều là nhà máy và nhà cửa, chi chít ống khói không ngừng thải khói đen, ven bờ thì đậu vô số thuyền, càng lúc càng dày đặc, chỉ để lại một lối đi hẹp ở giữa, những người chèo thuyền ở trần hút thuốc lá nơi mũi thuyền, bị Địch Canh Tư gọi là sương mù "Tội ác di động" bao phủ cả thành phố.
Xe ngựa trên đường phố phóng vùn vụt qua, các cô gái bán hoa mang theo giỏ hoa nhẹ nhàng len lỏi giữa đám đông, những người lau giày đồng thì ngồi xổm trên mặt đất cần cù lau giày, mong có thể kiếm thêm chút tiền lẻ.
Phía tây của quảng trường Tra Rừng là trung tâm thương mại và giải trí chủ yếu của Luân Đôn, cũng là trung tâm thương vụ lớn nhất nước Anh, rạp hát nổi tiếng của khu Tây cũng ở tại nơi này, ngược lại, khu Đông nằm phía bắc sông Thames hướng về phía đông khu lại là một cảnh tượng khác.
Thời Trung cổ nơi này vẫn là thôn quê, hoang vu, nhưng theo thành Luân Đôn nhanh chóng mở rộng, dân số trở nên đông đúc, nhà ở ở đây thường vừa cũ vừa nát, mà lại thấp bé dày đặc, đường đi cũng nhỏ hẹp uốn lượn, ban đầu là nơi ở của các thủy thủ, thợ đóng thuyền và phần lớn người Do Thái, hiện tại là nơi tập trung của tất cả các tầng lớp dân nghèo.
Người ở đây cực kỳ đông đúc, một khu vực nửa dặm vuông đường xá mà có đến ba vạn người tụ tập, về cơ bản mỗi một phòng đều ở một gia đình, điều kiện ánh sáng thì tồi tệ, lại thiếu phương pháp thông gió, nhà vệ sinh công cộng thì bẩn thỉu vô cùng, không khí tràn ngập mùi hôi thối, hậu quả là dịch bệnh liên tiếp phát sinh.
Bệnh phát ban và bệnh thương hàn là bệnh truyền nhiễm thường gặp nhất, lần dịch tả đầu tiên vào đầu thế kỷ 19 đã khiến khoảng 6000 người tử vong, mà những lần dịch tả sau bùng phát còn giết chết hơn vạn người, trong đó tuyệt đại đa số là người nghèo khu Đông.
Đồng thời, khu Đông cũng là nơi nguy hiểm nhất, có tỷ lệ phạm tội cao nhất ở toàn bộ Luân Đôn.
Hai triệu người sống ở nơi đây, lại không có bất cứ công trình công cộng quan trọng nào, không có cơ quan thị chính, không có hành lang trưng bày tranh của rạp hát, không có binh sĩ…– cái gì cũng không có, như là một nơi hẻo lánh bị lãng quên, nơi đây không có lịch sử cũng chẳng có tương lai.
Người thượng lưu ở khu Tây sẽ không đến đây, trừ phi bất đắc dĩ, cần phải liên hệ với cảnh sát Scotland Yard, thì phải có vài người cùng đi, mới có thể đảm bảo an toàn.
Trương Hằng cũng phải thay đồ vải thô rồi mới dám đến đây, nhưng chưa bao lâu đã bị người theo dõi.
Chủ yếu là gương mặt người phương Đông của hắn quá nổi bật, mà lại là người hiện đại ở thế kỷ 21, làn da dù không dưỡng thì cũng tốt hơn rất nhiều quý tộc thời này, có đổi quần áo cũng vẫn khác biệt so với dân nghèo ở khu Đông.
Hai đứa nhóc, vừa chơi đùa với cành cây vừa lượn qua bên cạnh hắn, một đứa trượt chân ngã vào người hắn.
"Xin lỗi tiên sinh," đứa nhóc kia mắt đảo một vòng, đứng dậy định chạy theo bạn, nhưng vừa bước một bước đã bị người nắm cổ áo xách lên.
"Ngươi muốn làm gì, đừng có động tay động chân với ta! Ta cảnh cáo ngươi đó, ngươi biết ca ca ta là ai không?! Ở khu này không ai dám đụng đến hắn đâu!" Nhóc con kêu gào.
"Thật sao?" Trương Hằng nói, tay không dừng lại, trực tiếp lộn ngược đứa nhóc, Trương Hằng nắm lấy một bên bắp chân đứa nhóc, dùng sức rung lên, kết quả từ trên người nhóc con rơi ra ba cái ví tiền, còn có một ít đồ chơi nhỏ lặt vặt.
"Hôm nay ngươi thu hoạch cũng khá đó." Trương Hằng ném nhóc con sang một bên, sau đó nhặt ví tiền của mình lên.
"Ngươi đợi đó cho ta, hôm nay đừng hòng rời khỏi đây!" Nhóc con cảm thấy nhục nhã, mặt đỏ bừng, cũng không đi nhặt lại chiến lợi phẩm, như làn khói bỏ chạy.
Trương Hằng đương nhiên không có hứng thú ứng phó với loại hẹn đánh nhau trẻ con này, phủi bụi trên túi tiền, tiếp tục đi về phía trước.
Trên thực tế, Trương Hằng đối với tiếng xấu của khu Đông cũng đã sớm nghe thấy, bất quá ổ hải tặc hắn còn ở được, trước đó hắn không thấy có chỗ nào trên đời này lại hỗn loạn hơn nơi đó, mãi đến khi hắn tự mình bước vào khu nhà thờ Bạch Giáo của khu Đông, hắn không thể không thừa nhận nơi này so với tình huống ở Nassau còn tệ hơn.
Ở Nassau dù tầng lớp dưới đáy là hải tặc cũng cực kỳ nghèo khó, nhưng chí ít bọn họ vẫn có tự do và hy vọng vào tương lai, ở khắp các quán rượu trên đảo đều có thể nghe thấy mọi người đang bàn luận về những kho báu cổ xưa thần bí, nói chuyện về thuyền buôn giàu nứt đố đổ vách, về quái vật biển sâu, mỹ nhân ngư, dù bọn họ đến một con thuyền nhỏ cũng chưa tìm được, cũng không có băng hải tặc nào chịu nhận, nhưng trên mặt mỗi người vẫn tràn đầy một loại tự tin đến lạ thường.
Dường như mỗi người đều là Râu Đen tương lai, đó cũng là điểm Trương Hằng thích ở Nassau, phía dưới sự hỗn loạn và vô trật tự ẩn giấu một nguồn sức sống mãnh liệt, mà cái này thì khu Đông lại thiếu thốn.
So với nghèo khó thì sự chết lặng và tuyệt vọng càng đáng sợ hơn.
Có lẽ đó là lý do vì sao những người như Pearson lại muốn liều mạng rời khỏi đây, Trương Hằng trên đường thấy toàn là trẻ con đói khát, những người cha đau khổ, những kẻ say rượu hung hãn, mọi người chỉ nhớ đến nơi này khi phát sinh vụ giết người hoặc có dịch bệnh.
Trương Hằng lại đi một đoạn đường, đột nhiên nghe thấy tiếng cãi vã phía trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận