Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 35: Tokyo Drift thiên (5)

Chương 35: Tokyo Drift t·h·i·ê·n (5)
Xuống xe buýt, lại đi bộ thêm chừng mười lăm phút, qua ba ngã tư đường là đến điểm cuối của chuyến đi.
Trương Hằng nhìn cửa hàng nhỏ tên Kurahara thủy sản trước mắt, hỏi: "Cha ngươi làm ở đây sao?"
"Đúng vậy, bên trong có mùi khó chịu lắm, hay là anh chờ em ở ngoài nhé." Ameko càng đến gần thì vẻ mặt càng thấp thỏm, nhưng vẫn cực kỳ quan tâm.
"Đã đến đây rồi thì vào cùng đi." Trương Hằng lại không chút do dự, hai người bước qua tấm bảng quảng cáo dựng ngoài cửa và cái tủ lạnh cũ bị vứt, tiến vào tiệm thủy sản, một mùi tanh đặc trưng của biển ập vào mũi. Khắp nơi đều là tôm cá các loại hải sản, nhưng trong tiệm không có ai cả, chỉ có mấy con cá chình biển đang quẫy trong thùng xốp.
"O toto sa n~ o toto sa n~" Ameko gọi hai tiếng, nhưng không ai trả lời.
"Lẽ nào đi bệnh viện thật rồi?" Cô bé lẩm bẩm, ngập ngừng một chút rồi vẫn đi lên lầu. Trương Hằng theo sau nàng. Cầu thang gỗ đã lâu không sửa, nhiều chỗ hở, bước lên thì kêu cót két, rung bần bật như sắp gãy đến nơi.
Trương Hằng vốn tưởng tầng một đã bừa bộn lắm rồi, không ngờ tầng hai mới thật sự không có chỗ đặt chân. Quần áo bẩn, lon bia vứt lung tung, còn có tạp chí khiêu dâm. Một người đàn ông râu ria xồm xoàm cởi trần nằm sấp trên sàn, ngáy khò khò.
"Mình đúng là ngốc, cũng một kiểu nói dối mà hết lần này đến lần khác tin." Ameko lấy tay ôm trán nói.
"Nói theo một nghĩa nào đó, thì cũng là chuyện tốt thôi, dù sao còn hơn thật sự nằm viện."
"Không, đúng là quá tệ, trên đời này sao lại có người ngay cả con gái mình cũng lừa chứ."
Nói vậy nhưng Ameko vẫn kéo hai tay người đàn ông, ý định kéo hắn nằm ngay ngắn.
"Để ta làm cho." Trương Hằng thấy Ameko có vẻ khó khăn, bèn chủ động đến giúp.
Trong lúc kéo, một thứ gì đó từ trong túi quần người đàn ông rơi ra, Ameko nhặt lên, hóa ra là một cái ví da màu nâu cũ nát. Cầm cái ví, nàng sững người, không biết đang nghĩ gì. Người đàn ông đang nằm bỗng ngồi bật dậy, hét lớn rồi vung tay về phía Ameko.
Trong tình thế khẩn cấp, Trương Hằng không kịp nghĩ nhiều, theo bản năng dùng thế phòng thân mà Bear đã dạy, một chiêu quật vai, quật mạnh người đàn ông xuống đất. Người đàn ông đột ngột bị đánh mạnh, mắt trợn ngược, lần này thì hôn mê bất tỉnh thật.
Còn Ameko thì chữ "Không muốn" mới vừa thốt ra khỏi miệng.
"A... hắn ngất rồi sao?!" Cô bé giật mình vì tiếng động vừa rồi.
"Ờ, chưa ngất đâu, nhưng chắc phải một lúc nữa mới tỉnh lại được. Hắn vừa nãy xông về phía ngươi, hét cái gì vậy?"
"Trả ví lại cho ta..." Ameko lẩm bẩm nói.
"Về sau mình sẽ phải tiếp tục học tiếng Nhật thôi." Trương Hằng đổ mồ hôi, sau đó hai người cùng nhau động tay, đưa người đàn ông say rượu hôn mê trở lại tư thế nằm ngay ngắn.
Trương Hằng nhìn Ameko vẫn đang cầm cái ví cũ, hỏi: "Sao thế, trong đó có nhiều tiền à?"
Ameko lắc đầu, "Không phải, cái ví này là quà sinh nhật mẹ tặng cho cha mười hai năm trước. Không ngờ ông ấy vẫn còn giữ bên mình." Cô bé vừa nói vừa mở cái ví, phía bên trái chỉ còn một nửa lớp nhựa trong suốt, phía dưới là một tấm hình cũ đã ngả màu, trên đó là hình một gia đình ba người.
Ameko chỉ vào đứa bé được ôm trong lòng, tầm một tuổi, nói: "Đây chắc là em, còn đằng sau là ba và mẹ. Mẹ nói lúc đó ba em vẫn chưa nghiện cờ bạc, cả nhà mình sống rất hạnh phúc."
Ánh mắt Trương Hằng lại rơi vào chiếc Nissan kiểu cổ sau lưng người đàn ông, thần sắc hơi khựng lại, "Ngươi không nói với ta cha của ngươi còn chơi xe độ à."
"Xe độ? Không, làm sao có thể, anh đừng nhìn ông ấy như bây giờ, lúc em còn bé ông ấy là một người đàn ông rất mẫu mực đó, tiệm thủy sản mới mở lúc đầu làm ăn không tốt, không cạnh tranh lại với đối thủ trong vùng, vì tăng doanh số, ông ấy đã khổ công luyện tiếng Anh để tìm khách hàng nước ngoài, từng người gọi điện thoại, thậm chí đến nhà người ta bái phỏng, có thời gian, hải sản trong nhà còn bán sang được cả London, Los Angeles, thậm chí Peru. . . Một người nghiêm túc như vậy không thể nào liên quan đến đám bạo tẩu tộc được."
"...Mà lại, từ khi em có trí nhớ đến giờ, ông ấy chưa từng lái xe, hàng của tiệm thủy sản bình thường đều thuê người chở đi." Ameko hồi tưởng nói, lại nhìn bức ảnh, "Chiếc xe đó chắc là lúc chụp hình có người đậu ở đó thôi."
"Ra vậy..." Trương Hằng cũng không hỏi thêm, chỉ nói: "Ta rất thích xe, chiếc xe này giờ chắc thành đồ cổ rồi nhỉ, có thể chụp một kiểu được không?"
"Được chứ, nhưng đừng chụp em, hồi bé em xấu lắm." Ameko dùng ngón tay che mặt mình lúc một tuổi, để Trương Hằng chụp ảnh.
Sau đó, cô bé mang hai chén trà ra, dùng bình đun nước nóng trên bàn đun ít nước, lại lục từ trong tủ ra một gói trà đen sì.
"Cái này... chắc là trà Ô Long thì phải." Ameko đưa lên mũi hít hà, có chút không chắc chắn.
Hai người vừa uống trà vừa nói chuyện phiếm, nhưng chủ yếu là Ameko kể chuyện hồi nhỏ của mình. Khoảng nửa tiếng sau, người đàn ông râu ria xồm xoàm cuối cùng cũng mở mắt, xoa bả vai đau nhức, ánh mắt cảnh giác nhìn Trương Hằng.
Ameko vội vàng lên tiếng, đại khái là để giải thích mối quan hệ giữa hai người.
Ánh mắt người đàn ông lúc này mới bớt chút, từ căm ghét chuyển sang lơ đi. Hai người họ dùng tiếng Nhật nói chuyện rất nhanh với nhau.
Cuối cùng, Ameko lấy trong túi ra một vạn năm ngàn yên đặt lên bàn, nhưng người đàn ông có vẻ không hài lòng, hắn càng nói càng kích động, từ tư thế nằm liền đứng phắt dậy.
Trương Hằng cau mày, chắn trước người Ameko, hắn thời gian gần đây tập luyện cũng có hiệu quả, dù không có nhiều cơ bắp, nhưng vóc dáng không có chút mỡ thừa. Hơn nữa vừa nãy hắn đã tung một chiêu quật vai đối phương, nên khi thấy hắn, khí thế của người đàn ông cũng yếu đi rõ rệt.
Lúc này Ameko cũng đứng dậy, vẻ mặt nàng rất buồn, mắt đỏ hoe nói: "Đi thôi."
Trên tàu điện về, cô bé ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, Trương Hằng không làm phiền nàng, một lúc sau lấy từ trong túi ra một hộp kẹo cao su thập cẩm, dùng tiếng Nhật lơ lớ nói: "Không ăn, ta sẽ ăn vị dâu đấy."
"Anh không ăn thì em sẽ ăn hết vị ô mai." Ameko chỉnh lại, nhận lấy kẹo cao su, chân mày nàng cũng giãn ra, nói tiếng Trung, "Xin lỗi, Trương tang, để anh phải thấy những chuyện không vui."
"Không sao, toàn là do ngươi giúp ta thôi, thỉnh thoảng để ta giúp ngươi một chút cảm giác cũng không tệ mà... Cho nên là sao, hai ngươi cuối cùng giải quyết xong chưa?"
"Vẫn chưa, ông ấy nói người làm thuê trong tiệm tháng này muốn về quê, ông ấy không kiếm được người thích hợp thay ông ấy lái xe chở hàng, tiệm thì không chống đỡ nổi, dù sao ông ấy luôn có thể tìm được những cái cớ tương tự, em cũng lười phân biệt thật giả nữa, nên đưa tiền lẻ tháng này cho ông ấy. Chắc là đổi được một khoảng thời gian yên ổn thôi." Ameko có chút bất đắc dĩ nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận