Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 329: Khảo thí

"Mặc dù có người có thể cảm thấy kết cấu xã hội của loài ong mật có chút không công bằng, nhưng ngươi không thể phủ nhận chính vì sự tồn tại của kết cấu xã hội này mà đàn ong mới có thể vận hành trật tự, mỗi con quản lý chức vụ của mình, từ đó sản xuất ra mật ong liên tục không ngừng, kết cấu xã hội loài người cũng có tác dụng tương tự, tuy rằng so với đàn ong thì phức tạp hơn, nhưng bản chất thì cũng không hề khác nhau." Ông G lấy khăn tay lau sạch phần còn sót lại của con ong mật đã c·h·ế·t trên ngón tay. "Thượng Hải 0297 mới cũng là một cái t·ổ o·ng không ngừng cung cấp mật ong sao?" Trương Hằng hỏi. "Câu hỏi hay đấy, trong mắt ta, công ty, thành phố, thậm chí cả những quốc gia đã biến m·ấ·t, thực chất đều là t·ổ o·ng, chỉ là hình dáng không giống nhau lắm mà thôi." Ông G dang hai tay ra, "Hàng trăm ngàn năm qua nhân loại vẫn luôn cố gắng tìm k·i·ế·m phương thức sản xuất có hiệu suất hơn, từ việc sử dụng công cụ, mấy cuộc c·á·ch m·ạ·n·g công nghiệp, đến sự xuất hiện của phân công toàn cầu, sức sản xuất của chúng ta đã đạt được sự tăng trưởng vượt bậc, đời sống vật chất cũng trở nên ngày càng phong phú, hãy nhìn thế giới xung quanh ngươi xem, so với tổ tiên chúng ta sống trong hang đá thì cuộc sống của chúng ta thật sự quá tốt." "Nhưng đồng thời, chúng ta cũng trở nên ngày càng giống với tạo vật của chúng ta, tuyệt đại đa số mọi người đã m·ấ·t đi tính cá nhân đặc biệt, giống như những con ong thợ này vậy, mỗi một con nhìn đều không khác mấy, trở thành từng bộ phận có thể thay thế, chúng ta quên mất nguyện vọng thực sự của mình là gì, bị xã hội l·ừ·a gạt, dần dần biến thành công cụ sản xuất, chúng ta được sắp xếp những trách nhiệm khác nhau, ghép lại với nhau, để cho toàn bộ trật tự có thể vận hành, nhưng mà sức sản xuất càng phát triển thì chúng ta lại càng giống công cụ, cho đến khi người nhân bản xuất hiện, đẩy mọi thứ đến cực hạn." Ông G dừng một chút, "Khi người nhân bản vừa mới ra đời đã có người từng dự đoán, nhân loại sẽ đạt được một phương thức sản xuất có hiệu suất cao hơn, ngươi có biết mấy năm trước một gia đình bình thường nuôi dưỡng một đứa bé phải tốn bao nhiêu chi phí không? Chưa kể khi bọn chúng về già, rời khỏi quá trình sản xuất thì sẽ còn n·h·ậ·n bảo hiểm xã hội, tiếp tục tiêu hao tài nguyên của xã hội. Mà người nhân bản xuất hiện đã giải quyết triệt để những vấn đề này." "Ở tuổi ấu thơ, ngươi có thể nuôi chúng với số lượng lớn như lợn, chỉ cần cho chúng ăn thứ gì có thể duy trì sinh tồn là được, gần như không cần bất kỳ sự đầu tư kèm theo nào, và khi chúng lớn lên, lại cho chúng một đoạn ký ức giả tạo, có thể tùy ý tạo chúng thành bộ phận ngươi cần, cũng như ngươi, một bảo tiêu, hoặc là một đầu bếp, nhân viên giỏi... đem trực tiếp chúng đưa vào quá trình sản xuất, còn khi chúng vào tuổi già, hoặc hiệu suất giảm xuống không dùng được nữa, ngươi còn có thể trực tiếp tiêu hủy chúng. Đây quả thực là một công cụ sản xuất hoàn mỹ, giống như một loại ong thợ mới không cần ăn không cần uống. " Ông G vừa nói vừa phất tay để bảo tiêu mang chiếc thùng gỗ đựng mật ong đến, "Nhưng mà, ngươi có biết vấn đề chung giữa con người và ong mật là gì không? Ban đầu, những con ong mật chỉ hút mật để sinh tồn của bầy đàn, nhưng sau đó chúng quên đi mục đích cơ bản này, chỉ vì hút mật mà hút mật, cuối cùng khai thác được lượng mật ong vượt xa nhu cầu của mình, tiện cho ta là người nuôi ong." "Ôi, không để ý đã hàn huyên nhiều như vậy, thứ lỗi cho ta, cứ nói đến ong mật là lại thao thao bất tuyệt, suýt chút nữa quên mất chính sự, lần này ta tìm ngươi đến là vì chuyển phát nhanh, ngày giao dịch đã định, ngay vào tối ngày kia, vô ý mạo phạm, ta đã xem qua video chiến đấu của ngươi trước đó, cũng biết ngươi đã lấy một đ·ị·c·h nhiều như thế nào, bảo vệ người trung gian của ta từ tay đám bạo tẩu tộc kia, đây là lý do ta chọn ngươi làm người chuyển phát nhanh của ta, nhưng hy vọng ngươi cũng hiểu, lần giao dịch này đối với ta mà nói vô cùng vô cùng quan trọng, ta nhất định phải bảo đảm không xảy ra sai sót nào." "Ý gì?" Trương Hằng hỏi. Ông G cũng không vội trả lời, nhìn hai bảo tiêu của mình chuyển một cái bàn cùng hai chiếc ghế tới, trên bàn phủ một lớp khăn trải bàn, bày sẵn bộ đồ ăn, rồi lại để lên một chai rượu nho, sau đó mới tiếp tục nói. "Trước khi ngươi thật sự bắt đầu làm việc cho ta, ta muốn tận mắt nhìn thấy năng lực của ngươi, như vậy ta mới có thể biết số tiền ta bỏ ra để thuê người này rốt cuộc có đáng tin cậy hay không, yêu cầu này không quá phận chứ?" Ông G nói xong lại đưa tay về phía cô F, "Còn nàng, vị hôn thê xinh đẹp của ta, có thể nể mặt cùng ta uống chút trà chiều không?" Cô F nghe vậy lại cau mày, "Chuyện này không giống với những gì chúng ta đã nói trước đó." "Đúng vậy, đây là một khâu nhỏ ta quyết định tăng thêm, ta cũng thích những người bạn của chúng ta như nàng, chính vì thế, ta mới không muốn có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra trong lúc hắn giúp ta thu nhận và chuyển phát nhanh." Cô F còn muốn nói thêm điều gì, nhưng rồi nghe Trương Hằng lên tiếng, "rất công bằng, bài kiểm tra là gì?" "Vì công việc của ngươi là thu và chuyển phát nhanh, vậy thì phiền ngươi giúp ta mang chiếc thùng mật ong này đến phòng chứa đồ ở phía sau vườn hoa, ngoài ra thì nhờ nhà bếp giúp ta mang món sừng trâu giòn xốp mà vị hôn thê của ta yêu thích tới, cẩn thận một chút, khu vườn này không an toàn đâu, ta trồng không ít cây tiêu có gai." "Chú ý, ngươi chỉ có 20 phút, quá thời gian hoặc ngươi bị xử lý đều tính là thất bại." Ông G thiết lập thời gian đếm n·g·ư·ợ·c trên chiếc vòng tay, "Ngươi còn có câu hỏi gì không?" "Ta có thể mượn k·i·ế·m của ngươi sử dụng không?" Trương Hằng hỏi cô F. "Vì sao, ngươi không t·h·í·c·h đ·a·o của mình à?" Ông G hỏi. "Đ·a·o của ta rất sắc bén, ta lo sẽ làm b·ị t·h·ư·ơ·n·g người của ông." Trương Hằng thản nhiên nói. Ông G nghe vậy mỉm cười, "Điểm này ngươi có thể không cần lo lắng, đối thủ của ngươi đều là người x·ấ·u thực sự, c·h·ế·t hết cũng không đáng tiếc, ta đã hẹn với chúng cẩn thận rồi, nếu chúng xử lý được ngươi thì nợ trước đây coi như xóa, thất bại coi như không c·h·ế·t dưới tay ngươi, ta cũng sẽ lấy mạng chúng, vì vậy mong ngươi vô cùng cẩn thận, ngoài ra ngươi có thể từ bỏ và rời khỏi bài kiểm tra bất cứ lúc nào." Tuy nói vậy, cô F vẫn cởi thanh k·i·ế·m đeo bên hông và ném cho Trương Hằng, "Cầm lấy đi, k·i·ế·m của ta là được rèn bằng hợp kim ô-cương, ngươi có thể sẽ dùng đến." Trong mắt ông G thoáng hiện một tia dị sắc, nhưng hắn không nói gì thêm, chỉ gật đầu với Trương Hằng, "Chúc may mắn." "Cảm ơn." Trương Hằng nhận lấy k·i·ế·m, rồi nhấc thùng mật ong lên, sau đó đi về phía vườn hoa phía sau. Kết quả, hắn mới đi được chưa đầy hai mươi mét, liền gặp một đối thủ của mình, một kẻ đã cải tạo cánh tay trái thành một cái c·ư·a điện, ngay tại một gốc cọ chờ hắn, thấy Trương Hằng thì mở chốt c·ư·a điện, sau đó cắm đầu lao về phía mục tiêu. Trương Hằng đứng tại chỗ không hề nhúc nhích, đến khi kẻ cơ bắp lao tới trước mặt, hắn mới vung k·i·ế·m. Nhát k·i·ế·m này không có gì đặc biệt, chỉ là nhanh. Từ khi Trương Hằng động k·i·ế·m đến khi thu k·i·ế·m cả quá trình chỉ chưa đến 0.2 giây, nhanh đến mức mắt thường gần như không thể bắt kịp. Sau đó, người ta chỉ thấy cái c·ư·a điện trên tay tên cơ bắp từ bờ vai của hắn tuột xuống, đ·ậ·p vào ngón chân hắn, những chiếc răng c·ư·a sắc bén đang quay trực tiếp c·ắ·t đ·ứ·t bốn ngón chân của hắn, khiến tên cơ bắp không biết phải vì mất cánh tay hay mất ngón chân mà rên rỉ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận